VIETNAMI KATONÁK MAGYARORSZÁGON - CỰU HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNGARY
vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNG-GA-RI
Theo chủ trương và sự thỏa thuận của lãnh đạo hai quân đội, Đoàn 67 gồm 120 người chia tách thành hai đoàn nhỏ hơn, mỗi đoàn 60 người, theo mục đích đào tạo khác nhau. Đoàn thứ nhất vào học tại Trường Cao đẳng kỹ thuật quân sự Zalka Máté (Zalka Máté Katonai Műszaki Főiskola - mang tên một vị tướng của Hung-ga-ri – viết tắt là ZMKMF). Đoàn thứ hai học ở Đại học Bách khoa Budapest (Budapesti Műszaki Egyetem – viết tắt là BME).


1. CHUYÊN TRANG HỘI HỮU NGHỊ ::: 13/09/2017 - 20:37:33

2. SỐNG VUI, SỐNG KHỎE... ::: 02/09/2017 - 09:07:55

3. VK1972: BỐN MƯƠI NĂM ẤY TRÀN ĐẦY TÌNH XƯA... ::: 17/08/2017 - 22:33:14

4. VIẾT VỀ CÁC ANH, CÁC CHỊ... ::: 05/07/2017 - 18:00:24

5. VNKATONÁK họp mặt hoành tráng ::: 03/07/2017 - 10:42:41

6. Mỗi tuần sưu tầm một chuyện ::: 30/06/2017 - 09:08:42

7. CON ĐƯỜNG TỚI HẠNH PHÚC – AZ ÚT A BOLDOGSÁGHOZ ::: 23/06/2017 - 21:27:28

8. 999 năm Thăng Long - Hà Nội ::: 13/05/2017 - 09:00:20

9. TẢN MẢN NĂM THÁNG CUỘC ĐỜI... ::: 11/05/2017 - 07:49:58

10. Trại sơ tán Ba Vì ::: 10/05/2017 - 14:08:00

11. Cột mốc biên cương ::: 24/04/2017 - 14:56:09

12. THA THẨN VỀ THƠ ::: 01/04/2017 - 21:51:53

13. HUNGARY THÁNG 6/2015 ::: 29/01/2017 - 12:23:35

14. CHÚC MỪNG NĂM MỚI! ::: 26/01/2017 - 20:48:59

15. TIN TỨC - THÔNG BÁO ::: 07/01/2017 - 10:47:07



Công ty CP Phát triển Hạ tầng Vĩnh Phúc

ClustrMaps!
Hãy lo cuộc đời không sự nghiệp, đừng sợ trên đời thiếu mỹ nhân...
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần II-1)
01/12/2007

Pelikán József egyszerű gátőr, akit a rendszer alaposan kihasznál a magasabb cél érdekében. Orvhorgászra akad, aki nem más, mint régi kommunista harcostársa, Dániel Zoltán, és már a miniszterségig vitte, ám szegény Pelikánt véletlenül lebuktatja feketevágásért. Pelikánt börtönbe zárják, majd szabadon engedik, majd ismét bezárják, és megint kiengedik. Az egészből semmit sem ért. Közben titokzatos fekete autó szállítja a vidámpark, az uszoda, és a narancstermelő gazdaság igazgatói irodájába, hogy bevégezze a feladatát, és koronatanú legyen a Dániel Zoltán elleni koholt perben.

Film Történet Online. Tại đây bạn có thể xem được trích đoạn của film.




TUDJA MAGA, KICSODA PELIKÁN JÓZSEF?

Chương hai - ANH CÓ BIẾT PELIKAN JOZSEF LÀ AI KHÔNG HẢ?


Disznóölés ide, disznóölés oda, a hajnali szolgálati szemle nem maradhat el. Pelikán indul a szokásos útjára. Szeme kicsit ég a fáradtságtól meg a disznóöléskor elmaradhatatlan pálinkától, de a ladik ugyanúgy siklik a hajnali Dunán, mint máskor, ő meg révedezve nézi kedves gátjait.

Korcs kutyája hirtelen nagyot mordul.

Lám csak: valaki ül a gát tövében egy nagy korhadt fatönkön, és orvhorgászik. S nem is egy, hanem mindjárt három bottal.

Pelikán óvatosan partra evez, kiköt, és int a kutyájának. A kutya érti, vad csaholással szalad a horgász felé. De a célnál megtorpan, mert a tönkön ülő ember nevetve rászól:

- Szervusz, Négus! Meg akarsz enni?

A kutya elhallgat, kutyaagyában földereng, hogy régi ismerőst lát. Furcsa csend támad, amely igencsak kíváncsivá teszi a közeledő Pelikánt.

- Szervusz, Józsi! - szól rá a horgász barátságosan.

Emez meghökken, megismeri a horgászt, elfogódottan visszaköszön:

- Szabadság, Dániel elvtárs.

- Csodálkozol? kijöttem egy kicsit horgászni. - Őszülő, törékeny ember, barázdált arcú, villogó szemüvegű. - Hat éve nem voltam kinn a Dunán.

- Észrevettem. - A válasz éle leplezetlen.

A horgász helyet mutat maga mellett a fatönkön. Pelikán odaballag, de állva marad. Dániel faggatni kezdi:

- Mi újság nálatok? Az asszony?

- Megszökött egy uszályossal. Egy románnal - mondja Pelikán sötét arccal. Mit lehet szólni erre?

- Hát, igen ... A gyerekek?

- Nyolcan vannak - mondja Pelikán, és ahogy a gyerekekre gondol, oldódni kezd benne az előbb rátört szomorúság. - Maga nem nősült meg, Dániel elvtárs?

Tréfásan fenyegető a válasz hangsúlya:

- Te magázol engem, Józsi?

Pelikán kínban van, toporog, fogalma sincs, milyen hangot üssön meg régi barátjával. Aztán kiböki:

- Hát hogy beszéljek egy miniszterrel?

- Ne marháskodj. Egy miniszter ma már nem az, ami régen volt. Neked magyarázzam? És különben is, te meg én ... Szóval, ne hülyéskedj ezzel a magázással, mert megharagszom!

Pelikán nézi a szemüveges, jól ismert arcot, habozik egy ideig, aztán hirtelen úgy hátba vágja a cingár férfit, hogy az majdnem beleesik a folyóba. Elneveti magát. Nevet a miniszter is. Sokáig nevetnek együtt, már azt sem tudják, min.

- A franc egyen meg - zöttyen le végül a fatönkre a barátja mellé Pelikán. - Tudod, hogy dühös vagyok rád? Öt éve felénk se néztél. Pedig hányszor ígérted.

- Mit csináljak, Józsi? Még megnősülni sincs időm!

Így csevegnek egy odvas fatönkön ülve, a miniszter és a gátőr. Lesik a botokat, nincs-e kapás, nézik a vízbe csüngő fűzeket a túlsó parton, fel-felpillantanak az égre, nem hoznak-e vihart a szaladó felhők.

- Aztán milyen a hangulat felétek? - fűzi a szót a miniszter.

- Hát ... nem is tudom... - tűnődik el Pelikán, mert ezen még nemigen gondolkodott.

- Azt olvastam: kitűnő - mondja Dániel. Pelikán összerezzen, csodálkozva néz.

- Hol olvastad?

- A hangulatjelentésben - mondja a miniszter olyan ártatlan bizalommal, hogy erre már Pelikán se tud mást szólni, mint:

- Akkor biztos kitűnő...

Csipetnyi kétely azért érzik ebben. Most a miniszter vágja hátba a barátját.

- Nem féltelek én téged. Lesz ez még jobban is, elhiszed-e?

Pelikán szembenéz vele, a tekintetében őszinte, nagy bizalom.

- Hát hogyne hinném. Ha te mondod!

Egy kicsit meg is hatódnak mind a ketten. Dániel a víz felé fordítja a fejét, Pelikán a gát felé. S ő aztán váratlanul felkiált:

- Hinnye, az istenit!

Felugrik, és rohan a töltéshez. Frissen túrt ürgelyukat fedezett fel, de máris talál másikat is, harmadikat is. Izgatottan magyarázza a kíváncsian mögötte közeledő barátjának:

- Az ürge a gát legveszedelmesebb ellensége! Átlyuggatja a földet, fellazítja, aztán, ha jön a víz, mehetünk a templomba imádkozni.

Szalad is a szerszámosbódéjához, vödörrel, lapáttal tér vissza.

- Segíthetek? - kérdi a miniszter, de már fogja is az egyik vödröt, megmeríti a Dunában, lohol vissza vele az egyik ürgelyukhoz.

És együtt öntenek ürgét. Dániel önti a vizet a lyukakba, Pelikán áll őrt lapáttal. Nagy siker. Gyásznapja a szegény ürgéknek. De ki biztatta őket, hogy éppen a gát oldalában csináljanak maguknak szállást? A két vadász nyolc ürgét csap agyon egymás után.

- Le kell vágni a farkukat, a MÉH két forintot ad darabonként. A gyerekek majd örülnek!

S Pelikán vékony pengéjű bicskájával lenyisszantja az ürgék farkát, papírba csomagolja, és beteszi a belső zsebébe. Dániel meg a fülüknél fogva lengeti az ürgéket, nagy ívben röpíti őket a Dunába, nagyot rikkant mindegyik után:

- Hahóóóó!

De a negyediknél dermedten abbahagyja, aztán szótlanul meglódul, lerohan a lejtőn, a botok felé. Az egyik horgászbot ugyanis eldőlt, és sebesen csúszik, fut a parton: jókora hal húzhatja. Dániel elkapja, kioldja a racsnit, nehogy a zsinór elszakadjon, fut a bottal, bekattantja a zsinórféket. De a hal roppant erővel húz, annyira, hogy a miniszteri horgász futás közben elcsúszik, és a meredek parton, éppen a nevezetes feliratnál bebotlik a vízbe.

Nem az a fajta, aki könynyen megadná magát, már térdig vízben is keményen fogja a botot. Amíg el nem szakad a zsinór, s hanyatt nem esik a miniszter.

Pelikán tűnődve figyeli a viaskodást a hallal, és csak akkor lép közbe, amikor Dániel már elmerült. Berúgja a ladikot, lapátnyelet nyújt a vízben kalimpáló felé. Az tátog, kapkod a lapát után, közben szidja magát:

- De nagy marha vagyok, de nagy marha! Kapitális harcsa lehetett! - Amikor Pelikán már kiemelte a vízhól, a csónakban is ezen sopánkodik. - Egyszer az életben akad ilyen... egyszer az életben... - Csorgatja a vizet a zakója ujjából, aztán hirtelen odafordul Pelikánhoz: - Esküdj meg!

Mire? - csodálkozik az, miközben buzgón evez, hogy minél előbb a parton legyen az ázott miniszterrel.

- Hogy nem árulsz el senkinek - mondja Dániel izgatottan. - Hogy micsoda balfácán vagyok! Eleresztettem a világ legnagyobb harcsáját! Esküdj meg!

- Esküszöm - adja meg magát Pelikán.

- Nem láttál semmit, nem hallottál semmit!

- Nem láttam semmit, nem hallottam semmit! De most azonnal száraz ruha kell rád, különben tüdőgyulladást kapsz.

- Semmiség - legyint a miniszter. - Majd megszáradok menet közben.

- Majd nyavalyát kapsz menet közben! - Partot érnek, Pelikán a ház felé tereli a minisztert. - Kapsz száraz ruhát.

- Nem lehet - nézné az óráját, de aztán a barátjáét nézi meg, mert a sajátja elázott és megállt. - Azonnal mennem kell.

- Csend - mondja ellentmondást nem tűrő hangon Pelikán. - Először is iszol egy forró teát!

A minisztert már rázza a hideg, hangosan vacog a foga.

- Hagyjál, Jóska; minisztertanács!

- Kuss - vágja el a vitát Pelikán kurtán, és még a ház előtt lehúzza a miniszterről a vizes zakót.

A házba lépve, harsányan kiadja az utasítást az ámu1ó Gizinek.

- Forró teát!

Giết lợn thì giết lợn, nhưng thăm đê mỗi sáng thì không thể bỏ được. Pelikan khởi hành như thường lệ. Mặc dù mắt hắn vẫn còn đờ đẫn do mệt mỏi và do hậu quả của mấy cốc rượu không thể thiếu được khi giết lợn, nhưng con thuyền của hắn vẫn lướt sóng Đu-na nhẹ nhàng như mọi khi, còn hắn thì đăm đăm nhìn những khúc đê thân thương của mình.

Con chó của hắn bỗng hộc vang lên một tiếng.

Ô kìa, có ai ngồi trên một thân cây lớn đã mục mé chân đê câu trộm. Chưa đủ, kẻ đó còn câu những ba cần.

Pelikan thận trọng chèo thuyền vào bờ, buộc lại và vẫy con Cún. Nó hiểu ngay, sủa như điên và lao về phía kẻ câu trộm. Nhưng khi gần tới nơi nó bỗng sững lại, vì người đó vừa cười vừa chào nó:

-Mày đấy hả Mực? Định ăn thịt tao à?

Con Mực im bặt. Trong đầu nó đã mang máng nhận ra người quen. Cái im lặng là lạ khiến Pelikan càng lại gần lại càng tò mò.

-Cậu đấy à, Jozsi?- Người đó thân mật chào hắn.

Hắn sững người nhận ra người trước mặt là ai, rồi rụt dè:

-Thưa, chào đồng chí Daniel (Đo-ni-en).

-Làm gì mà ngẩn người ra thế. Tớ nhảy ra đây câu chơi tí - người có tóc muối tiêu, dáng mảnh khảnh mặt đã có vài nếp nhăn đeo kính trắng nói - Cũng đã gần sáu năm nay tớ chưa ra Đu-na.

-Cũng biết thế. - Câu trả lời có pha một chút trách móc.

Người kia chỉ tay mời hắn ngồi xuống cạnh mình. Pelikan bước tới nhưng vẫn đứng. Người quen hắn bắt đầu hỏi han:

- Tình hình cậu ra sao? Bà xã thế nào?

- Nó bỏ đi với một thằng thuỷ thủ người Ru rồi - Pelikan trả lời. Mặt hắn thoáng một nét hằn học.

Người kia chẳng biết nói sao.

- Ờ. Thế còn bọn trẻ?

- Tám đứa - Pelikan trả lời, và hắn chợt thấy nỗi buồn vừa đến tan dần khi hắn đả động đến lũ trẻ - Sao đồng chí không lập gia đình?

Thay vào câu trả lời là một lời có vẻ vừa đùa vừa giận:

- Cậu lấy đâu ra cái giọng trịnh trọng này thế?

Pelikan bối rối, ngọ ngoạy hết chân này đến chân kia, nhưng không biết phải nói chuyện với người bạn cũ thế nào. Cuối cùng hắn ngẩng lên:

- Tôi làm sao biết phải nói chuyện với một bộ trưởng thế nào?

- Thôi, đừng có dớ dẩn! Bây giờ bộ trưởng đâu có như ngày xưa. Tớ lại còn phải giải thích cho cậu à? Mới cả cậu và tớ... Thôi đừng có giở cái giọng đồng chí đồng chiếc ra mà mình giận đấy.

Pelikan trân trân nhìn gương mặt đeo kính cận quen thuộc một hồi. Tự nhiên hắn phát thật mạnh vào lưng người kia khiến ông ta tí thì nhào xuống sông. Hắn bật cười. Ông bộ trưởng cũng cười. Họ cười rũ rượi một hồi với nhau. Mà sao cười cũng chẳng biết.

- Mẹ kiếp! - Pelikan ngồi phịch xuống thân cây mục cạnh bạn mình - Cậu biết là tớ giận cậu đến mức nào không? Năm năm trời không thèm vác mặt về, chỉ hứa hươu hứa vượn.

- Jozsi ơi, tớ biết làm sao bây giờ. Đến cả cưới vợ tớ cũng chẳng có thời gian nữa là.

Hai người, cả bộ trưởng lẫn anh canh đê mê mẩn chuyện trò trên khúc gỗ mục. Thỉnh thoảng họ nhìn xem cá có cắn câu không, rồi họ ngắm những cành cây rủ xuống mặt nước ở bờ bên kia hoặc nhìn những đám mây trôi trên trời xem liệu có mưa không.

- Thế không khí, tình hình chỗ các cậu thế nào? - ông bộ trưởng tò mò.

- Ư...Tớ cũng chẳng rõ...- Pelikan lúng túng, vì quả thật hắn không bận tâm những chuyện này.

-Tớ đọc thấy nói là cực tốt - Daniel nói

Pelikan hơi sững người, hắn nhìn bạn ngạc nhiên:

- Cậu đọc ở đâu?

- Đọc ở báo cáo tình hình họ đưa lên - Ông bộ trưởng trả lời thực thà đến mức mà Pelikan chỉ còn biết nói:

- Thế thì chắc là như vậy...

Nhưng giọng của hắn vẫn có chút ngờ ngợ. Lần này đến lượt vị bộ trưởng phát mạnh vào lưng bạn mình:

- Yên tâm đi. Rồi còn khá hơn nữa, cậu tin không?

Hắn nhìn bạn với ánh mắt tin tưởng, thành thật.

-Sao tớ lại không tin. Nhất là nghe chính cậu nói.

Cả hai hơi lặng đi cảm động, Daniel nhìn ra sông còn Pelikan thì nhìn lên đê. Tự nhiên hắn kêu to:

-Ối giời, tiên sư nhà nó!

Hắn chạy vội lên bờ đê. Trước mặt hắn là một lỗ chuột đồng còn mới tinh. Lại một lỗ nữa, rồi lại lỗ thứ ba nữa. Hắn hối hả giải thích cho ông bạn đang tò mò sau hắn:

-Chuột đồng là giống cực kỳ nguy hiểm với đê điều. Để chúng đục nát cả đê rồi khi nước lên thì chỉ còn có vào nhà thờ mà khấn.

Hắn chạy đến chỗ chứa dụng cụ rồi mang xô, xẻng lại.

- Tớ giúp nhé? - ông bộ trưởng miệng hỏi tay vớ xô chạy ra bờ sông Đu-na lấy nước lễ mễ xách đến mé một lỗ chuột đồng.

Cả hai mê mải đổ chuột. Daniel đổ nước, còn Pelikan tay cầm xẻng đứng rình. Phải nói là thắng lớn. Hôm nay là ngày đen tối cho bọn chuột đồng. Nhưng ai bảo ra đục khoét đê điều? Cả thảy tám con chuột đồng nối nhau bỏ mạng.

- Đừng quên cắt lấy đuôi nhé. Phòng thu mua họ thưởng năm xu một đuôi đấy. Bọn trẻ mừng phải biết.

Pelikan rút con dao con sắc bén cắt gọn mấy cái đuôi chuột rồi gói giấy báo bỏ túi. Ông bộ trưởng rón tay cầm tai chúng vung tay lăng mạnh từng con xuống sông Đu-na. Mỗi lần ném ông lại hét tướng:

- Hòòò hôôô!

Nhưng ném đến con thứ tư chợt ông há hốc miệng rồi phóng như bay xuống dốc đê về phía mấy cái cần câu. Một cái cần câu đang bị kéo phăng phăng trên mặt đất chứng tỏ có con cá nào rất to cắn câu. Ông bộ trưởng nháo nhào vớ cần câu nhả cước cho khỏi bị đứt, sau đó vừa chạy ông vừa phanh cước lại. Khổ cái là con cá quá khoẻ, nó kéo ông sấp ngửa. Chạy theo nó đến chỗ khẩu hiệu thì ông trượt chân loạng choạng xuống nước. Nhưng ông cũng chẳng phải vừa, mặc dù nước ngập đến đầu gối rồi ông vẫn cầm cần níu chặt lấy con cá. Giằng co được một lúc thì cước đứt làm ông bộ trưởng ngã ngửa xuống nước.

Pelikan thờ ơ nhìn cuộc vật lộn giữa người và cá. Chỉ khi ông bộ trưởng chìm ngỉm thì hắn buộc phải ra tay. Hắn đạp thuyền xuống nước rồi nhảy lên theo. Hắn chìa cán mái chèo cho nạn nhân đang giãy dụa dưới nước. Ông bộ trưởng hổn hển cuống cuồng tay với cái cán mái chèo nhưng mồm vẫn không ngớt lảm nhảm:

- Người đâu mà ngu thế, ngu quá mất thôi! Xổng bố nó con cá bự rồi. - Tới khi đã được lôi lên thuyền ông ta vẫn còn tiếc. - Cả đời mới có một cơ hội...Cơ hội ngàn vàng, thế mà...- đang rũ nước ở ống tay áo ra, ông ta bỗng quay sang Pelikan: - Cậu thề đi!

- Thề cái gì? - Pelikan ngạc nhiên, nhưng vẫn không ngừng tay chèo đưa vội ông bộ trưởng ướt như chuột lột vào bờ.

- Cậu thề là sẽ không lộ cho ai biết là tớ hậu đậu thế nào - Ông ta vội vã nói. - Khổ quá! Con nheo này có lẽ phải gần nửa tạ. Cậu thề đi!

- Tớ thề - Hắn chiều lòng bạn.

- Cậu không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì cả!

- Được, tớ không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì cả! Thôi đủ rồi, cậu phải thay áo ấm ngay kẻo sưng phổi bây giờ!

- Không sao - ông bạn phẩy tay. - Đi một tí là khô ngay ấy mà.

- Khô ngay, khô ngay, hay là lại ốm rục xương?

Họ lên bờ, Pelikan dìu ông bạn về nhà.

- Về nhà thay quần áo khô nhanh lên!

- Ấy không được! - Ông bộ trưởng giơ đồng hồ xem, nhưng đồng hồ ông bị nước ngấm chết từ lâu, ông đành nhìn đồng hồ của bạn. - Tớ phải đi ngay.

- Im! - Pelikan quát. - trước tiên cậu phải làm cốc chè nóng đã.

Ông bạn giờ run bần bật vì lạnh.

- Joska (1), cậu để mình đi. Hội đồng Bộ trưởng sắp họp ngay bây giờ!

- Yên! - Pelikan dứt khoát ngắt lời ông bạn rồi kéo áo ngoài ông ta ra ngay trước khi họ đi vào nhà.

Vừa vào nhà hắn hất hàm cho con Gizi đang ngây mắt nhìn:

- Pha chè nóng nhanh lên!

(Theo AK_63)


Tin liên quan:
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XIII) (18/11/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XII) (14/03/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần XI) (26/01/2010)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần X) (05/06/2009)
Tác phẩm song ngữ: A TANÚ - NHÂN CHỨNG (Phần IX) (28/02/2009)


 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:
Làm bài đi em! (08/07/2009)





Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser