VIETNAMI KATONÁK MAGYARORSZÁGON - CỰU HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNGARY
vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K

Eladó, kiadó most a szívem

Tim anh bây giờ đem bán với cho thuê
Cho thuê đấy nếu như em cần ở
Tim anh bây giờ bán hay cho người trọ
Lại kèm thêm, có thể, cả đời mình


1. Mỗi tuần sưu tầm một chuyện ::: 30/10/2017 - 08:09:50

2. CHUYÊN TRANG HỘI HỮU NGHỊ ::: 13/09/2017 - 20:37:33

3. SỐNG VUI, SỐNG KHỎE... ::: 02/09/2017 - 09:07:55

4. VK1972: BỐN MƯƠI NĂM ẤY TRÀN ĐẦY TÌNH XƯA... ::: 17/08/2017 - 22:33:14

5. VIẾT VỀ CÁC ANH, CÁC CHỊ... ::: 05/07/2017 - 18:00:24

6. VNKATONÁK họp mặt hoành tráng ::: 03/07/2017 - 10:42:41

7. CON ĐƯỜNG TỚI HẠNH PHÚC – AZ ÚT A BOLDOGSÁGHOZ ::: 23/06/2017 - 21:27:28

8. 999 năm Thăng Long - Hà Nội ::: 13/05/2017 - 09:00:20

9. TẢN MẢN NĂM THÁNG CUỘC ĐỜI... ::: 11/05/2017 - 07:49:58

10. Trại sơ tán Ba Vì ::: 10/05/2017 - 14:08:00

11. Cột mốc biên cương ::: 24/04/2017 - 14:56:09

12. THA THẨN VỀ THƠ ::: 01/04/2017 - 21:51:53

13. HUNGARY THÁNG 6/2015 ::: 29/01/2017 - 12:23:35

14. CHÚC MỪNG NĂM MỚI! ::: 26/01/2017 - 20:48:59

15. TIN TỨC - THÔNG BÁO ::: 07/01/2017 - 10:47:07



Công ty CP Phát triển Hạ tầng Vĩnh Phúc

ClustrMaps!
Không biết chịu đựng nghèo túng là nhục rồi. Không biết tống cổ nghèo túng bằng làm việc còn nhục hơn.
(Khuyết danh)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần II-2)
02/12/2007

Xem hình
Pelikan lập công cứu ông bạn là Bộ trưởng và hứa im mồm không để lộ sự việc mà ông Bộ trưởng cho là đớn hèn. Tuy nhiên, ngay khi ông bạn Bộ trưởng quyết trả ơn xưa bằng những mệnh lệnh sắt đá, dẫn chứng hùng hồn thì sự việc “nuôi và giết lợn chui” đã được dấu kín nay vô tình bị bại lộ trước nhà chức trách.

Người như Pelikan làm sao biết tận dụng tình thế để có thể qua tội. Chấp nhận vào nhà tù. Và hình như, đây cũng là sự kiện đầu tiên, bắt đầu sự thăng tiến dài dài sau này của Pelikan...







És a népes Pelikán család gondjába veszi a Dunában elázott, didergő minisztert. A vendégszobában (minden gátőrháznak van vendégszobája) befektetik az ágyba, a gyerekek a ház összes dunyháját rátornyozzák. Pisti téglát melegít a sütőben, és lábtól becsúsztatja a dunyha alá.

Elég ez? Pelikán csendet parancsol, mindemki megilletődötten, aggodalmasan fülel. A miniszter hangos vacogása kihallik a konyhába. Nem elég a dunyha meg a tégla.

Gizi az elkészült teával indul a vendégszobába, az apja odaszól:

- Verj bele egy kis életet!

- Megpróbálom - néz vissza nagy barna szemével a lány.

Benn elcsendesedik a vacogás.

A gyerekek játszanak, vihogás, nevetés bugyborékol fel. Pelikán elmosolyodik. Aztán kinéz az ablakon a gátra. A szeme összeszűkül.

A töltésen a két éjszakai rendőr közeledik: a vörös képű tizedes meg a langaléta. Mire nagy garral belépnek a konyhába, a gátőr a lócán ül. Meg se rezzen, csak az ajkára teszi az ujját, és halkan pisszen:

- Pszt!

A vörösképű arca lilára vált:

- Mi az, hogy pszt?! Mit bizalmaskodik itt velem?! Hol az a nyomorult disznó? Mert most aztán vége a finomkodásnak!

Könyörgésre összetett kéz nyúl felé:

- Csendesebben! Föl ne költsék a miniszter elvtársat!

- Miniszter elvtársat!? - A tizedes gyilkos kacajra fakad. - Már ez a szöveg maga vagy másfél évi börtön! Nem elég, hogy feketén vágott disznót, még a legfelső kormányt is káromolja?!

- Nekem mindegy - vonja meg a vállát Pelikán. - Azt csinálnak, amit akarnak.

- Házkutatás! Indulj! - adja ki az utasítást a vörösképű.

A konyhaszekrénynél kezdik. Szórják ki a fazekakat, lábasokat, azok éktelen csörömpöléssel gurulnak a kőpadlóra. Benéznek a tűzhelybe, ledöntik a mellé felrakott hasábfákat.

A gazda egykedvűen nézi az alapos munkát, a gyerekeknek viszont szinte tetszik a dolog: ez az első házkutatás az életükben.

De még a konyha sincs teljesen átkutatva, mikor felcsapódik a vendégszoba ajtaja, és Pelikán ünneplőruhájában megjelenik a miniszter. Lötyög rajta az ünneplő. Mögötte Gizi, ő összefogja a pongyoláját.

Dániel rákiált a rendőrökre.

- Mi folyik itt, elvtársak?! - Szemüvege villog a felháborodástól. A két rendőr felnéz, elbizonytalanodik.

- Az elv társ kicsoda? - kérdi a vörös képű tizedes. A miniszter szembefordul vele:

- Még sose láttak engem?!Jelentést kérek!

A vörös képű nyúltagyában valami kattan, felismerésféle. Összecsapja a bokáját, tiszteleg:

- Miniszter elvtársnak jelentem: házkutatás! Miszerint feljelentés érkezett Pelikán József ellen, miszerint feketevágás alapos gyanúja miatt.

Pelikán József a falnak támaszkodva áll, 'szemérmesen lehajtja a fejét, úgy szól oda a rendőröknek:

- Csak kutassanak, elvtársak! A feljelentés szent dolog.

A két rendőr megzavarodva áll, nem tudja, hogy mit csináljon.

- Rakjanak mindent a helyére! - adja ki az utasítást a miniszter.

A két rendőr, de főleg a tizedes fogát szíva kezdi összeszedni és felrakni a ledőlt fahasábokat.

Dániel Zoltánban közben dolgozik az örök népnevelő; nem állja meg, hogy egy kicsit több világosságot ne gyújtson a két rendőr elméjében. Szelíden magyaráz:

- Egyet jegyezzenek meg maguknak! Ellenség éppen elég van, nem a becsületes munkásembereket kell macerálni! Épp PelikánJózsef békés hajlékára kell rátörniük?! Elment a józan eszük?

- De a feljelentés... - hebegi a vörös képű tizedes.

- Mi az, hogy feljelentés? Tíz feljelentés közül kilenc rágalom. Fantázia kérdése az egész. És ha magát feljelentenék, hogy lányokat árul vagy kábítószert csempész? Még mindig nem érti?! - A népnevelő minisztert lassan elönti az indulat, de a tizedes csak nem lesz okosabb:

-.Jelentem, nem értem. Ez egy komoly névtelen feljelentés volt, géppel írva!

A miniszter végképp elveszti a türelmét.

- Ide figyeljen maga... elvtárs! Tudja maga, kicsoda Pelikán József?! Tudja maga, ki ez az ember?! Tudja, milyen áldozatot hozott értünk?!

Félretolja a kecskelábú nagy konyhaasztalt.

Pelikán rosszat sejt. Nagyon szerényen közbeszól:

- Hagyjad, Zolikám, hagyjad!

De Dániel Zolit már nem lehet visszafogni. Vet még egy pillantást a barátjára, és egyre jobban belelovalja magát.

- Nem - rázza a fejét.. - Hadd tudják meg ezek az elvtársak, hogy ki ellen használják az öklüket. Ide figyeljenek! Ezt az embert 1944-ben itt verték, püfölték ezen a helyen a detektívek meg a csendőrök. És tudják, miért? Hogy eláruljon bennünket, bujkáló kommunistákat. Csak egy szavába került volna azt mondani: itt, itt vannak. Mert mi itt voltunk lent a pincében, és hallottuk, hogy kínozzák fent ezt a derék embert. De ő néma maradt. Mert mi itt éltünk lent, öt hétig, ő szerzett nekünk élelmet, pokrócokat. Ez így igaz! Hát vegyék le előtte tisztelettel a sapkájukat. Ő bújtatott minket itt, ezen a helyen. Ide nézzenek!

Sajátbeszédének lendületétől hajtva és a küzdelmes emlék hatása alatt megemeli a csapóajtót, odainti a két rendőrt, lemutat a pincébe, és diadalmasan körülnéz.

Azok a nyíláshoz hajolnak, és kíváncsian lenéznek a pincébe. Dániel a saját kis rögtönzött beszédétől jóleső érzéssel átnéz Pelikánra, aki beletörődve az elkerülhetetlen sorsba, lehajtja a fejét.

A két rendőr döbbent arca figyelmezteti Dánielt, hogy lent a pincében nem várt látvány tárult a szemük elé. Lepillant ő is, és észreveszi az illegálisan felnevelt Dezső feldolgozott és fölöttébb gusztusos maradványait: hurkát, kolbászt, besózott sonkákat, nagy oldal szalonnákat és egy hatalmas vájdlingban a barnapiros, frissen kisült töpörtyűt. Nagy dráma zajlik le benne.

- Elvtársak - fordul a rendőrökhöz a hangja. - Tegyék a kötelességüket! A törvény mindenkire vonatkozik. A kommunistákra tízszeresen, százszorosan. - Pelikánhoz fordul: - Sajnálom, Pelikán elvtárs. Te sokat tettél értem, de most meg kell értened, nem tehetek mást.

Pelikán bólint, a gyerekeire néz.

- Elbúcsúzhatok?

A tizedes megengedi neki, a miniszterre való tekintettel.

- Addig ezt lelocsoljuk petróleummal - adja ki az utasítást.

- Muszáj? - kérdi a langaléta közrendőr remegő hangon, mert összefut a nyál a szájában a sok finom disznóság láttán.

- Muszáj - zárja le a kérdést a tizedes. - Ez tárgyi bizonyíték, csatolni kell a bűnper anyagához. Ha nem öntenénk le, mi maradna a tárgyalásig?

Locsog is a petróleum a sok finom hurkára, kolbászra, töpörtyűre. Pelikán Jóskát meg, miután elbúcsúzott a gyerekeitől, bilincsbe verik. Dániel kezet nyújt a bilincseskezűnek:

- Ne haragudj, nem tehetek mást! A ruhádat visszaküldöm.

- Most nem sürgős - mondja a gátőr némi szomorúsággal. - Különben ne rágd magad, Zoltán, ki fogom bírni.

Az ajtóban még odasúgja a kikapós Gizinek.

- Csak semmi kurválkodás!

A miniszter beszáll a nagy fekete kocsiba, Pelikán pedig a két rendőr között kacsázó súlyos lépteivel elindul az úton.

Cả nhà Pelikan xông vào chăm sóc ông bộ trưởng tí chết đuối giờ đang lạnh run lẩy bẩy. Ông ta được đưa vào nằm trong buồng khách (nhà cho nhân viên canh đê bao giờ cũng có một buồng dành cho khách) và được bọn trẻ gom tất cả chăn, đánh đống trên người. Thằng Pisti nướng gạch rồi luồn vào trong chăn cho ấm.

Không biết đã đủ chưa? Pelikan hô bọn trẻ trật tự, rồi cả nhà lặng yên nghe ngóng. Tiếng rên của ông bộ trưởng vọng ra rõ mồn một, chăn với gạch nướng chưa ăn thua gì.

Khi con Gizi đang mang nước chè vào cho khách thì bố nó bảo:

- Làm sao cho chú ấy tỉnh lại một chút!

- Dạ, để rồi con thử. - Đôi mắt nâu to của con bé nhìn bố ngập ngừng.

Trong buồng tiếng rên của khách dần dần nhỏ đi.

Bên ngoài bọn trẻ đùa cười, la thét ỏm tỏi. Pelikan nhẹ nhõm mỉm cười.

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài đê. Bỗng hai mắt hắn nheo lại.

Trên bờ đê hai gã công an đang tiến tới: một gã mặt đỏ lựng đi cùng với một gã cao lênh khênh. Khi chúng ầm ĩ kéo vào nhà bếp thì Pelikan đã ngồi trên ghế băng bình thản. Hắn đưa ngón tay lên miệng ra hiệu.

- Trật tự...!

Gã mặt đỏ tím mặt:

- Trật tự cái gì, hả? Định ra lệnh cho ai đấy, hả? Con lợn khốn kiếp đâu, đưa ra ngay! Nói nhẹ không ưa giờ đừng có trách!

Pelikan chắp tay van nài:

- Trật tự một chút, các anh ơi. Khéo lại đánh thức đồng chí bộ trưởng dậy bây giờ.

- Đồng chí bộ trưởng à? - Tay hạ sĩ cười khinh khỉnh. - Chỉ câu giễu nhà chức trách này cũng đáng tội năm rưỡi tù rồi! Giết lợn lậu còn chưa đủ hay sao mà còn dám đưa chính phủ trung ương ra chế giễu?!

- Tuỳ các anh - Pelikan nhún vai. - Các anh muốn làm gì thì làm.

- Khám nhà! Ngay lập tức! - gã mặt đỏ ra lệnh.

Bọn chúng bắt đầu lục ở tủ bếp. Nồi niêu bị vứt tung kêu loảng xoảng lăn khắp nền nhà. Chúng nhòm ngó trong lò, hất đống củi được xếp gọn ghẽ cạnh đó đổ rầm. Ông chủ nhà thản nhiên nhìn nhà chức trách thực thi công vụ. Bọn trẻ thì chưa bao giờ thích thú như vậy. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng được nhìn tận mắt khám nhà.

Nhưng khi cả nhà bếp còn chưa khám xong thì cánh cửa buồng khách bật mở. Ông bộ trưởng trong bộ quần áo mượn rộng lùng thùng đi ra. Con Gizi đi sau len lén kéo áo xống hơi sộc xệch lại.

Ông bộ trưởng quát lớn:

- Các đồng chí làm gì ở đây thế này? - Ông giận dữ đến mức mắt kính ông tưởng chừng như toé lửa. Hai gã công an ngửng lên ngập ngừng.

- Đồng chí là ai? - Tay hạ sĩ mặt đỏ hỏi. Ông bộ trưởng đối mặt với hắn:

- Các anh chưa bao giờ thấy tôi sao? Báo cáo!

Bộ óc bằng hạt đậu của gã mặt đỏ đã mang máng nhận ra gì đó. Hắn rập gót, phắt chào:

- Báo cáo đồng chí bộ trưởng, hiện đang khám nhà! Vì có tố cáo công dân Pelikan Jozsef có hành động khả nghi liên quan đến tội mổ lợn trái phép.

Pelikan đứng dựa tường, bẽn lẽn cúi đầu bảo đám công an:

- Các đồng chí cứ khám. Tố cáo là chuyện không thể lơ mơ được.

Hai tay công an bối rối đứng không biết phải làm gì.

- Các anh xếp lại gọn gàng tất cả mọi thứ ngay! - ông bộ trưởng ra lệnh.

Hai gã công an, nhất là tay hạ sĩ cay cú xếp lại đống củi bị hất đổ.

Bản chất nhà giáo nhân dân bỗng trỗi dậy thúc dục Daniel Zoltan (Đo-ni-en Dôn-tan) phải tranh thủ mở mang đầu óc cho hai tay công an này. Ông nhẹ nhàng giải thích:

- Các anh chớ quên là kẻ thù vẫn còn nhiều. Phải trấn áp chúng chứ tại sao lại đi hành tầng lớp lao động bản chất chân thực! Mà lại nhằm đúng nhà này mới kỳ. Các anh điên rồi sao?

- Nhưng đơn tố cáo... - gã hạ sĩ mặt đỏ lắp bắp.

- Tố cáo cái gì? Mười tố cáo thì chín là bậy. Đầu óc lắm tưởng tượng sinh ra. Nếu như người ta tố cáo là anh buôn thuốc phiện hay nuôi gái nhà thổ thì anh nghĩ sao? Sao, vẫn chưa hiểu à? - Ông bộ trưởng Văn hoá điên người, nhưng tay hạ sĩ hình như vẫn chưa thông:

- Báo cáo, sao lại thế ạ? Đây là đơn tố cáo nặc danh nghiêm chỉnh, đánh máy chữ hẳn hoi!

Ông bộ trưởng không chịu nổi nữa.

- Này anh...này đồng chí! Anh biết Pelikan Jozsef là ai không, hả?! Anh biết đấy là ai không?! Anh biết là anh ấy đã hy sinh những gì vì tổ chức không, hả?!

Ông ta gạt mạnh cái bàn nhỏ sang một bên.

Pelikan cảm thấy ngực nghẹn lại. Hắn nói nhẹ nhàng:

- Thôi, Zoli (2) ơi, việc gì phải thế.

Nhưng ông bộ trưởng giờ có trời cũng không ngăn được. Ông nhìn bạn giận dữ:

- Không! Phải để cho họ biết là họ nhiễu ai. Các anh nghe đây! Người này năm 1944 đã bị bọn công an mật thám đánh nhừ tử. Các anh có biết tại sao không? Chỉ nhằm bắt anh ta khai ra những người cộng sản chúng tôi. Anh ấy chỉ cần hé răng: đây, họ ở đây là bao cán bộ sẽ hy sinh. Vì lúc đó chúng tôi đang ở dưới hầm này. Tai chúng tôi nghe rõ chúng hành hạ anh ta thế nào. Nhưng anh ấy vẫn cắn răng không khai một lời. Chúng tôi được anh ấy nuôi nấng năm tuần ròng ở dưới hầm này, biết không? Các anh có đi xách dép cho anh ta cũng không đáng. Anh ấy giấu chúng tôi ở đây này. Mở mắt ra mà nhìn!

Với hùng khí của lời nói và kỷ niệm xưa, ông bộ trưởng kéo bật cửa hầm lên và vẫy tay gọi hai tay công an đến gần. Tay chỉ xuống hầm, ông hãnh diện nhìn quanh.

Hai tay công an lại gần cửa hầm tò mò nhìn xuống. Ông bộ trưởng hài lòng bởi bài nói xuất thần của mình nhìn Pelikan đắc thắng, nhưng hắn cúi gằm mặt, xuôi tay với số phận không thể tránh được.

Khuôn mặt sửng sốt của hai gã công an khiến ông bộ trưởng cảm thấy có gì không ổn dưới hầm bèn đưa mắt nhìn xuống. Toàn bộ sản phẩm chế biến từ Thằng Béo nuôi trộm đang ngồn ngộn bày ra ngon lành trước mắt: Lòng, dồi, xúc-xích, giăm-bông và một chậu lớn đầy tóp mỡ vàmg hươm. Ông cố gắng trấn tĩnh.

- Các đồng chí - ông quay ra đám công an. - Các đồng chí thi hành nhiệm vụ! Luật pháp áp dụng bình đẳng cho tất cả mọi người. Dân thường tội một thì đảng viên tội mười, tội trăm. - Quay sang Pelikan ông phân trần: - Đừng giận mình đồng chí Pelikan, cậu giúp tớ nhiều, nhưng giờ, cậu hiểu cho, tớ không thể làm khác.

Pelikan gật đầu nhìn sang lũ trẻ.

- Cho phép tôi chào chúng nó.

Tay hạ sĩ gật đầu đồng ý cũng chắc vì nể đồng chí bộ trưởng.

- Trong khi đợi ta đổ luôn dầu hoả những thứ này. - Hắn chỉ đạo.

- Có chắc là phải đổ không? - Gã kều chần chừ hy vọng vì nước dãi hắn tràn đầy mồm trước các của ngon mời mọc.

- Phải đổ - gã hạ sĩ trả lời. - Đây là bằng chứng phải nhập hồ sơ của vụ án. Nếu không đổ thì còn gì khi ra toà?

Dầu hoả lóc tóc tưới đầy lên xúc xích, dồi, thịt. Pelikan sau khi chào bọn trẻ đưa tay chịu còng. Ông Daniel bắt tay bị còng của hắn:

- Đừng giận mình, mình không làm khác được! Quần áo của cậu sau mình sẽ gửi lại.

- Giờ thì cũng chẳng cần phải vội làm gì - Tay canh đê hơi buồn nói. - Cậu chẳng cần phải áy náy gì đâu Zoltan ạ, mình chịu được.

Bước ra cửa hắn còn ghé tai con Gizi gằn giọng.

- Đừng có mà giở trò đĩ điếm nghe chưa!

Ông bộ trưởng ngồi vào chiếc xe đen to đi. Còn hai tay công an thì hộ tống Pelikan lạch bạch cất bước lên đường.


Xin mời xem đoạn phim sưu tầm trên Youtube:

(Theo AK_63)


Tin liên quan:
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XIII) (18/11/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XII) (14/03/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XI) (26/01/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần X) (05/06/2009)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần IX) (28/02/2009)


 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Làm bài đi em! (08/07/2009)





Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser