VIETNAMI KATONÁK MAGYARORSZÁGON - CỰU HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNGARY
vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K

TẢN MẢN 3. NGÀY THÁNG ĐẦU TIÊN THOÁT LY GIA ĐÌNH
Ngày đó chiến tranh ác liệt trên cả hai miền. Phía Nam quân dân ta đang quyết chiến ở mặt trận Đường Chín- Nam Lào. Miền bắc giặc Mỹ tăng cường đánh phá ác liệt, chúng đã sử dụng B52 đánh phá vào Vĩnh Linh. Ngày tôi đi thoát ly là lúc tôi đang học dở học kỳ I lớp 10.


1. CHUYÊN TRANG HỘI HỮU NGHỊ ::: 13/09/2017 - 20:37:33

2. SỐNG VUI, SỐNG KHỎE... ::: 02/09/2017 - 09:07:55

3. VK1972: BỐN MƯƠI NĂM ẤY TRÀN ĐẦY TÌNH XƯA... ::: 17/08/2017 - 22:33:14

4. VIẾT VỀ CÁC ANH, CÁC CHỊ... ::: 05/07/2017 - 18:00:24

5. VNKATONÁK họp mặt hoành tráng ::: 03/07/2017 - 10:42:41

6. Mỗi tuần sưu tầm một chuyện ::: 30/06/2017 - 09:08:42

7. CON ĐƯỜNG TỚI HẠNH PHÚC – AZ ÚT A BOLDOGSÁGHOZ ::: 23/06/2017 - 21:27:28

8. 999 năm Thăng Long - Hà Nội ::: 13/05/2017 - 09:00:20

9. TẢN MẢN NĂM THÁNG CUỘC ĐỜI... ::: 11/05/2017 - 07:49:58

10. Trại sơ tán Ba Vì ::: 10/05/2017 - 14:08:00

11. Cột mốc biên cương ::: 24/04/2017 - 14:56:09

12. THA THẨN VỀ THƠ ::: 01/04/2017 - 21:51:53

13. HUNGARY THÁNG 6/2015 ::: 29/01/2017 - 12:23:35

14. CHÚC MỪNG NĂM MỚI! ::: 26/01/2017 - 20:48:59

15. TIN TỨC - THÔNG BÁO ::: 07/01/2017 - 10:47:07



Công ty CP Phát triển Hạ tầng Vĩnh Phúc

ClustrMaps!
“... Bà có bảy con gà xám, tám con gà vàng. Bắt hủy, bắt hoang còn 15 con nữa. Bà mất trộm hôm rằm, sáng hôm 16 nó còn ở đây..."
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần IV)
18/05/2008

Xem hình
Làng quê
A TANÚ kể về Pelikán Jozsef - nhân viên canh đê và những chuyện xẩy ra chung quanh hắn. Nội dung được thể hiện phần lớn bằng các đoạn đối thoại. Tuy vậy, người đọc vẫn đủ để mường tượng tới một miền quê ven sông thanh bình và thơ mộng cùng với những con người chân thật và chịu đựng.



Tiếng hát dội lại từ mặt sông Đu-na mênh mông cuồn cuộn hoà với tiếng đàn phong cầm...

Từ phía bờ sông bên kia gió đưa sang vài tiếng chuông uể oải...




FOGSZ TE MÉG EGY NAGYOT CSODÁLKOZNI!

Pelikán tehát újra szabad, a szabadságot pedig meg kell ünnepelni. A Duna menti halászkocsmában körülveszik a barátai. Öszszekoccannak a söröskriglik, Jóska nótáját danolásszák. Csak egy gyomorbajos vasutas jegyzi meg rosszmájúan.
- Ha én csinálom ugyanezt, simán róni sóznak tíz évet. De akinek egy miniszter a barátja!
- Hát igaz -jegyzi meg a gátőr szerényen. - Holnap meg is köszönöm neki. Felmegyünk Gizivel a minisztériumba.
De most felkapja a fejét. Ismerős hang énekel nekibúsultan:
"Krasznahorka büszke vára,
ráborul az éj homálya... "

A diófa alatti asztalnál jól inegtertnett csizmás férfi ül, kiereszti a hangját. A lenit hömpölygő Duna fölött még visszhangzik is az ének, amelyet egy vak harmonikás ember kísér.
Pelikán egy ideig nézi, aztán feláll, és súlyos léptekkel átmegy az éneklő férfihoz Az asztalához ül.
Az nem zavartatja magát, úgy zengeti baritonját, hogy még a mézszínű bor is megremeg előtte a pohárban.
Két verssor között halk a kérdés:
- Te jelentettél fel, Csetneki?
A daloló csak egy megbocsátó pillantással válaszol, tovább énekel, tölt a kérdezőnek.
- Mert negyvennégyben te jelentettél fel, az biztos!
Erre sincs válasz. Pelikán öklével az asztalra ver.
- És ha egyszer én.jelentenélek fel, Csetneki?
- Ugyan miért, paj tás? - kérdi amaz kihívó nyájassággal.
- Például, hogy te kergetted ki a faluból Nyugatra a leventegyerekeket, meg hogy széles nyilaskarszalagot viseltél.
- Az nem volt titok, pajtás - mosolyog vissza Csetneki. - Én kisnyilas voltam. És a kisnyilasoknak meg lett bocsátva.
Igazán? - lepődik meg Pelikán. - Engem meg se kérdeztek.
- Pedig így volt. Nyugodj meg, pajtás! - Szól a vak harmonikásnak, hogy folytassa, s kiereszti a hangját.
"Hegyek ormán az őszi szél,
régmúlt dicsőségról beszél..."

Pelikán ráver az asztalra, a poharak táncot járnak. Az ének abbamarad.
- Én csak egyet mondok, Csetneki: eltakarodsz most innen, vagy nem állok jót magamért!
C,setneki látja a szemében az elszántságot. Feláll, és csak ennyit mond:
- Elmegyek, pajtás, de fogsz te még egy nagyot csodálkozni.
De Pelikán nem törődik a volt kisnyilas intelmével, és elhatározásához híven másnap felkerekedik Gizivel, hogy megköszönje Dániel Zoltán miniszternek azt a sok jót, amit érte tett.
A jó ruhája van rajta. A hóna alatt gombölykés csomag, papírban. Behajol a tudakozóiroda kis ablakán.
- Dániel elvtársat keresem.
A félkezű portásra rájön a köhögés, hoszszan krákog, aztán felveszi a szemüvegét.
- Kit keres az elvtárs?
- Dániel elvtársat. Tudom, hogy elfoglalt ember, de csak kezet akarok vele szorítani.
A portás felveszi a telefont, és belesustorog valamit. Aztán kiállít egy belépőcédulát.
- Második emelet öt.
Felmennek Gizivel a második emelet ötbe. Ott egy kihajtott, fehér inges, biztató tekintetű fiatalember fogadja őket.
- Milyen ügyben keresi Dániel Zoltánt
- A barátja vagyok. Még régről. Pelikán József gátőr.
- Értem. - A fiatalember biztató tekintete most fürkészővé válik. Felemeli a telefonkagylót, belemormol valamit, aztán felnéz Pelikánra.
- Harmadik emelet kettő.
Pelikán és ünneplőbe öltözött lánya följebb kocog egy emelettel. Ott egy nagy mellű, ősz asszony fogadja őket.
- Dániel elvtársat keresem.
- Pelikán József? - kérdi a nő mosolyogva.
- Ez meg a lányom.
A nagy mellű nő barátságosan bólint.
- És abban a csomagban mi van? - kérdezi a férfi hóna alatt szorongatott pakkra pillantva.
- Egy kacsa.
- Egy kacsa?
- Egy kacsa.
A nő valamit belesustorog a telefonba. A vendégek összenéznek, várnak. A nő szívélyes.
- Tessék helyet foglalni - mutat két székre.
- Nincsen bent Dániel elvtárs? - kérdi Pelikán bizalmatlanul.
A nagy mellű nő mosolyog:
- Tessék csak várakozni.
Kisvártatva zümmög egyet a telefon, a nő a háta mögött lévő ajtóra mutat:
- Tessék befáradni.
Ez a szoba már nagy, napfényes, tele van súlyos, sötét bútorokkal. Középen akvárium, aranyhalak úszkálnak benne. De a szoba üres. Gizi rögtön odasiet az akváriumhoz, az apja nem győz pisszegni, hogy viselkedjen a helyhez méltóan.
Várnak néhány percig, aztán mögöttük aktacsomóval a hóna alatt, belép egy szemüveges, szigorú tekintetű férfi.
- Kire várnak? - kérdi komoran.
- Dániel elvtársra.
- Nincs itt - ül le a szemüveges férfi a nagy, faragott íróasztal mögé.
- És mikor jön be? - kérdi óvatosan Pelikán.
- Nem tudom.
- Házon kívül van?
- Nem tudom - kopognak a szemüveges szavai.
- Külföldön van?
- Nem tudom. - A szemüveges elmélyed a magával hozott aktába. Pelikán kezdi elveszíteni a türelmét.
- Ő még itt a miniszter?
A szemüveges most felnéz.
- Nem tudom - mondja, és visszamerül az aktába, mintha abból olvasná ellentmondást nem tűrő hangon. - Maga Pelikán József, Szigetnádasd, Kreibich Nándor utcai 1. Helyrajzi szám 7649. Stimmel?
Pelikán kicsit megdermed ekkora tájékozottság hallatán, de nem mutatja.
- Stimmel - mondja beleegyezően. - Tudniillik meg akartam köszönni Dániel elvtársnak…
- Azt a csomagot hagyja itt - mutat a kacsára a szemüveges.
- Van itt jég? - veszi ki a szép sárga kacsát Pelikán a csomagból.
- Van. Elmehetnek.
Pelikán és Gizi még az utcán sem tudnak szólni. Némán mennek egymás mellett. Aztán megszólal Gizi.
- Apuka érti ezt?
Pelikán tűnődve néz maga elé.
- Ezek magasabb dolgok, kislányom. Mi ezt nem értjük. De minek kell mindent megérteni? Mennél magasabban ül valaki, annál bonyolultabbak körülötte a dolgok. Ezért nem akartam én sohase magasabb polcra jutni. Ebbó1 is tanulhatsz, kislányom.
De azért nem teljesen nyugodt.
Chương bốn: RỒI CÓ NGÀY MÀY CÒN NGÃ NGỬA NGƯỜI

Pelikan vậy là lại được tự do. Thế thì cũng nên mừng chứ. Bạn bè vây quanh hắn trong quán cạnh bờ sông Đu-na ăn mừng. Tiếng vại bia cụng nhau lạch cạch lẫn tiếng bạn bè hát những bài hắn yêu thích. Chỉ có một gã nhân viên đường sắt còm nhom lên giọng hơi giễu cợt.
- Người khác thì nhận đứt ngay mười năm tù, nhưng đây lại có bạn làm bộ trưởng cơ ạ.
- Ờ phải đấy – tay canh đê nói giọng chân thật – Ngày mai có lẽ tôi phải lên Bộ với con Gizi để cảm ơn bác ấy.
Bỗng hắn dừng lời vì đâu đây có giọng quen quen đang hát:
"Thành đứng đó dáng cao vời vợi,
Bóng tà giăng phủ kín hết rồi."

Cạnh bàn dưới gốc cây dẻ một người đàn ông cao lớn đi giầy ủng da gân cổ hát. Tiếng hát của hắn ta dội lại từ mặt sông Đu-na mênh mông cuồn cuộn hoà với tiếng đàn phong cầm của một ông mù đệm theo.
Pelikan nhìn y một hồi lâu, sau đó hắn đứng dậy quả quyết bước tới bàn của người kia rồi ngồi xuống.
Nhưng gã kia không thèm để ý tới hắn mà vẫn tiếp tục hát khiến cho rượu vang vàng óng trong ly tưởng chừng như đang rung bần bật.
Vừa lúc y lấy hơi thì một câu hỏi khẽ chọc ngang:
- Csetneki (Trét-ne-ki), mày tố tao hả?
Kẻ đang hát chỉ ném một cái nhìn rộng lượng vào người ngồi cạnh, rót rượu cho hắn rồi tiếp tục hát.
- Chắc chắn là mày, vì năm bốn bốn tố tao cũng là mày chứ còn ai!
Không có ai trả lời. Pelikan đấm bàn.
- Csetneki, nếu có ngày tao tố mày thì mày tính sao?
- Cậu tố mình cái gì cơ chứ? - Gã kia hỏi giọng thân thiện giả dối.
- Như vụ mày bắt bọn thiếu sinh quân nộp cho Đức, rồi chuyện cái băng phát xít mày đeo rộng cả gang tay.
- Những chuyện này ai cũng biết cả, chiến hữu ơi! - thằng Csetneki cười nhạt – Tao là thành viên đảng phát xít, nhưng người ta bỏ qua cho những phần tử phát xít tép riu rồi.
- Thật à? – Pelikan ngạc nhiên. – Sao không thấy ai nói gì?
- Không thật thì bịa à. Yên tâm đi, chiến hữu ơi! – Nói xong gã ra hiệu cho ông mù tiếp tục rồi vang giọng.
"Gió xé toang núi cao lởm chởm
Gọi hùng thiêng thủa cũ xưa về"
Pelikan đập bàn, mấy cái cốc nhảy lưng tưng. Gã kia im bặt.
- Csetneki, tao nói cho mày biết, nếu mày không biến khỏi đây thì hối không kịp đâu con ạ.
Thấy mắt hắn vằn máu, gã Csetneki đứng dậy nói:
- Thì đi, có gì đâu chiến hữu. Nhưng rồi có ngày mày còn ngã ngửa người.
Nhưng Pelikan không thèm để ý tới lời răn của thằng phát xít, mà ngày hôm sau như dự định, hắn và con Gizi lên thăm ông bộ trưởng Daniel Zoltan để cảm ơn hảo tâm của ông.
Hắn mặc bộ quần áo bảnh nhất, dưới nách cặp một bọc giấy to ngó đầu vào phòng thường trực hỏi:
- Tôi muốn gặp đồng chí Daniel.
Ông thường trực cụt tay ho sù sụ, hắng giọng một hồi xong mới đeo kính lên hỏi:
- Đồng chí tìm ai?
- Tôi muốn gặp đồng chí Daniel. Tôi biết là đồng chí ấy rất bận, nhưng tôi cần gặp trực tiếp một tí thôi.
Ông thường trực nhấc máy thì thầm gì đó rồi ghi cho hắn cái giấy vào cửa.
- Tầng ba phòng năm.
Hắn cùng con Gizi đi lên phòng năm tầng ba. Một anh chàng áo trắng vẻ thân thiện đón họ.
- Đồng chí tìm đồng chí Daniel có chuyện gì?
- Tôi là bạn cũ của đồng chí ấy. Tôi là Pelikan Jozsef, nhân viên canh đê.
- À ra thế. – Đôi mắt thân thiện của anh ta chợt nhìn hắn soi mói. Anh ta nhấc máy nói gì vào đó rồi quay ra bảo:
- Tầng bốn phòng hai.
Pelikan và con gái trong bộ cánh trang trọng lại lọc cọc lên tầng trên. Một bà ngực xồ sề, tóc hoa râm đón họ.
- Tôi muốn gặp đồng chí Daniel.
- Anh là Pelikan Jozsef phải không? – Bà ta mỉm cười hỏi.
- Vâng, còn đây là cháu gái tôi.
Bà ta gật đầu thân thiện. Nhìn bọc giấy to cặp nách Pelikan bà ta hỏi:
- Bọc gì vậy?
- Có con vịt.
- Vịt á?
- Vâng, có con vịt.
Bà ngực xồ sề thì thào gì đó vào điện thoại. Hai khách nhìn nhau đợi. Bà ta chỉ hai chiếc ghế ân cần mời:
- Mời anh với cháu ngồi.
- Đồng chí Daniel không có ở cơ quan ạ? – Pelikan lo lắng hỏi.
Bà kia mỉm cười:
- Anh và cháu cứ đợi cho.
Một lát sau chiếc điện thoại kêu cái rè. Bà ngực xồ sề chỉ vào cửa đằng sau lưng:
- Mời vào.
Phòng này to hơn hẳn và sáng sủa. Trong phòng đầy những bàn ghế, tủ gỗ màu sẫm cỡ lớn. Giữa phòng để một bể cá trong có mấy con cá vàng bơi đi bơi lại. Ngoài ra không có gì khác. Con Gizi thoắt cái đã đứng cạnh bể cá vàng. Bố nó thì không ngớt ra hiệu cho nó phải cư xử cho phải đạo.
Họ đợi khoảng vài phút thì có một người đàn ông đeo kính cận, dáng nghiêm khắc ôm cặp bước vào.
- Các vị đợi ai? – Ông ta hỏi giọng khô khan.
- Chúng tôi đợi đồng chí Daniel.
- Ông ấy không có ở đây. – Ông đeo kính cận ngồi xuống cạnh một cái bàn trạm trổ to.
- Thế khi nào thì đồng chí ấy đến đây ạ? - Pelikan cẩn thận hỏi.
- Tôi không biết.
- Đồng chí ấy không ở cơ quan ạ?
- Tôi không biết. – Ông mang kính cận trả lời nhát gừng.
- Hay đồng chí ấy đi nước ngoài ạ?
- Tôi không biết. – Ông cận lục gì đó trong cặp. Pelikan bắt đầu khó chịu.
- Đồng chí ấy vẫn là bộ trưởng sở tại chứ ạ?
Người đàn ông cận thị ngẩng lên.
- Tôi không biết – Ông ta nói và cúi xuống đám giấy tờ lấy trong cặp ra rồi đọc như tuyên án. – Anh là Pelikan Jozsef, ngụ tại Szigetnadas (xi-ghét-na-đót), nhà số 1 phố Nador (Na-đô). Số đăng ký địa chính 7649. Đúng vậy không?
Pelikan ớ người trước sự quá ư tường tận của lão cận, nhưng hắn cố gắng không để lộ ra mặt.
- Dạ đúng ạ.- Hắn trả lời - Thực ra tôi chỉ muốn đến cảm ơn đồng chí Daniel đã…
- Anh để cái bọc kia lại đây – lão cận chỉ vào con vịt.
- Ở đây có đá lạnh không ạ? - Hắn vừa hỏi vừa lôi con vịt vàng ươm ra khỏi bọc.
- Có. Các vị có thể về.
Cả Pelikan và con Gizi ra đến ngoài phố mà vẫn không thốt ra được một lời. Cả hai lặng lẽ đi cạnh nhau.
Cuối cùng con Gizi hỏi:
- Bố có biết có chuyện gì không?
Pelikan trầm ngâm nhìn ra trước mặt.
- Đây là những chuyện của cấp trên con ạ, mình chưa hiểu được. Nhưng việc gì mà phải biết lắm chuyện cho khổ. Càng làm cao, thì công việc càng phức tạp. Vì thế mà tao chẳng bao giờ muốn quyền cao chức trọng cả. Những điều này mày nên kinh nghiệm lấy con ạ.
Tuy vậy hắn vẫn không hoàn toàn yên tâm.

(Theo AK_63)


Tin liên quan:
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XIII) (18/11/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XII) (14/03/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XI) (26/01/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần X) (05/06/2009)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần IX) (28/02/2009)


 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Làm bài đi em! (08/07/2009)





Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser