VIETNAMI KATONÁK MAGYARORSZÁGON - CỰU HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNGARY
vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K

ĐOẠN CUỐI TÌNH YÊU...
Những lần đưa tiễn: Trong cuộc đời có nhiều cuộc chia tay đáng nhớ, trong đó có những cuộc chia tay đưa tiễn nàng đã để lại nhiều kỷ niệm khó quên...


1. Mỗi tuần sưu tầm một chuyện ::: 30/10/2017 - 08:09:50

2. CHUYÊN TRANG HỘI HỮU NGHỊ ::: 13/09/2017 - 20:37:33

3. SỐNG VUI, SỐNG KHỎE... ::: 02/09/2017 - 09:07:55

4. VK1972: BỐN MƯƠI NĂM ẤY TRÀN ĐẦY TÌNH XƯA... ::: 17/08/2017 - 22:33:14

5. VIẾT VỀ CÁC ANH, CÁC CHỊ... ::: 05/07/2017 - 18:00:24

6. VNKATONÁK họp mặt hoành tráng ::: 03/07/2017 - 10:42:41

7. CON ĐƯỜNG TỚI HẠNH PHÚC – AZ ÚT A BOLDOGSÁGHOZ ::: 23/06/2017 - 21:27:28

8. 999 năm Thăng Long - Hà Nội ::: 13/05/2017 - 09:00:20

9. TẢN MẢN NĂM THÁNG CUỘC ĐỜI... ::: 11/05/2017 - 07:49:58

10. Trại sơ tán Ba Vì ::: 10/05/2017 - 14:08:00

11. Cột mốc biên cương ::: 24/04/2017 - 14:56:09

12. THA THẨN VỀ THƠ ::: 01/04/2017 - 21:51:53

13. HUNGARY THÁNG 6/2015 ::: 29/01/2017 - 12:23:35

14. CHÚC MỪNG NĂM MỚI! ::: 26/01/2017 - 20:48:59

15. TIN TỨC - THÔNG BÁO ::: 07/01/2017 - 10:47:07



Công ty CP Phát triển Hạ tầng Vĩnh Phúc

ClustrMaps!
Của chứa nghìn vạn, không bằng nghề mọn trong tay. (Nhan thị gia huấn)
DOANH TRẠI PETŐFI Kỳ 9: Chuyện hè đi hái táo
03/01/2006

Đoàn SV75 trước ngày lên tàu sang Hung, tại 23 Phan Bội Châu với Thủ trưởng Thịnh hiệu phó, và Đại đội phó anh Khải
Đoàn SV75 trước ngày lên tàu sang Hung, tại 23 Phan Bội Châu với Thủ trưởng Thịnh hiệu phó, và Đại đội phó anh Khải
Đời sinh viên, ai chẳng kinh qua đôi ba lần hái táo. Hằng năm, vào đầu năm học, cũng là dịp táo ở các nông trường chín rộ. Bộ giáo dục huy động sinh viên các trường đại học, cao đẳng đi thu hoạch táo giúp nông dân ở những vùng xa xôi hẻo lánh trước khi mùa đông ập đến, như là một hình thức tham gia lao động công ích. Tiền đi lại, ăn ở được miễn phí, thực ra đã khấu trừ vào tiền công, vì cả vụ (độ 2 tuần), sinh viên chả nhận được bao nhiêu. Chỉ những ai đang nằm bệnh viện mới được miễn trừ, còn kỷ luật khá nghiêm, không trốn tránh được. Quân ta được dịp sổ lồng xa doanh trại, chả bao giờ nghĩ đến chuyện trốn tránh như bọn Tây. Đoàn thanh niên chủ trì chuyện này.

Cách tổ chức động viên của họ khá khôn ngoan. Sinh viên chia thành các nhóm 3-5 người. Nhóm nào hái nhiều nhất sẽ nhận một phần thưởng trị giá 3.000 phô-rinh, một món tiền "sộp". Kiểm tra kết quả khá nghiêm túc, quả nào giập, hoặc mất cuống bị loại ra ngay. Một thùng nhặt ra được 15 quả "vớ vẩn" coi như bị loại luôn cả thùng. Quân ta lao động quần quật cả ngày, không lại được với mấy chú xuất thân paraszt nông dân chính hiệu. Anh em mình định chơi trò "ba đánh một chẳng chột cũng què", tức là dồn kết quả lao động của ba, bốn nhóm cho một nhóm, nhưng trò đó quá cũ, vì bọn Tây nó thực hiện chiêu ấy từ lâu rồi. Vả lại, mình cũng không hajt (cố gắng), vì có lần bọn Tây níu áo nói thẳng: "Eh, oregeim, kérlek szépen! Bọn mày đã có lương của quân đội phát cho đủ dùng rồi, hãy thương bọn tao với. Bọn tao đang phấn đấu vụ này lĩnh thưởng để bù đắp chút đỉnh, đỡ tiền ăn học của thày u". Thế là quân ta chỉ làm cầm chừng thôi, kẻo ốm thì khốn. Bữa ăn ở các vùng xa hun hút ấy chả có gì, đạm bạc lắm. Cửa hàng thực phẩm gần nhất cách độ 7 km, lại phải cuốc bộ, mà ở cửa hàng nhà quê chưa chắc đã mua được gì. Nhiều tối đói quá phải lấy bánh mì phết mỡ nước, rắc muối lên ăn cho dạ dày đỡ sôi lên ùng ục.

Nhưng vẫn thừa niềm vui khám phá cuộc sống.

Vườn táo của nông dân trồng khá khoa học, có hàng có lối hẳn hoi, giữa các luống máy cày đi thoải mái. Cứ 50 cây táo, họ lại trồng xen một cây lê quả vàng óng, thịt ngọt như đường phèn, có tên là lê tiến vua (császár korte). Họ giải thích, đến mùa lê táo ra hoa, phấn hoa lê bay rải rác khắp vườn táo, làm cho táo ở đây có thêm chút ít dư vị của lê, khách hàng nước ngoài rất ưa chuộng. Ong nuôi ở đây cũng cho loại mật ong đặc biệt thơm phưng phức. Quân ta hái táo thì ít mà chủ động dành thời gian đi "sưu tầm" lê. Mặt đang đầm đìa mồ hôi, lấy nguyên cả quả lê xát vào, mát lịm. Ngày về, ai cũng cố nhét đầy một ba-lô "ngược" Budapest.

Buổi tối đầu tiên, cả bọn bị tống vào một ngôi nhà xập xệ kê hai chục cái giường tầng cũ kỹ. Mười giờ đêm, TV không có (ngoài vùng phủ sóng), đèn điện lù mù. Sau khi hát nghêu ngao mấy bài dân ca (népdal), cả bọn chả biết làm gì cho hết buồn, quyết định đi ngủ. Một đứa con gái bảo "Lũ con trai, hãy quay mặt vào tường để bọn tao thay quần áo". Chú nào he hé mắt liếc trộm liền bị nó cầm cái cán chổi quất ngay một phát vào mông: "Ê, chúng mày ơi, thằng này ti hí mắt lươn!". Một lúc sau, chúng nó hô: "Xong!", ngoảnh ra, thấy chị em đã rúc đầu hết trong chăn. Đến lượt bọn con trai cởi bỏ trang phục, chỉ mặc độc quần áo lót đi ngủ. Sáng ra, dụi hai con mắt năm sáu lần vẫn không thể nào tin nổi: xung quanh mình, có đến dăm đôi đang nằm với nhau trong chăn cười khúc khích. Cho nó ấm.

Đi hái táo gặp phải cái nạn thiếu nước nóng để tắm. Sau giờ làm việc, người ngợm bẩn thỉu, ai chả muốn "tẩy trần". Nông trường cử một bác già đun nước nóng bằng củi, nhưng khốn nỗi, chỉ có mỗi cái nhà tắm, thành thử, khi đội trưởng tuýt còi toe toe báo hết giờ lao động, bọn con trai con gái đua nhau chạy về nhà... chiếm buồng tắm. Nếu đứa con gái nó chiếm được trước thì "thôi rồi, Lượm ơi", chúng nó cứ thi nhau xì xụp tắm gội vài ba tiếng đồng hồ. Tí nữa, các chú sinh viên chen vai thích cánh, chú nào tắm muộn bị hết nước nóng, thật khổ thân. Hôm sau, để trả thù, bọn con trai phân công một chú cẳng dài, bắt lao động cầm chừng thôi, để chờ khi tiếng còi báo hết giờ nổi lên thì nhanh chóng "chiếm lĩnh trận địa". Hôm ấy, con trai tắm thỏa thuê, còn bọn con gái cay cú đỏ ngầu mắt đứng ngoài chờ dài cả cổ. Đến bữa ăn tối, nghe tiếng khóc thút thít "vì chưa tắm được". Chiến tranh cứ thế diễn ra bốn năm hôm, bất phân thắng bại. Vì bọn con gái cũng tinh khôn chả kém. Có lần, thằng cẳng dài chạy về đến nơi bị thua, uất quá chạy ngược trở ra tố cáo bọn con gái dùng thủ đoạn "nấp sẵn trong buồng tắm". Kiểu này thì chào thua các mợ luôn.

Một hôm, bọn con gái tắm gội rể rà quá, mấy chú con trai hung hăng tuyên bố: "Nếu chúng mày không ra thì chúng ông sẽ đạp cửa xông vào, liều mình như chẳng có". Một lúc sau, nghe tiếng rú thất thanh, và mấy đứa con gái ôm bọc quần áo lao ra như tên bắn, mồm ngoác ra nhiếc móc "quân lưu manh", "bọn khốn nạn". Thế là bọn con trai đã tìm ra thêm một võ mới, gọi là "võ tối hậu thư": Hê hê, đến giờ G., nếu chị em không chịu ra thì chúng ta sẽ phá cửa ngục Ba-xti xung phong vào. Lũ kia không vừa, chúng nó dùng cái thùng phuy đổ đầy nước sôi chặn cửa, mấy chú "quân tiên phong" lao vào bị bỏng, sứt đầu mẻ trán. Lại cãi nhau như mổ bò.

Nhưng trong cái khó ló ra cái khôn. Một lần, chứng kiến cảnh 'huynh đệ tương tàn" ghê răng quá, một đứa con gái hiền lành bảo: "Sao chúng mình không tổ chức tắm chung nhỉ? Việc gì phải tranh nhau!". Cả lũ ớ ra, mất hai phút im như thóc, sau đó tiếng đồng tình mới ồ lên như ong vỡ tổ: "Phải đấy, phải đấy!", "ừ, đơn giản thế mà không nghĩ ra".



Bắt đầu từ hôm ấy, cửa phòng tắm không bị chốt trong nữa. Đứa nào thẹn, xin mời cứ diện đồ lót, chả ai thèm nhìn. Ai thấy nóng, cứ tự nhiên cởi cho. Những đứa xấu hổ không khéo còn bị tập thể lớp nghi là "có vấn đề gì đây mới phải giấu giếm kỹ thế", hay bị đứa khác khích bác "chắc của nó bé quá?", thế là buộc phải... khoả thân, để chứng minh "điều không nhất thiết phải chứng minh". Một số chú mắc bệnh nghiện mượn xà-phòng Fa của bọn con gái. Tắm xong, thấy mặt mũi đứa nào đứa nấy hớn ha hớn hở như vừa bắt được vàng.

Thực ra, kinh nghiệm sống cho thấy: gặp lửa rừng đang lan đến gần bạn, bạn phải đốt ngay một đống cỏ xung quanh mình; gặp mưa lũ trong rừng sâu, phải chạy ngay lên hướng đỉnh núi, cho dù leo dốc mệt nhọc hơn là cuốc bộ xuống thung lũng; dùng nọc rắn chữa vết rắn cắn, lấy độc trị độc. Nói hơi triết lý một tí: gặp khó khăn, hãy đương đầu trực diện, nếu biết rằng không thể trốn tránh nó!



Tin liên quan:
DOANH TRẠI PETŐFI Kỳ 11: Chuyện đi chơi (17/01/2006)
DOANH TRẠI PETŐFI Kỳ 10: Chuyện tầm sư học đạo (11/01/2006)
DOANH TRẠI PETŐFI Kỳ 8: Chuyện hè về phép (26/12/2005)
DOANH TRẠI PETŐFI Kỳ 7: Chuyện học tập ở trường (23/12/2005)
DOANH TRẠI PETŐFI Kỳ 6: Chuyện đi Phiên dịch, nghe đài, xem TV và xem Phim (21/12/2005)


 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


Những bản tin khác:





Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser