vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K
VNKATONÁK FORUMS :: Xem chủ đề - HUNGARY THÁNG 6/2015
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

HUNGARY THÁNG 6/2015
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 10, 11, 12  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
vulong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 1863

Bài gửigửi: 30.07.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

MTH hình như sau này có lần nói đại ý là 3C có 3 công đoạn lãi:bán hàng sang Nga, đổi sang rúp chuyển nhượng, đánh hàng về VN, cụ thể ntn anh ơi?
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 31.07.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chào vulong,

Bán hàng sang LX ==> Nhận rúp chuyển nhượng (trên giấy) ==> Đem giấy (do Ngân hàng TW LX cấp) về VN, được nhà nước tính bằng USD, theo tỷ giá 0,6 RCN = 1 USD ==> Làm việc với Bộ Tài chính để được quy đổi USD (trên giấy) ra VND ==> Rút VND từ tài khoản ==> Đem đổi VND ra USD (chợ đen) ==> Lại tiếp tục quay vòng. Về phía nhà nước, họ có cái giấy trong tay, coi như đã trả nợ LX được một ít.

Ví dụ: Genpacific chi phí cho 1 Máy vi tính (mua linh kiện giá gốc + công lắp ráp + công đóng hàng chuyển sang LX...) hết 2.000 USD ==> Bán cho LX được 4.200 USD (quy ra RCN) ==> Về VN vẫn là 4.200 USD, nhưng không ai cho nhận USD, mà nhận VND, theo tỷ giá của nhà nước ==> Thương lượng tỷ giá với Bộ Tài chính đổi USD ra VND, sau đó rút VND từ tài khoản, đem đi mua USD chợ đen, thiệt hại chút ít, chắc chỉ còn 3.500 USD ==> So với giá đầu vào, vẫn lãi 1.500 USD / chiếc.

Công suất lắp ráp của Xí nghiệp ở Bình Hòa là 20.000 máy / năm. Cứ thế mà nhân lên.

Jó étvágyat !

drooling


Được sửa chữa bởi PhanHong ngày 01.08.2016, sửa lần 6
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
vulong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 1863

Bài gửigửi: 31.07.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thank you!
Ngoài ra có thể dùng RCN mua hàng như bông vải sợi hay tàu lượn được ko anh? winking
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 31.07.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Có chứ.

Cái này có sự tham gia của Bầu K. Hồi sau sẽ rõ.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 02.08.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNG-GA-RI (tiếp theo 17)

CÔNG TY LIÊN DOANH GENPACIFIC

THỜI GIAN CÔNG TÁC Ở CHI NHÁNH HÀ NỘI

Cuối năm 1990, tôi về nước, công tác tại chi nhánh Genpacific Hà Nội. Tết 1991 là cái Tết rất vui, tiền thưởng Tết cho cán bộ, nhân viên khá cao. Vợ tôi bàn với tôi bỏ ra 4,2 cây vàng mua một “con” xe Hôn-đa DD màu đỏ ớt để đi, chứ không mua một ngôi nhà cấp 4 diện tích 100m2 ở phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy bây giờ. Mẹ vợ tôi thích lắm, đăng ký chàng rể 3 ngày Tết chở bà đi thăm thú bạn bè đây đó.

Sau mấy ngày nghỉ Tết, đến cơ quan, mọi người rủ nhau sang Công ty 3C chúc Tết. Khi đó, 3C thuê 4-5 phòng ở Cửa hàng ăn uống Tràng Tiền, là địa điểm vô cùng đắc địa gần Nhà hát Lớn, với giá 12 triệu đồng một tháng, là cái giá mà ai nghe đến cũng phải lắc đầu lè lưỡi.

Tình hình ở cơ sở B-40 của Genpacific ở Thành phố Hồ Chí Minh có thể tóm tắt là, sau khi ông Đi-đi-ê ra đi, công ty tập trung chủ yếu vào kinh doanh máy vi tính cho khách hàng Nga. Anh Độ trực tiếp chỉ đạo nhóm các anh PTG, NMH, NVT là các kỹ sư phần cứng kiểm tra, giám sát, đôn đốc công việc ở dây chuyền lắp ráp đặt tại Xí nghiệp điện tử Bình Hòa, kể cả việc kiểm định chất lượng (OTK) trong “lò bát quái”, in chữ cái tiếng Nga lên bàn phím. Anh Danh, chị Thuận Nam, cô Vân và một số anh em khác lo việc thủ tục nhập khẩu linh kiện CKD (Completely Knocked Down - nhập khẩu 100% linh kiện để lắp ráp), thủ tục hải quan, đóng gói, vận chuyển, xuất hàng đi Liên Xô.

Lúc này, qua sự tiến cử của anh PTG, anh TTD (VK78), cùng làm với anh PTG ở nhà máy Z-181, đã đầu quân về Genpacific, công tác ở bộ phận kinh doanh tại B-40. Anh TTD được tháp tùng “sếp” NQA đi Đài Loan tìm kiếm đối tác và ký hợp đồng nhập màn hình 14 inh để ghép bộ với máy tính Bull Micral 45V. Một lần khác, anh NQA “tóm” anh NMH bay cùng sang Đài Loan tham quan nhà máy, gặp gỡ các nhà cung cấp thiết bị mạng cục bộ (LAN) và mạng diện rộng (WAN), sau khi nhận thấy những mặt hàng ấy ở Singapore tốt thì tốt thật, nhưng giá khá “chát”.

Anh Độ cũng chỉ đạo những anh em lập trình viên ở B-40 họp lại với nhau, đề xuất phương hướng hành động. Sau đó, mọi người quyết định chia thành 4 nhóm thì phải, mỗi nhóm “trấn một phương” của Sài Gòn: nhóm anh Dương Minh làm chương trình quản lý xí nghiệp cho Viettronics Thủ Đức; nhóm anh Lê Sơn thuê một ki-ốt ở quận Bình Thạnh, cung cấp các dịch vụ tin học: soạn thảo văn bản, in ấn, đào tạo sử dụng máy vi tính cho các cơ quan, xí nghiệp, viết phần mềm quản lý; nhóm anh Trần Thế Nam thuê một địa điểm ở đường Đồng Khởi (?); nhóm anh Tiến viết phần mềm kế toán...v.v... Mọi người cứ đùa nhau, bản thân chữ “GEN” trong Genpacific ngụ ý “Genaral”, tức là “tổng hợp”, nên các dịch vụ tin học phải đa dạng và tổng hợp.
*
* *
Điều lệ của công ty Genpacific có ghi rõ, hằng năm, công ty trích ra từ lợi nhuận một phần để cung cấp học bổng cho sinh viên, hay cung cấp máy vi tính cho một số cơ quan nhà nước còn khó khăn về kinh phí để áp dụng các thành tựu của tin học vào công việc hằng ngày của họ.

Năm 1991, nơi được nhận máy là Viện nghiên cứu Hán-Nôm, thuộc Trung tâm Khoa học xã hội nhân văn quốc gia. Viện trưởng là Giáo sư Phan Văn Các. Chi nhánh Hà Nội cử tôi đi “dựng máy” cho Viện. Ban đầu, các cán bộ ở đây sử dụng máy vào mục đích soạn thảo văn bản là chính (soạn thảo tiếng Việt thì được, nhưng soạn thảo tiếng Trung là cả một vấn đề). Về sau, có bác Ngô Thế Long, một người rất say mê máy vi tính, đã mày mò học phần mềm FoxBase (sau đó là FoxPro) để bước đầu quản lý những quyển sách trong thư viện. Chỉ một năm sau, kết hợp với những cán bộ khác, bác Long đã hình thành một cơ sở dữ liệu sơ khai về thư tịch Hán-Nôm, cho phép tìm kiếm nhanh các đầu sách, hoành phi, câu đối, văn bia... Bác Long cũng là người có đóng góp ý kiến cho các anh Việt kiều “mê” chữ Hán-Nôm, để ngày nay, chúng ta thấy bộ chữ Nôm của Việt Nam hiện diện trong tập hợp các bộ chữ cái của các dân tộc trên toàn thế giới dưới dạng điện tử.

Khi bác Long về hưu, có anh Nam tiếp tục “sự nghiệp cao cả” này. Viện nghiên cứu Hán-Nôm đã xây dựng được phần mềm quản lý sách, phần mềm đọc sách (“đọc” bản gốc và đọc bản dịch) khá hiện đại, và điều quan trọng là, công tác cập nhật thông tin được duy trì thường xuyên, bền bỉ, kỹ lưỡng. Toàn bộ nội dung của các Tạp chí Hán-Nôm đã xuất bản từ trước đến nay đều được số hóa, nhận dạng thành ký tự sau đó đưa lên mạng Internet dưới một hình thức rất trang nhã và đẹp mắt (có cả chữ Việt xen lẫn chữ Hán, chữ Nôm), cho phép phục vụ những bạn đọc lớn tuổi, không có điều kiện đến phòng đọc on-line của Viện, hay đến Viện để mượn tài liệu về nhà đọc.

Genpacific cũng “tài trợ” 2 máy Bull Micral cho các anh công an Hà Nội, chuyên làm công tác cấp hộ chiếu, thị thực xuất nhập cảnh ở địa chỉ 89 Trần Hưng Đạo. Nhận những bộ máy vi tính, các anh đều cảm động và hết lời ca ngợi Tổng Giám đốc NQA. Tôi tranh thủ tư vấn cho các anh cách thu thập thông tin ở các khách sạn (qua fax) rồi đối chiếu với thông tin đã có ở bộ phận an ninh sân bay, để phát hiện ra những trường hợp “chui lủi”, “gian dối”. Về sau, các anh cũng nhờ tôi phối hợp để “moi” thông tin của những đối tượng nước ngoài cất giấu trong máy tính của họ. Tranh thủ lúc họ đi xem biểu diễn múa rối nước, một anh đóng giả người phục vụ trong khách sạn, mở buồng, lấy máy vi tính ra. Tôi có nửa tiếng để hành động. Sao chép tệp tin ra thì dễ, nhưng tệp tin bị đặt mật khẩu, làm sao mở tệp. Đối với nhiều người dùng, họ hay cất chìa khóa của họ (mật khẩu) ngay trên máy, ở một thư mục thật sâu, lại dùng cách che chắn đi. Vỏ quýt dầy có móng tay nhọn. Tôi dùng một phần mềm tự viết, lọc ra các tệp tin văn bản có dung lượng ít hơn 1 ki-lô-bai (1 Kb), rồi từ đó tìm ra mật khẩu để mở những tệp tin “tiềm năng” trên máy của họ.

Một trung tâm của Đại học Bách khoa Hà Nội cũng nhận máy tính tài trợ của Genpacific. Tôi nhận lệnh của anh NHT đi giúp họ “dựng máy” ở một căn hộ tầng 2 ở khu tập thể Giảng Võ, mặt đường Kim Mã, trông sang nhà anh của anh PĐV (VK74) xưa kia. (Tôi nhớ là anh PĐV tổ chức đám cưới ở đó; sau này mở rộng đường Kim Mã, gia đình dọn đi chỗ khác). Người tiếp nhận máy vi tính là anh NTT, học cùng một lớp đại học với các anh TĐH và ĐVT, nhưng do đỗ thủ khoa, nên được giữ lại trường làm giáo viên. Anh dự định cài hệ điều hành Windows 3.0, nhưng do hồi ở chi nhánh Mát-xcơ-va, tôi và anh TVT đã thử đi thử lại nhiều lần lắm rồi, sau đó đã đi đến kết luận là, hệ điều hành Windows 3.0 của Bill Gates “không mê được, vì có quá nhiều lỗi, chạy phập phà phập phù”, nên tôi can ngăn, và cài cho anh phiên bản 3.11, anh khoái lắm. (Chục năm sau, anh lên đến chức Trưởng khoa Công nghệ thông tin, rồi Trưởng khoa Sau đại học của Đại học Bách khoa Hà Nội).

Tôi nhớ, một lần, văn phòng hãng Reuteurs đóng ở số 4 Trần Hưng Đạo điện thoại sang, yêu cầu giúp đỡ họ khẩn cấp, vì máy vi tính gắn với chảo vệ tinh của họ tự dưng không hoạt động. Anh NHT, Phó Giám đốc chi nhánh, cử tôi và anh Tr. (anh họ anh Nguyễn Đức Kiên VK81) sang xem sao. Chúng tôi nhanh chóng phát hiện ra, do mất điện buổi đêm, nên dù có bộ lưu điện (UPS), máy vẫn bị tắt giữa chừng, sinh ra các tệp tin tạm thời (temporary files), khiến cho ổ cứng bị đầy. Anh Tr. xóa hơn 1.000 tệp tin này đi, máy chạy “ngon” ngay. Sau đó, chúng tôi tạo một tệp tin tự động dọn dẹp “rác”, dặn họ, khi có sự cố, cứ nhấn con chuột vào đó và “Enter” là xong. Các thông tin thu từ vệ tinh của họ rất đa dạng: giá ngoại tệ, giá kim loại (vàng, bạc, đồng...), giá dầu, giá khí đốt, giá bông, giá lúa, giá cà phê, giá cao su... trên thế giới đầy đủ cả. Họ cung cấp những thông tin này cho nhiều đơn vị cơ quan của Việt Nam, cũng như quốc tế (có thu phí). Vụ đó, thu của Reuteurs 1.000 USD, vẫn được họ khen là rẻ.

Nhờ có kinh nghiệm này, mà khi Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam bị mắc một lỗi tương tự, máy vi tính của họ kết nối với vệ tinh để thu thập thông tin về tiền tệ “bỗng dưng muốn khóc”, anh Tr. và tôi lại được anh NHT cử đi. Hai “thằng” nhìn thấy đúng cái bệnh hôm trước. Anh phụ trách “buôn tiền” bảo, ngày lại ngày, các anh đổi qua đổi lại đô-la Mỹ, yên Nhật, mác Đức, bảng Anh, phờ-răng Pháp,... kiếm về cho Ngân hàng ối tiền. Cho nên, nếu hệ thống thu thập thông tin tiền tệ bị dừng hoạt động, dù chỉ 15 phút, thì gay go lắm. Tuy nhiên, không thay máy mới vào được, vì Tây nó nắm bản quyền phần mềm, đĩa cài đặt nó cầm. Khi muốn thay máy mới, phải thông báo với bọn Tây, để nó cử người bay sang, nhiêu khê lắm. Khi anh Tr. xóa xong một “núi” các tệp tin vô dụng, đưa cái tệp tin “thần kỳ” kia vào, máy tính lập tức chạy ro ro. Vụ đó, thu ít hơn, đâu như tương đương 500 USD.

Khá nhiều đại sứ quán, cơ quan đại diện, tổ chức phi chính phủ, tổ chức quốc tế... biết đến Genpacific. Đặc biệt là bộ phận Thương vụ của Đại sứ quán Pháp, đóng ở góc Bà Triệu-Hàm Long. Bọn họ khá ngông nghênh vì nghĩ mình nhiều tiền. Một lần, họ gọi điện đến Genpacific và nói, máy vi tính của họ im re, không chạy nữa, mới trang bị có 3 tháng mà đã hỏng, đề nghị Liên doanh mang máy mới tới thay. Anh NHT bảo tôi đi xem sao. Tôi chuẩn bị đồ nghề, tới phòng Thương vụ. Anh chàng trẻ tuổi bảo tôi (dùng tiếng Anh), anh có thấy cái bản đồ Hà Nội treo trên tường của tôi không. Cá với anh là không thể nào tìm thấy ở các cơ quan công quyền các anh một cái bản đồ nào chi tiết đến thế. Tôi hơi cay cay mũi, nhưng liếc nhìn lên, thấy quả thế thật. Riêng mấy cái ngõ Lương Sử A, B, C ở phía sau ga Hàng Cỏ, đường đi lối lại vẽ cực kỳ tỉ mỉ. Ngõ chợ Khâm Thiên nữa.

Nhưng tôi không bị lạc đề. Tôi lấy tuốc-nơ-vít mở máy vi tính của anh ta ra. Ối trời ơi, bụi phủ kín mít bên trong máy, dày hơn 1 xăng-ti-mét, không còn nhìn thấy bảng mạch chính. Tôi dắt anh ta đến, hỏi anh ta, cái gì đây, liệu bụi thế này, có máy nào chạy được không. Rồi bảo anh ta hãy yêu cầu một cô lao công vào đây, lấy máy hút bụi, lắp cái đầu hút thích hợp vào, hút sạch bụi cho tôi. Hút bụi xong, tôi lắp dây rợ vào, máy lại chạy phừng phừng. Bây giờ, đến lượt tôi có quyền “quát mắng” anh ta: Các anh làm ăn thế này à? Tôi sẽ lập biên bản, đề nghị các anh ký vào. Để bụi bẩn như thế này là vi phạm chế độ vận hành của máy vi tính. Chúng tôi có quyền không bảo hành miễn phí cho những chiếc máy bị vận hành “cẩu thả” như thế này. Hắn rối rít xin lỗi, thề thốt không dám tái phạm nữa, và “đòi” trả tiền dịch vụ 200 USD cho Genpacific. Tôi “miễn cưỡng” đồng ý. Nhìn thấy 2 máy Bull Micral ở bàn bên cạnh, tôi bảo, nhân thể đến đây, tôi sẽ “xử lý” luôn nhé. Anh ta OK luôn. Thế là, chỉ nhờ có hút bụi, chúng tôi thu của Thương vụ Đại sứ quán Pháp 600 USD.

Đại sứ quán Nhật Bản cũng biết đến chúng tôi qua danh bạ các cơ quan tổ chức có liên quan đến yếu tố nước ngoài của họ. Họ gọi điện đến, hỏi có máy vi tính “xịn” không, chúng tôi nói, có máy của Pháp, thế là họ phóng ô tô đến ngay. Sau khi xem biểu diễn vài đường, họ ưng ý liền. Giá cả không thành vấn đề, miễn là dịch vụ xứng đáng, anh cán bộ văn phòng người Nhật nói thế. Nhưng anh ta băn khoăn một điều là Genpacific có cung cấp dịch vụ đào tạo không. Bởi lẽ, Đại sứ quán mới tuyển dụng hai cô văn thư, biết tiếng Anh (một cô biết thêm tiếng Nhật), biết đánh máy chữ, nhưng máy vi tính thì mù tịt. Nay mua máy về, Đại sứ quán muốn Genpacific cử người dạy dỗ cho hai cô này sử dụng thành thạo máy vi tính, gõ văn bản (tiếng Anh và tiếng Việt), in văn bản, tìm kiếm văn bản, vân vân. Đào tạo một tháng tại văn phòng Genpacific, tiền công tính đâu như 2.000 USD một cô. Anh NHT lại cử tôi làm việc này.

Buổi lên lớp, tôi bắt chước ông Đi-đi-ê, phát cho mỗi cô một quyển vở, một bút bi, một bút chì có tẩy gắn ở đằng đuôi. Sau đó, lên lớp về tắt bật máy, một số lệnh tạo lập thư mục, duyệt thư mục, đặt tên thư mục, đổi tên thư mục, sao chép thư mục, xóa bỏ thư mục. Rồi dạy về phần mềm Word Star, cách gõ tiếng Việt... Bọn họ học tập chăm chỉ, tiếp thu được (vì đã biết đánh máy chữ, nên cũng khá nhanh).

Từ đấy trở đi, cứ khi nào Đại sứ quán Nhật Bản mua sắm máy vi tính là họ gọi đến công ty. Chúng tôi fax vào cho anh cán bộ văn phòng người Nhật báo giá. Anh ta trình lên Đại sứ, Đại sứ phê loằng ngoằng nửa dòng và ký tên. Anh ta lại fax ngược trở lại Genpacific và gọi điện bảo, ông Đại sứ đồng ý rồi đấy, các anh bê máy vào đi. Khi chúng tôi bê máy vào, lại có hai cô ở văn phòng đứng lên: “Em chào thầy ạ !".

Lần bán máy cho một xí nghiệp lắp ráp điện tử của Hàn Quốc ở Khu công nghiệp bên Gia Lâm là lần ấn tượng nhất. Hồi ấy là mùa hè, nắng chói chang. 11 giờ trưa, có người gọi điện thoại đến, nói lơ lớ bằng tiếng Việt là cơ quan ông ta có nhu cầu mua máy vi tính, có thể cử ai sang văn phòng ở địa chỉ... để thảo luận việc này không. Do anh NHT đang bị đau lưng không đi làm hôm đó, tôi quyết định sang gặp ông ta. Đến nơi cũng phải gần 12 giờ. Ông ta bảo, muốn mua máy tính nguyên bộ, không mua máy tính lắp ráp. Tôi đáp, chúng tôi có máy nguyên bộ, giá ngần này ngần này. Chẳng ngờ, ông ta đồng ý tắp lự, và bảo, ông ta cần mua 30 bộ. Thấy tôi hơi ngạc nhiên, ông ta nói, ông ta đánh giá rất cao hành động “đi luôn” của tôi, vì đã gọi 5 công ty Việt Nam mà ông ta được giới thiệu là có uy tín, thì 4 công ty kia đều hẹn 2 giờ chiều mới sang, còn bây giờ nắng quá, vả lại, sắp đến giờ... đi ăn cơm trưa.

Lần bán máy cho Đại sứ quán Ca-na-đa ở gần Lăng Bác khá ngẫu nhiên. Hôm đó, điện thoại từ Đại sứ quán Ca-na-đa gọi đến, yêu cầu giúp đỡ tìm một văn bản đã soạn thảo, nhưng bây giờ không biết để ở đâu. Nghe có vẻ phi lý. Nhưng tôi vẫn đến. Nhờ tính năng tìm kiếm vạn năng của MS Word 2.0 (cho phép tìm kiếm một chuỗi ký tự có trong nội dung văn bản, ví dụ như tìm tất cả các văn bản có chữ “độc lập” ở bên trong), tôi đã tìm ra một tệp văn bản do một cô thư ký soạn thảo, nhưng đã đi công tác nước ngoài (gõ lại thì “ốm ho gầy mòn”), cho cô thư ký mới. Bà Đại sứ đứng bên cạnh hết lời khen ngợi, vì có lẽ, văn bản ấy đối với bà rât-rất quan trọng. Bà chỉ thị cho bộ phận văn phòng, từ nay, nếu mua máy vi tính và máy in, hãy liên hệ với công ty Liên doanh Genpacific.
*
* *
Năm 1991, các anh TĐH, ĐVT đều đã xin anh Bùi Quang Độ chuyển công tác từ B-40 ra chi nhánh Hà Nội. Hết quý 1, có thêm anh PĐL từ Đà Nẵng đầu quân về Genpacific. Do anh PĐL cũng tốt nghiệp khoa Toán-Lý Đại học Bách Khoa Hà Nội, nên cũng quen biết các anh TĐH, ĐVT từ thời sinh viên.

Anh TĐH liên hệ được với bộ phận tin học trên sân bay Nội Bài. Genpacific bán cho họ 5-6 máy Bull Micral và làm cho họ phần mềm quản lý vé máy bay. Thực ra thì làm bằng MS Excel cũng được, nhưng khi in ra bảng biểu sẽ không “đẹp” như làm bằng FoxPro. Anh TĐH và tôi thường phóng xe máy lên Nội Bài. Có lần, đang đi thì một con chó chạy ngang qua đường, có lẽ nó nghễnh ngãng nên không nghe thấy chúng tôi bóp còi. Anh TĐH ngồi sau bảo tôi: “Tới luôn, anh!”. Tôi rồ ga, chiếc xe chèn ngang lưng con chó, nó oằn mình một cái, cả tôi và anh TĐH ngã lăn ra đường, may là không có chiếc ô tô nào chạy tới.

Phần mềm của chúng tôi làm ra, chính chúng tôi là người nhập dữ liệu cho nó, vì anh phụ trách có ý chê là 30 triệu đắt quá, nên "bắt" chúng tôi ngồi gõ dữ liệu đầu vào. Đến khi vào toàn bộ số vé đã phát hành cho 1 năm, chúng tôi in ra các bảng biểu, đưa lên “sếp”, “sếp” xem xong tái mặt: một năm, thất thoát 300 triệu. Có những chuyến bay, có 5 hành khách trùng cả họ và tên. Có những nhân viên hàng không, một năm cho người nhà đi máy bay miễn phí 20 lần (quy định là chỉ tứ thân phụ mẫu, hoặc vợ chồng con cái). Vân vân. Sau đó, Hàng không Việt Nam phải xiết lại kỷ cương. Anh cán bộ tin học kể, từ đó, có nhiều người “căm thù” anh lắm. Anh phụ trách có ý chê “30 triệu đắt quá” hồi nào nói, nhờ có Genpacific mà chúng tôi hiểu ra tính hiệu quả của việc áp dụng tin học. Anh kể, “sêp” nói với anh, sao các cậu trả người ta “bùn” thế, làm lại hợp đồng, trả thêm đi.

Tiếp đó, vẫn do sự “đạo diễn” của anh TĐH, chúng tôi làm phần mềm cho Phòng vận chuyển và bộ phận Kho hàng sân bay. Hồi đó, họ hoạt động rất “tinh quái”, nên không muốn mọi sự rõ ràng minh bạch. Chẳng hạn, thấy ai đó gửi một mặt hàng bán chạy sang Liên Xô, họ liền âm thầm mua mặt hàng đó ở Việt Nam và gửi cho người thân bạn bè đang ở Mát-xcơ-va để “bán theo”. Nhưng về sau, họ “chơi đòn” dữ dội hơn: găm hàng của người kia lại, đẩy hàng của mình đi trước. Thậm chí, “thù” ai, sẽ cho hàng của người đó lưu kho lâu hơn. Họ tác oai tác quái, thậm chí, không kiêng dè cả... “sếp”. Thấy bảo, “sếp” có cô bạn gái thân, cũng đánh hàng sang Nga. Mấy hôm trước, anh phụ trách Kho hàng xin xỏ gì đó, “sếp” không cho. Thế là, giận cá chém thớt, anh ta “ách” hàng của chị kia lại, cho dù “sếp” đã nói khó, anh ta vẫn "không tha", bảo, chúng em phải tuân thủ quy định xuất nhập hàng (do chính tay “sếp” ký !), nên không thể ưu tiên cho bất kỳ ai. “Sếp” đành xuống nước. Cho nên, phần mềm Kho hàng chỉ sử dụng có tính chất nội bộ và bỏ đi rất nhiều thông tin đáng ra cần phải có.

Hai anh TĐH, ĐVT, cùng hội “trứng vịt lộn ở 358 B Lê Văn Sỹ” với tôi, có quen anh ĐĐM bên bộ phận Tin học của Kho bạc Hà Nội, nên Genpacific bắt đầu bán máy vi tính Bull Micral sang đó và làm phần mềm quản lý chương, mục, khoản bằng công cụ FoxBase, rồi FoxPro. Bộ phận Tin học của Kho bạc Hà Nội “ngự” trên gác hai ở phố Phan Huy Chú, leo lên bằng một chiếc cầu thang hơi ọp ẹp.

Anh TĐH cũng quen thân với anh ĐMT, lúc đó đang từ Cục Cơ yếu (Bộ Tổng tham mưu) xin chuyển qua Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam, nên chúng tôi “thâm nhập” được vào đó để làm phần mềm tác nghiệp cho Ngân hàng. Anh ĐMT lại có người anh đồng hao là Phó phòng Kế toán, nên công việc khá thuận lợi, muốn hỏi han gì về nghiệp vụ, đều có “chuyên gia” để hỏi. Những nhân viên ở đây hầu hết đều là những cô gái xinh đẹp và xuất sắc, đã qua tuyển lựa, chọn lọc. Họ hiểu nghiệp vụ sâu sắc và nếu thân thiện thì các cô giải thích cặn kẽ, nếu thân thiện vừa vừa thì được đề nghị đọc sách vở tài liệu, sau đó thắc mắc gì, các cô sẽ giải thích thêm. Đội phần mềm chúng tôi kết hợp với anh ĐMT làm suốt 6 tháng trời, cả thứ bảy, chủ nhật. Anh ĐMT là một trong những chủ lực, làm rất “trâu bò”, nhưng coi như làm không lương, vì chưa phải nhân viên chính thức của ngân hàng. Anh đề nghị tất cả làm một thư viện dùng chung, có chú thích (commment) rõ ràng, để đỡ công sức của mọi người.

Anh ĐMT giữ trọng trách làm mô-đun lựa chọn bảng mã để mã hóa bức điện (telex) chuyển tiền ra nước ngoài. Đây là công việc rất hệ trọng của Ngân hàng Ngoại thương, vì lộ ra là mất tiền như chơi. Có khoảng 50 bảng mã khác nhau. Tại thời điểm mã hóa bức điện, phần mềm sẽ chọn ngẫu nhiên một bảng mã. Ngẫu nhiên là thế nào? Ví dụ như, dùng hàm chức năng (function) sinh số ngẫu nhiên trong bộ lệnh của FoxPro. Nhưng cũng có thể dùng hàm tính thời gian hiện tại, sau đó cắt lấy 2 con số cuối cùng (chỉ phần trăm giây), chẳng hạn, kết quả của hàm tính thời gian hiện tại là 15:20:37:58 (15 giờ, 20 phút, 37 giây, 58 phần trăm giây) thì sẽ dùng bảng mã số 58 để mã hóa bức điện. Tôi đồ rằng, mô-đun này, anh ĐMT đã “dày công sáng tác” khi anh đang công tác ở Cục Cơ yếu, là nơi, các anh ĐCB và TĐH thuộc nhóm “Trí tuệ nhân tạo” của anh Hoàng Kiếm, công tác.

Tôi nhớ, một sáng chủ nhật, ngân hàng bị cắt điện, cả bọn định ra về, thì anh cán bộ văn phòng đi vào, anh ấy bảo, bình tĩnh, bình tĩnh, có điện ngay bây giờ đây. Quả nhiên, sau 30 phút, điện chạy ro ro, trong khi các căn nhà kề bên vẫn chưa có điện. Anh cán bộ văn phòng cười rất tươi, bảo: Bồi dưỡng 10 triệu, tất nhiên là có điện cả ngày.

Hồi đó, Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam chưa xây trụ sở riêng, mà theo truyền thống, sử dụng ngôi nhà của Ngân hàng Nhà nước (thời Pháp gọi là Nhà băng Đông Dương). Còn các cán bộ nhân viên của Ngân hàng Nhà nước (cấp trên ?) thì làm việc tại mấy tòa nhà “thấp bé nhẹ cân” phía sau, với hệ thống cống rãnh đầy chuột cống, con nào con nấy to bằng bắp chân. Có hôm, cô gái ở phòng Xuất khẩu mua một nải chuối, buộc vào thanh sắt ở dưới gầm bàn làm việc, định đem về nhà, nhưng mải việc, quên béng mất, sáng hôm sau, thây hẳn một dãy hơn chục quả chuối bị chuột đứng dưới đất nhảy lên đớp, quả nào quả nấy chỉ hụt mất non nửa phía dưới, phần trên vẫn còn dính vào tay nải, vết răng chuột “bị bắt quả tang” vẫn còn nguyên xi.

Sau 6 tháng, hệ thống phần mềm tác nghiệp (chạy trên hệ điều hành DOS 3.3) vẫn “nhom nhem” lắm, chúng tôi phải ngồi canh ở đó liên tục, có sự cố là khắc phục ngay. Hơn nữa, các nghiệp vụ ngân hàng thay đổi liên tục, hôm nay quy định thế này, nhưng sau khi triển khai thực hiện một thời gian thấy không ổn, hôm sau lại thay đổi ngay cho “phù hợp với cuộc sống”. Có những sự thay đổi, thì chỉ cần thay đổi phần mềm chút ít. Chẳng hạn như, phần mềm tiết kiệm theo kỳ hạn, chỉ thay mức tỷ lệ phần trăm. Nhưng cũng có những sự thay đổi, mà bắt buộc phải viết lại hoàn toàn. (Chẳng hạn, khi khách hàng gửi tiết kiệm trên 100 triệu, 200 triệu,... sẽ được thưởng thêm này nọ).

Rồi tôi và anh LVT (tốt nghiệp loại giỏi Đại học Bách khoa Hà Nội, có họ hàng với anh Lê Ngọc Sơn), được “cắt” sang triển khai hệ thống phần mềm tác nghiệp cho Ngân hàng ngoại thương Hà Nội. Ở đây, một nhân viên suýt nữa thì chuyển nhầm đi Singapore 6 triệu USD, nhưng do các bức điện chyển tiền đều phải có chế độ “duyệt” của Trưởng phòng, nghĩa là qua 2 nấc kiểm tra, nên đã hoãn lại được. Chúng tôi phải bổ sung thêm tính năng: khi gặp một món tiền lớn (do Ngân hàng quy định), thì phần mềm sẽ tạm dừng lại, đặt câu hỏi: “Đây là số tiền lớn, bạn có quyết tâm chuyển nó đi nước ngoài?”.

Khi Công ty 3C tham gia vào Ngân hàng thương mại cổ phần Các doanh nghiệp ngoài quốc doanh (VP Bank), Genpacific lại bán máy tính sang đấy. Anh NHT (lúc đó đã thay anh VMS làm Giám đốc chi nhánh) lại cử tôi và anh LVT đem bộ phần mềm đã làm cho Vietcombank sang triển khai ở Hội sở VP Bank lúc đó ở địa chỉ 18 B Lê Thánh Tông, tất nhiên phải chỉnh sửa nhiều mô-đun. Khó nhất là phần làm các khế ước cho vay, vì không chặt chẽ như bên Vietcombank. Tại đây, tôi gặp anh Hoàng Ngọc Lãng (VK67) khi đó làm Chánh văn phòng ngân hàng. (Bà xã anh thì làm bên Vietcombank).

Rồi Ngân hàng thương mại cổ phần Châu Á - Thái Bình Dương (AP Bank) lại thuê Genpacific làm hệ thống phần mềm tác nghiệp. Anh NHT lại cử tôi và anh LVT đi triển khai. Có một kỷ niệm nhớ đời đối với tôi. Hồi đó, đang làm thì ngân hàng chuẩn bị tổ chức họp Đại hội cổ đông bất thường. Anh phụ trách hỏi tôi có thể làm cho anh một phần mềm kiểm phiếu được không. Tôi bảo anh, được, và đến buổi chiều, cho anh xem bản demo. Anh khoái lắm, vì Ban kiểm phiếu cứ việc kiểm phiếu (có người đọc to kết quả từng lá phiếu), tôi sẽ nhập kết quả kiểm phiếu vào phần mềm của tôi, và sau 5 phút, máy tính sẽ in ra đủ thể loại bảng biểu. Rà soát lại, đối chiếu với số liệu của Ban kiểm phiếu xong, sẽ in ra kết quả cuối cùng. Kế hoạch là như vậy.

Hôm họp Đại hội cổ đông, tôi vác máy Bull Micral lên Hội trường Ba Đình. Tôi ngồi bên ngoài phòng họp nhưng cảm nhận được không khí nóng bỏng bên trong, cãi nhau tùm lum. Đến cuối giờ, mọi người bỏ phiếu. Tôi đang háo hức chờ Ban kiểm phiếu đến thì bỗng một bàn tay vỗ vào vai tôi:

- Chú em làm gì ở đây?
- Dạ, em chạy phần mềm kiểm phiếu giúp Ban kiểm phiếu ạ.
- Vậy hả?

Sau 10 phút, thấy người đàn ông lịch lãm lấy một chiếc phong bì dày cộp, nhét vào túi áo ngực của tôi. Ông nói:
- Ban kiểm phiếu đã hoàn thành công việc rồi. Cám ơn chú em nhé !

Năm 2016, tôi thấy người đàn ông ấy xuất hiện trên ti-vi, ngực đeo đầy huân huy chương, được cô MC giới thiệu là anh hùng lao động LVK.
*
* *
Khi anh PĐL về Genpacific, anh có “ra mắt” nhóm phần mềm bằng bộ đĩa cài đặt FoxPro đầy đủ, đâu như 15 đĩa. Anh cũng khoái chí khoe một phần mềm có tính năng dịch ngược các tệp tin “*.exe” của FoxPro trở về mã nguồn, thời gian dịch hơi lâu. Thực ra thì hồi tôi ở chi nhánh Mát-xcơ-va, anh TVT đã có một phần mềm dịch ngược các tệp tin “*.exe” ra mã nguồn hợp ngữ (Assembly) rồi.

Các hệ quản trị cơ sở dữ liệu hồi đó như Clipper, dBase (II, III), FoxBase, FoxPro (tên khác là FoxBase+) nói chung đều sử dụng phương pháp lập chỉ mục để tìm kiếm dữ liệu. Hiểu nôm na là lập các chốt (hay điểm mốc), kiểu như tìm một từ trong từ điển thì tìm theo vần chữ cái ABC, hay muốn tính tổng lượng nước mưa trong 1 năm, thì phải lấy các mốc là lượng nước mưa trong từng tháng, đem cộng dồn lại. Điều phải trả giá của phương pháp này là bên cạnh tệp tin chứa các bản ghi dữ liệu, hệ thống còn tạo ra các tệp chỉ mục, dung lượng lưu trữ vì thế tăng gấp 3 lần. Song, 1 ổ đĩa cứng dung lượng 40 mê-ga-bai (MB) có thể lưu dữ liệu của 700.000 bộ đại từ điển trong thư viện Luân-đôn, thì “sự trả giá” kia chả nhằm nhò gì.

Bên cạnh đó, các hệ quản trị cơ sở dữ liệu thường sử dụng ngôn ngữ hỏi đáp có cấu trúc (SQL – Structured Query Language) để triển khai chức năng tìm kiếm các bản ghi đáp ứng các “tiêu chí” định sẵn, kiểu như: hãy tìm các em học sinh thi đại học đạt điểm thi môn Toán từ 6 trở lên. “Câu hỏi có cấu trúc”, theo một nghĩa nào đó, chính là các mệnh đề lô-gích trong đại số Boole.

Hệ quản trị cơ sở dữ liệu FoxPro cải tiến phương pháp xử lý các mệnh đề này, để tìm ra mệnh đề rút gọn nhất (vẫn tương đương với mệnh đề ban đầu), sau đó lại “xoay qua xoay lại” để khi thực hiện phép tính, thời gian tính toán ít nhất có thể, và quan trọng là, kết quả chính xác nhất.

Có thể lấy ví dụ như thế này. Khi ra lệnh cho máy tính thực hiện phép tính 3 x 2, thì quá dễ, đáp số là 6. Khi ra lệnh cho máy tính thực hiện phép tính 6: 2, thì cũng quá dễ, đáp số là 3. Nhưng khi ra lệnh cho máy tính thực hiện phép tính 2: 3, thì thời gian tính toán sẽ lâu hơn, vì phép chia bị lẻ. Vì thế, nếu ra lệnh cho máy tính thực hiện phép tính (8:3) x 6, nếu nó “khôn”, thì nó thực hiện phép tính (6:3) trước, rồi mới nhân với 8, chứ nếu nó “ngu dại”, đi thực hiện phép chia lẻ (8:3), sau đó mới nhân với 6, thì thời gian tính toán lâu hơn đã đành, mà kết quả tính toán có thể chỉ ra số gần đúng, không chính xác.

Đối với các mệnh đề lô-gích cũng vậy. Thời gian giải câu đố cho học sinh lớp 1 “Em hãy tìm một con vật có 4 chân và có 1 cái vòi”, sẽ chậm hơn là “Em hãy tìm một con vật có 1 vòi và có 4 chân”. Ngôn ngữ hỏi đáp có cấu trúc trong FoxPro được cải tiến nhờ một công nghệ đặt tên là Rush-more, khiến cho thời gian tìm ra các bản ghi thỏa mãn một loạt tiêu chí giảm đi đáng kể.

Thời gian sau, phiên bản FoxPro chạy trên hệ điều hành Windows ra đời, chúng tôi luyện chiêu bằng cách lập chương trình cho các bài toán quản lý nhân sự (có ảnh chân dung đi kèm), hay bài toán “món ăn ba miền” (có ảnh món ăn đi kèm)... Một công ty mỹ phẩm của Thái Lan tới Genpacific Hà Nội đặt vấn đề làm cho họ bài toán quản lý các mặt hàng mỹ phẩm (có ảnh đi kèm). Sau một tuần, chúng tôi cho họ xem bản demo (bản trình diễn). Họ rất thích thú. Nhưng khi anh ĐTV phát giá 2.000 USD, họ chạy mất dép.

Phần mềm tác nghiệp của Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam cũng được anh em kỹ thuật của Genpacific (kết hợp với bộ phận tin học của Ngân hàng do anh ĐMT phụ trách) thử nghiệm viết lại trên nền Windows, đẹp thì có đẹp, song bất tiện ở chỗ: khi máy bị vi-rút, thời gian cài đặt lại rất lâu, nên đã có lúc, lại phải quay về phiên bản chạy trên Hệ điều hành DOS 3.3.

Đến khi Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam cử một chị (chị Hà) qua bên Mỹ học về thẻ VISA, Master về, tại Sở giao dịch mới bắt đầu triển khai dịch vụ này cho khách hàng. Các anh ĐMT, TĐH, ĐVT... khi ấy mới viết tiếp những mô-đun xử lý giao dịch bằng thẻ.

Còn anh em trong B-40 nghe đâu cũng viết phần mềm đặt chỗ, bán vé cho Hàng không Việt Nam, và phần mềm quản lý điện năng và tính cước cho Công ty Điện lực 2 ở Thành phố Hồ Chí Minh.
*
* *
Chi nhánh ngân hàng Crédit Lyonnais (Pháp) tại Hà Nội, đặt văn phòng trên phố Tràng Thi, nghe tiếng Genpacific, tới liên hệ để ký hợp đồng hỗ trợ triển khai hệ thống trên máy tính mi-ni của họ. Anh PĐL được cử đi phối hợp với anh Quốc (phu quân chị Hà bên Vietcombak), phụ trách tin học bên ấy. Khoảng nửa năm sau, anh PĐL đệ đơn xin rời khỏi Genpacific để về làm việc hẳn cho ngân hàng Crédit Lyonnais, khiến nhiều người trong chúng tôi ai nấy đều thất vọng.
*
* *
Thời gian ở chi nhánh Hà Nội, thỉnh thoảng tôi vẫn đi dạy thêm về phần mềm soạn thảo văn bản WordPerfect cho các cô thư ký ở Hội đồng châu Âu (EC- European Council).

Chả là, tôi có anh bạn học phổ thông đi học bên Cộng hòa Dân chủ Đức về, nhận công tác ở Viện khoa học Tính toán và Điều khiển, đến khi EC “đổ bộ” sang Việt Nam, họ đăng báo tuyển người vừa giỏi về tin học, vừa giỏi tiếng Anh, để làm ở bộ phận tin học. Anh thi tuyển và đỗ. Anh lò dò tìm hiểu thì biết, ở Hà Nội có Công ty Liên doanh Việt-Pháp kinh doanh máy vi tính. Báo cáo với sếp, thế là sếp đồng ý trang bị một loạt máy cho cơ quan. Khi bàn giao máy vi tính Bull Micral cho EC, chúng tôi mới nhận ra nhau.

Hồi đó, có hai phần mềm saọn thảo văn bản danh tiếng là MS Word và WordPerfect. Ở Genpacific, mọi người vẫn hay dùng MS Word. Tôi cũng dùng MS Word, nhưng vẫn tự trau dồi thêm WordPerfect cho thật thành thạo, để phòng khi cần thiết, có thể “tư vấn” cho khách hàng. Quả nhiên, EC là một trường hợp như thế. Anh bạn tôi có một bộ cài đặt WordPerfect 5.1 mua bản quyền. Anh có nhiệm vụ cài đặt lên các máy vi tính của EC.

Nhiều cô thư ký ở EC đã biết sử dụng phần mềm này rồi, nhưng các cô không có thì giờ để đào sâu, nên khi có ông sếp mới sang thay sếp cũ, các cô “sợ chết khiếp”, vì ai đó loan tin là, ông này tính rất nghiêm khắc. Ông ấy sẽ lấy một văn bản “mưu mẹo” của ông ấy, in lên một tờ A4, đưa cho một thư ký bất kỳ và nhiệm vụ là hãy đọc lấy văn bản của ông ấy làm mẫu, soạn thảo một văn bản của mình, rồi in ra một tờ giấy A4 khác, làm sao để khi chập hai tờ A4 đó sát vào nhau, giơ lên soi vào bóng đèn nê-ông, thì các ký tự, con chữ, đường kẻ ngang dọc... phải trùng khít. Lương của thư ký làm ở EC khá cao, nên họ trả tiền cho “thầy giáo luyện chiêu” rất khá, theo kiểu 15-20 USD một giờ. Sau này, các cô thư ký kể lại, ông sếp kia không khỏi ngạc nhiên, khi các cô đều vượt qua bài thi của ông ấy.
*
* *
Nhiệm vụ quan trọng của Văn phòng EC Việt Nam hồi ấy là bài toán quản lý thuyền nhân. Tôi nhớ, mọi người dùng MS Excel để gõ dữ liệu vào, mỗi “thuyền nhân” một dòng, gồm họ và tên, tuổi, giới tính... Tệp tin Excel của anh bạn tôi rất lớn, phải tới 500 ngàn bản ghi, mỗi bản ghi có hơn hai chục “tiêu chí”. Sau khi nối thêm các dữ liệu của những người khác (phân công nhau gõ theo tỉnh thành), thì số lượng bản ghi tăng lên hơn 1 triệu. Dùng chức năng lọc dữ liệu của MS Excel để tìm kiếm thông tin (ví dụ, tìm những người tên là Nguyễn Văn X), chúng tôi phát hiện ra một điều kỳ dị, là mỗi lần, máy tính lại đưa ra một kết quả khác nhau. Ví dụ, tìm lần thứ nhất ra 30 kết quả, tìm lần thứ hai chỉ ra có 28 kết quả. Đã thử, thoát ra khỏi MS Excel rồi vào lại, điều kỳ dị vẫn hiện ra, nhưng ở lần này, không giống hệt như lần trước nữa. Ví dụ, tìm lần thứ nhất ra 32 kết quả, còn tìm lần thứ hai chỉ ra có 25 kết quả. Vậy thì, biết tin vào kết quả nào đây?

Thử nhiều lần, chúng tôi thấy, nếu số lượng bản ghi dưới 500 ngàn, thì bao giờ MS Excel tìm cũng chính xác, muôn lần như một. Chỉ khi số lượng bản ghi xấp xỉ 1 triệu, thì MS Excel bắt đầu hoạt động “ấm ớ”.

Chúng tôi quyết định lập chương trình bằng FoxPro. Mọi việc “khá khẩm” hơn tí chút. Khi số lượng bản ghi xấp xỉ 2 triệu, thì FoxPro trả lời lung tung (ở FoxPro có chế độ tương tác, không nhất thiết phải chạy chương trình). Tôi nhớ, anh bạn đành phải phân rã tệp tin dữ liệu thành 5-10 tệp nhỏ hơn. Và khi tìm kiếm thì phải tìm kiếm đủ trên tất cả các tệp nhỏ.
*
* *
Khoảng năm 1994-1995, một hôm, Genpacific nhận được thư mời đào tạo về hệ quản trị cơ sở dữ liệu cỡ lớn Oracle. Trước đó, văn phòng đại diện hãng phần mềm Oracle Úc tại Hà Nội đã tổ chức hội thảo giới thiệu rất hoành tráng.

Anh NHT bảo tôi sắp xếp công việc đi học. Học phí khá cao, tôi nhớ là khoảng 2.700 USD, học trong 1 tháng. Chúng tôi học tại tầng 4 tòa nhà văn phòng của Oracle Việt Nam, ở phố Tô Hiến Thành. Mỗi người có một máy vi tính Gatewate 2000 để thực hành. Giảng viên là anh Việt Trần, một Việt kiều ở Úc. Anh giảng rất tốt, các ví dụ đưa ra rất sát. Bây giờ thì tôi đã hiểu lý do vì sao MS Excel cũng như FoxPro không thể dùng cho những ứng dụng tin học nghiêm túc, tầm cỡ quốc gia, khi cần quản lý rất nhiều bản ghi, chẳng hạn như, quản lý 90 triệu công dân.

Ngọn nguồn của những hệ quản trị cơ sở dữ liệu phát sinh từ... bóng đá. Hồi trước, có một phóng viên thể thao được phân công theo dõi kết quả các trận đấu bóng đá ngoại hạng đêm hôm trước, để kịp đưa tin lên mặt báo vào sáng hôm sau. Công việc vất vả quá, buộc anh ta phải nghĩ ra cái trò "lập trình ăn sẵn", kiểu như các mác-crô. Anh ta viết một phần mềm, dựng sẵn một cái khung, để khi, mỗi trận đấu vừa kết thúc xong, anh ta chỉ việc điền tỷ số vào đúng vị trí, là “tòi” ra cái bảng thông tin tổng hợp: vòng đấu thứ bao nhiêu, danh sách các đội, đã đá mấy trận, số trận thắng (3 điểm), số trận hòa (1 điểm), số trận thua (0 điểm), số thẻ đỏ, số thẻ vàng, các cầu thủ đang dẫn đầu bảng xếp hạng vua phá lưới..v.v...

Những nhà tin học thấy tiện lợi quá, đã khái quát hóa lên, lập ra các bảng dữ liệu (DataBase File, viết tắt là DBF) gồm hàng và cột, lập ra cột chính yếu (gọi là các chìa khóa, hay ngắn hơn nữa là khóa), cột phụ (gọi là các khóa thứ hai), tiến tới là cơ sở dữ liệu (gồm nhiều bảng dữ liệu, móc xích với nhau, viết tắt là CSDL), cuối cùng là cơ sở dữ liệu quan hệ (Relational Database, viết tắt là RDB), tức là một hệ thống các CSDL, phục vụ cho một hay nhiều mục tiêu cần quản lý.

Nhờ trang bị thêm ngôn ngữ hỏi đáp có cấu trúc (SQL- Structural Query Language), các RDB mới thực sự tỏ rõ hiệu quả. Ban đầu là SQL chuẩn, rồi tiếp đến là SQL mở rộng. Tất cả các hãng lớn làm về hệ quản trị RDB (CSDL quan hệ) trên thế giới như Fox, Oracle, Informix..., thậm chí cả những người hùng Microsoft, IBM... đều phải bỏ tiền mua bản quyền SQL chuẩn. Truy vấn (hỏi đáp – người hỏi, máy đáp) đã thoải mái, nhanh hơn nhiều, nhờ các thuật toán tối ưu hóa câu hỏi, như: rút gọn một câu hỏi dài thành câu hỏi ngắn hơn, đảo vị trí các mệnh đề lô-gích trong một câu hỏi. Để giải quyết các vấn đề phát sinh như: dữ liệu dư thừa, tính toàn vẹn, tính nhất quán của dữ liệu... lại cần đến việc quản trị CSDL. Trong lý thuyết về hệ quản trị CSDL, có 7 cơ chế cơ bản để thực hiện việc này, gọi là: phép hợp, phép giao, phép hiệu, phép tích, phép chia, phép chọn, phép chiếu. Những người nghiên cứu sâu hơn, đã tìm ra phương pháp hợp lý hóa 7 cơ chế cơ bản trên vào từng trường hợp cụ thể, nhờ đó, cải tiến tốc độ truy vấn, kiểu như công nghệ Rush-more áp dụng trong FoxPro.

Như vậy, một hệ quản trị CSDL quan hệ cho phép người dùng thiết lập các DBF, thiết lập các khóa, thiết lập các mối liên kết giữa DBF này với DBF kia (thông qua khóa), thiết lập 3 DBF với nhau thông qua 2 khóa (khóa chính và khóa thứ hai),... sau đó cho phép người dùng tương tác trực tiếp với CSDL của mình (thêm mới, xóa bớt, thay đổi nội dung bên trong, cụ thể là thêm bản ghi, bớt bản ghi, điều chỉnh bản ghi, xóa bản ghi...); hoặc thông qua chương trình phần mềm, tức là một tập hợp các dòng lệnh kế tiếp nhau thể hiện sự vận hành nhịp nhàng của một phần mềm quản lý đối tượng nào đó: nhân sự, cán bộ, vận động viên thể dục thể thao, các trận đấu bóng đá, văn bản, công văn, tài liệu, những quyển sách trong thư viện,...v.v...

Chương trình phần mềm trải qua một công đoạn được gọi là dịch phần mềm, vì đúng như tên gọi của nó, cần dịch nó ra thứ ngôn ngữ mà máy tính hiểu một cách tường minh, bởi lẽ, chương trình phần mềm tương đối dễ hiểu với con người (có quy tắc ngữ pháp, có các chuỗi ký tự viết tắt ngụ ý một từ hay một cụm từ trong tiếng Anh), song máy vi tính không hiểu nó, và nếu cứ cố ép, máy vi tính có thể hiểu sai nó, dẫn tới hành động sai, cho ra kết quả không đúng với ý định của người lập chương trình.

Chắc hẳn, để một hệ quản trị CSDL có thể thực hiện được vẹn toàn những chức năng đầy uy quyền và sức mạnh kể trên, bên trong nó phải có một bộ máy. Những hệ quản trị CSDL quan hệ tầm thấp” như FoxPro, dBase... không cho chúng ta nhìn thấy bộ máy kỳ diệu ấy, thậm chí, có cảm giác, người ta dường như muốn che giấu cái bộ máy ấy.

Oracle thì không.

Trong Oracle, người quản trị hệ thống được phép truy cập vào “tít bên trong”, nhìn thấy rất nhiều cái gọi là “từ điển dữ liệu”, chính là các DBF của hệ thống (không bao giờ được xóa chúng). Điều này vô cùng thú vị: thì ra, nói ra nghe có vẻ chơi chữ, nhưng, về bản chất, người ta đã sử dụng một hệ quản trị CSDL quan hệ mi-ni “bí hiểm” để thực hiện việc cấu thành, chỉ huy, điều khiển,... các chức năng của một hệ quản trị CSDL quan hệ to lớn hơn, “nhìn thấy được” ở bên ngoài.

Oracle còn có cơ chế “lùi”, tức là lùi trạng thái về, chẳng hạn, 20 bước, so với trạng thái hiện tại. Điểm này rất quan trọng. Giống như ở một ngã tư, có thời điểm, các xe ô tô hay xe máy đâm xiên vào nhau gây tắc đường, mà không rõ, để giải quyết vấn nạn đó, thì xe ô tô nào hay xe máy nào phải lùi lại đầu tiên. Nếu Thượng đế từ trên trời cao có cách nào đó để “lùi” mỗi phương tiện giao thông ở đó lại 20 bước trước đó, rồi mỗi người sẽ quyết định nên chuyển động như thế nào, thì chắc chắn, sẽ giải quyết dễ dàng câu chuyện ùn tắc.
*
* *
Khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội gửi tới Genpacific Hà Nội 5 sinh viên thực tập, 3 trai 2 gái. Anh NHT bảo tôi chỉ dẫn cho các em. Tôi bắt các cô cậu tìm hiểu về Hệ quản trị cơ sở dữ liệu FoxPro (phiên bản chạy trên DOS thôi, vì máy tính của các em cấu hình yếu) trong 1 tuần, sau đó từng người báo cáo chủ đề của mình cho cả nhóm, mọi người cùng tham gia góp ý kiến, sau đó mỗi người viết một phần mềm nhỏ, cuối cùng viết bản thu hoạch. Phương pháp học tập đó khiến các em rất thích thú. Tôi nhớ, điểm “hiện đại” nhất của FoxPro là các câu lệnh đa nhiệm: trong một mạng máy tính, cho phép soạn thảo một văn bản (dùng MS Word), dán vào nó một bảng tính đang soạn thảo trên một máy tính khác (dùng MS Excel), và in nó ra giấy (trên máy tính thứ ba). Tuy tốc độ hoạt động hơi chậm (lừ đừ như ông từ vào đền), nhưng ai nấy đều như đang tận hưởng (enjoy) "lộc trời”.

Sau này, các em đều tiến bộ: 1 em được Oracle Singapore tuyển dụng (hiện đang ở Mỹ), 2 em được IBM Việt Nam tuyển dụng.
*
* *
Thời gian này, anh NHT có người cháu gọi bằng cậu đang làm luận án tốt nghiệp ở Đại học Bách khoa Hà Nội, anh nhờ tôi giúp đỡ thêm cho cậu ta. Đến khi ra trường, cậu ta quyết chí cùng 4 người bạn thành lập công ty tin học, số vốn ban đầu là 105 triệu đồng, ngụ ý hoạt động bền vững “trăm năm”. Bẵng đi 1 tháng, một hôm thấy cậu ta thất thểu tới gặp tôi và kể chuyện, đem máy tính đến bán cho một cơ quan nhà nước, số đen đủi quá, gặp đúng bố của thằng bạn phổ thông làm lãnh đạo ở đấy, ông bảo, tưởng ai làm Giám đốc, chứ mày thì chú lạ gì, thôi, đem máy tính về đi.

Tôi bảo, chú về in cho anh một hộp các-vi-dít, chức danh Phó Giám đốc phụ trách kinh doanh. Lần sau, công ty cậu ta bán máy cho khoa Hóa, Đại học Tổng hợp Hà Nội (hồi ấy chưa gọi là Đại học Khoa học tự nhiên), tôi lập tức tới địa điểm giao máy, ở phố Lê Thánh Tông. Hôm ấy, ông Chủ nhiệm khoa thấy tôi, không dám chê là “trẻ (con) quá”, nhưng ông “độp” cho một câu: Máy tính của các cậu có in được công thức hóa học không? Không in được là tôi không mua đâu đấy nhé! Ba cậu thanh niên đi cùng tôi tái mét mặt. Máy tính đã trả tiền, bây giờ mà bị trả lại thì tính sao bây giờ. Do tính tôi cũng hay lọ mọ, nên dù không phải lĩnh vực của mình, tôi vẫn hay “dí mũi vào”, nên tôi biết, trong MS Word có thể soạn thảo công thức hóa học: hóa vô cơ thì quá dễ, còn hóa hữu cơ thì khó hơn một tẹo. Tôi ngồi vào bàn, gõ mấy công thức hóa học, cảm nhận được những hơi thở nóng hổi phả vào gáy của những người đứng sau lưng tôi. Đến khi bắt đầu in ra giấy, những dòng công thức hiện lên dần dần, khiến cả căn phòng như vỡ òa. Ông Chủ nhiệm khoa mân mê tờ giấy, thốt lên: ôi, máy vi tính kỳ diệu thật !

“Phi vụ” nổi đình đám nhât là làm phần mềm kế toán cho Công ty xuất nhập khẩu bưu điện, trị giá đâu như 90 triệu đồng. Chị kế toán trưởng người Nghệ-Tĩnh, tính cực kỳ cẩn thận, suốt ngày dò hỏi, thế Giám đốc đâu, mà toàn thấy Phó Giám đốc với nhân viên kỹ thuật (chính là Giám đốc !) thế này. Tôi nói, ‘anh ấy” bận sang Liên Xô 6 tháng đàm phán mấy cái hợp đồng mua dây chuyền máy nghiền đá, nên ủy quyền lại cho tôi điều hành ở Việt Nam. Về sau, lại phải gia hạn thêm 6 tháng nữa, vì “tình hình bên Liên Xô sau khi tan rã phức tạp lắm, anh ấy chưa về được” !

Phần mềm kế toán của đơn vị này loằng ngoằng ở chỗ, họ mua nhiều thứ hàng hóa bằng nhiều loại ngoại tệ khác nhau; nên họ cần tính toán xem, tại thời điểm đặt cọc và thanh toán, mua bằng ngoại tệ nào thì rẻ nhất. Nhưng rồi, máy tính cũng giải quyết xong hết các vấn đề đặt ra, miễn là chuyên gia phải nói cặn kẽ quy trình xử lý dữ liệu, số liệu trong công việc của họ; hoặc mình phải dự liệu trước các trường hợp xảy ra, để khi chuyên gia “quên”, thì mình biết đường đặt câu hỏi.
*
* *
Khi anh TVT từ Mát-xcơ-va về, anh tích cực tuyển người để tạo nguồn cho chi nhánh Genpacific tại Mát-xcơ-va. Có một anh tên là NHL đọc báo thấy tin tuyển người, anh đến số 1 Hàn Thuyên nộp hồ sơ. Anh VMS giao anh NHT và anh TVT lo vụ này. Anh TVT đọc hồ sơ, biết anh NHL học (vật lý ?) bên Nga về, anh nói, anh sẽ kiểm tra anh NHL môn... tiếng Nga. Nhiều người có thể cười, cho là... chuyện tiếu lâm. Nhưng tôi thì tôi biết, anh TVT làm chuyện này rất nghiêm túc và rất lô-gích. Không phải anh đi so sánh trình độ tiếng Nga của anh NHL với bản thân anh, mà anh so sánh anh NHL với những người Việt Nam giỏi tiếng Nga, hoặc thậm chí với những người Nga nói tiếng Nga vừa nhạnh vừa chuẩn, mà anh đã gặp ở Liên Xô. Vẫn dăm ba câu hỏi ấy, nhưng “tôi” xem “anh” phản xạ thế nào, có “tự nhiên” không, có “tức thời” không, có “êm ái” không, có “liên tục” không. Vân vân.

Kết quả, anh NHL được anh TVT chấp nhận. Anh gọi điện thoại cho anh NQA, bảo, anh NQA ơi, thằng này nó học vật lý, nhưng nó nói tiếng Nga hay lắm anh ạ. Anh quay sang anh NHT, bảo, anh NHT ơi, anh làm thủ tục nhận thằng này nhé. Cứ như anh là anh VMS không bằng! Nhưng anh NHT biết tính “phổi bò” của anh TVT, vả lại, đây là công việc chung, nên anh nhịn, không tỏ thái độ gì. Thì hồi tuyển anh NQS cho Công ty 3C cũng thế mà.



Nghỉ mát ở Bãi Cháy (Hạ Long - 1992). Bên phải là vợ chồng anh NHL.

*
* *
Những năm đầu của thập kỷ 1990, có nhiều xáo trộn trong công tác tổ chức của hai Công ty Genpacific và 3C.

Năm 1992, Luật Doanh nghiệp ra đời. Công ty 3C đăng ký lại pháp nhân theo luật “mới”, nâng mức đầu tư vốn ban đầu từ 100 triệu đồng (1989) lên vốn điều lệ là 3,4 tỷ đồng (chia thành 100 cổ phần, mỗi cổ phần 34 triệu đồng).

Công ty 3C có xu hướng mở ra nhiều công ty “con”, hoạt động trên nhiều lĩnh vực: phần mềm, báo điện tử, Internet, cân điện tử, điện công nghiệp, thức ăn chăn nuôi, xây dựng, thời trang... Sau khi anh NĐK (VK81) được các anh PTG, TTD tiến cử với các anh NQA, BHH làm “quân sư”, đã thực hiện thành công mỹ mãn 2 phi vụ thanh toán “mua bán vải sợi và máy bay chở khách với Cộng hòa Dân chủ Đức bằng rúp chuyển nhượng” nổi đình nổi đám. Có tiền, năm 1992, anh NĐK cùng nhiều người khác thành lập Ngân hàng ACB đặt trụ sở tại Thành phố Hồ Chí Minh, đã “hút” một số cổ đông Công ty 3C như các anh HQT, NTT... cùng tham gia. (Phải chăng vì thế mà sau đó 1 năm, Công ty 3C và một số cổ đông như các anh NQA, BHH, TVT,... tham gia cổ phần vào ngân hàng VP Bank ở Hà Nội ?).

Năm 1993, anh Bùi Quang Độ lên thay anh NQA làm Tổng Giám đốc Genpacific, còn anh NQA về làm Tổng Giám đốc Công ty 3C. Anh NHT lên thay anh NMS làm Giám đốc chi nhánh Hà Nội, còn anh NMS về làm Phó Tổng Giám đốc Công ty 3C. Anh HQT cũng thôi, không làm Giám đốc chi nhánh Genpacific Mát-xcơ-va nữa, mà anh NVH từ Liên hiệp Điện tử-Tin học Việt Nam về đầu quân cho Genpacific, và được cử giữ chức Giám đốc chi nhánh Mát-xcơ-va thay anh HQT. Phó Giám đốc chi nhánh Hà Nội là anh LNĐ, trước công tác ở B-13 (Phân viện Tên lửa), Viện kỹ thuật quân sự.

Anh LNĐ kể với tôi, anh cũng được anh NQA mời tham gia Genpacific ngay từ những ngày đầu, song vì vướng vào kế hoạch đi đào tạo ở nước ngoài (Ca-na-đa ?) 3 năm, nên lúc về nước, anh mới tham gia Genpacific. Anh LNĐ có góp ý kiến cho một “sinh viên” làm luận văn tốt nghiệp, là anh LTN, thuờng qua lại trụ sở Genpacific, khi đó đã chuyển về Nhà văn hóa thanh niên ở phố Tăng Bạt Hổ. Trước đây, anh LTN học ngành khác (du lịch ?), song vì quá mê tin học, nên anh quyết tâm đi học bằng đại học thứ hai. Kết quả là sau này, anh trở thành một người rất giỏi về tin học, được anh NQA chọn làm “tướng tiên phong” mở công ty Ba Tin, là một công ty “con” của Công ty 3C, chuyên về báo điện tử, Internet, Intranet (mạng nội bộ cho một tổ chức, cơ quan, sử dụng các công nghệ liên quan đến Internet). Nhưng rồi, cơ chế đã ngăn cản bước phát triển của công ty Ba Tin. Phải nói, anh LTN là một “tín đồ” của phần mềm mã nguồn mở.

Khoảng năm 1994-1995, anh NSH đề xuất với anh NHT, Giám đốc chi nhánh Genpacific Hà Nội, phối hợp với Công ty trang thiết bị giáo dục, mở một xưởng lắp ráp máy vi tính ở dưới Giáp Bát, tôi không nhớ, mác máy mà anh NSH chọn là gì. Được vài năm, cơ sở này bị teo tóp dần.

Đến năm 1996, anh NHT thôi, không làm Giám đốc chi nhánh Hà Nội nữa, chuyển giao cho anh LNĐ.

Vài tháng sau, tôi cũng rời Genpacific, bắt đầu một cuộc phiêu lưu mới.




Được sửa chữa bởi PhanHong ngày 12.08.2016, sửa lần 4
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06.08.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNG-GA-RI (tiếp theo 18)

KỲ NHÂN TÓC BẠC

Trên Facebook của Nam Nguyen có bài viết về một cựu học viên quân sự Hung-ga-ri, mà theo tôi, nhiều người rất muốn biết về anh. Chép ra đây để mọi người cùng đọc.

Sau một bữa rượu tối tưng bừng, mấy người bạn cũ ngồi lại, chuyện trên trời dưới biển xong, tất nhiên đến chuyện thời sự, và đề tài động chạm đến người quen chung của cả hội, Nguyễn Đức Kiên. Vì tôi có thời gian tiếp xúc với “Béo” nhiều nhất, nên có mấy bạn cứ quan tâm đến việc câu chuyện đang xảy ra. Tôi nói rằng, đã rượu bia, chả thể ngọn ngành được đâu, và xin khất để đến hôm nay có stt (status) này...

“Bầu Kiên” là tên xã hội gán cho sau này, chứ ở phổ thông, thì Kiên có tên “Kiên Lung” (kèm tên ông bố kiêm Hiệu trưởng-nhà giáo nhân dân), rồi vào lính thì “Kiên lùn”, sau này tóc bạc phơ thì “Kiên đầu bạc”, “Kiên Á Châu”, và anh em thân thì gọi là “Béo”.

Chúng tôi gặp nhau từ đại đội học dự bị để đi học nước ngoài của trường Đại học Kỹ thuật quân sự. Khác trung đội, nhưng rất hay “cọ xát” trong thể thao, K đá chính thức cho đội tuyển đại đội, còn tôi dự bị, ngược lại, trong bóng bàn, tôi có “thâm niên” ở sân Thủy Tạ, nên Kiên hay khéo léo “xung phong” đánh đôi với tôi, để có thể “giữ bàn” dài dài, chứ cả đại đội chỉ có 1 bàn, cứ "thua ra được vào", mà cũng thỉnh thoảng, lính mới được phép chơi thôi. Sau này mới biết, K. và tôi đã có cùng “tuổi thơ dữ dội” trên sân bóng trường Chu Văn An, nơi mà gia đình K. đã ở ngay trong trường, trước khi bố K. chuyển sang Long Biên. Từ thời đó, K. đã bộc lộ bản thân khá rõ trong thể thao: rất mê bóng đá, K. và tôi đều học sớm 1 năm, nên lúc đó mới 16 tuổi, so với các anh lính cũ thì quá trẻ, nhưng K. vừa đen vừa lùn vừa béo, lại chơi hậu vệ, và đá rắn hết sức trong khuôn khổ luật chơi, thậm chí sẵn sàng “ăn miếng trả miếng” đến cùng - và đã có nhãn quan chiến thuật trong thi đấu, kết quả là trên hết, không rê dắt tủn mủn, như anh em hay đá “gôn tôm” đường nhựa.

Từ khi đó, K. đã không bao giờ uống rượu bia, hút thuốc lá, nguyên nhân thực sự thì chả ai biết vì sao, nhưng nó cứ đổ cho vì “thể thao chuyên nghiệp”. Học thì nhàng nhàng, nhưng không phải ai cũng biết, từ thời đó mới 16 tuổi, K. đã có suy nghĩ rất “người lớn” về kinh doanh, và đã biết đánh hàng từ Nam ra Bắc cải thiện thêm, vào cái thời vẫn còn ngăn sông cấm chợ ấy, và chúng tôi ở trong doanh trại 2-3 tuần mới ra phố được một ngày đến 17h chiều, còn lại thì mải tăng gia và “học lòi mắt” ra, thì bây giờ nghĩ lại, mới thấy, “chí lớn là đây”! (nhân tiện nói về các “tài năng quân sự” thì hồi đó, có bác Tiền “còi” năm trên còn ầm ĩ hơn nhiều, nằm trong doanh trại mà điều hành được cả đường dây buôn hàng Campuchia, chả biết quy mô lớn đến đâu, nhưng bị CA tới tận trường, bêu gương toàn cơ sở 2 - đúng là con người có “tố chất thương mại” là đây, sau này quả là đại gia thứ thiệt...).

Rồi mỗi đứa đi một nước khác nhau, lần gặp lại ngẫu nhiên sau 4 năm ở Đoàn 871, khi đó tôi về phép lên xin dấu, thấy K. đang ngồi nghe các cán bộ giáo huấn. Sau mới biết, K. phải về trước hạn, “tội” thì vẫn theo sơ đồ trên: K. học và ở trong trường quân sự, nhưng buôn bán thành thần, giàu nhất khối lưu học sinh Việt ở Hung thời đó, thế rồi bị “đứt”. Về nước, tài sản lớn phải để lại bên kia, rồi cuối cùng cũng rơi rụng cả, K. trắng tay! Với “phốt” đó ở ta, xin ra quân đội đã chết mệt rồi, chưa nói đến làm gì, thế mà ngạc nhiên chưa, sau bảy tám năm gặp lại bên Tây Âu, khi K. đi công tác, lúc này anh em bắt đầu gọi là “Béo”, vì đã bệ vệ, tóc trắng xóa, “Béo” khoe là cán bộ lãnh đạo Confectimex, ăn lương hàm Vụ trưởng, còn tiền thì nhiều lắm rồi! Sau khi kể những vụ đổi hàng, 3C...làm anh em ở nước ngoài ù tai, thì “Béo” cũng kể thật, vất vả ra quân được, “Béo” làm đủ việc kiếm tiền, từ tự đóng bè buôn hàng từ bờ bên này sông Hồng sang bờ bên kia (vâng, ngày xưa, hai bờ là hai “thế giới” khác nhau, và cứ chở hàng qua cầu, thì các “lực lượng” tóm ngay), cho đến một mình lái xe chở tiền vào Nghệ An thu mua vàng, súng tiểu liên lúc nào cũng để trên đùi (cái này thì anh em cũng nghi ngờ tý, trong mỏ thì đúng phải thế thật, chứ đi đường cái mà lăm lăm súng ống như thế, cũng khó tin!). Có tiền rồi, “Béo” vào nhà nước, có duyên với “đánh hàng” nhân lúc Đông Âu sụp đổ, nào là đổi hàng, mua nợ, đánh máy tính, áo gió...”Béo” lên vù vù, và lúc đó đã biết tận dụng mối quan hệ và “cơ chế” tối đa! Và K. cũng bộc lộ những cá tính của mình ngay trên thương trường: tuy thuộc vào lớp trẻ nhất, K sẵn sàng “chiến đấu” với tất cả, từ đối thủ, hay kể cả partner (đối tác) của mình: Quang A, Bùi Huy Hùng, Trần Việt Trung, 3C, FPT...”chiến” hết!

Rồi đến 1995 về nước, tôi mới gặp lại “Béo”- phải nói, lúc này K. đang trên đỉnh cao của thành đạt, chắc là 1995-2000 là “đỉnh”, mà ngay sau này K. cũng không lặp lại được nữa! Từ thời mới bỏ cấm vận, dân tình còn nghèo lắm, thì “Béo” đã nổi tiếng giàu rồi, đã có chân chắc trong ACB từ khi ngân hàng thương mại còn là cái gì xa vời lắm, đã có mấy liên doanh với toàn hãng “xịn” của nước ngoài, và quan trọng hơn, có sự ủng hộ của các lãnh đạo cấp cao nhất . Ngoài vài “cụ”, vài “sếp”, còn lại, K. xưng hô “ông, tôi” hết, sau lưng thì “cậu” hay “thằng” tuốt luốt. Rồi đến đám cưới với em L., to nhất Hà Nội lúc đó, anh em uống hết sạch rượu của Queen Bee cả dưới nhà lẫn trên gác tối hôm đó, mặc dù K. vẫn không uống rượu bia như mọi khi (Coca 100% thì sẵn sàng ngay!)...

“Béo” giữ quan hệ rất tốt với anh em cùng quân ngũ ngày trước, rất nhiều anh em về làm hoặc làm thêm ở chỗ “Béo”. Năm 1998, khi đang có công ty riêng, tôi có một việc quá sức mình, nên lôi về chỗ “Béo” làm, K. cũng đề nghị tôi làm chỗ nó luôn, tôi nhận lời với yêu cầu, được quyền thích đi đâu làm gì thì đi, tôi không can dự gì vào việc của K. và khi nào tôi có việc “hay”, thì cùng bàn với K., cũng không ăn lương. Trong công việc, tôi mới thấy được nhiều (chắc chưa hết) các khía cạnh của một con người “Béo”, cả mạnh lẫn yếu. “Béo” giàu là phải thôi, như một cậu quen ở Tổng cục 2 đã nghiên cứu và đánh giá về “Béo”: nó khác ta ở chỗ, khi ta nhìn cái cây, hòn đá, cái chai...ta chỉ thấy đó là các đồ vật có tính năng riêng, nhưng K. có “thiên tài” là lúc nào cũng nhìn được các đồ vật đó đều được quy vào một hệ quy chiếu là tiền, cái cây thì giá bao nhiêu hay có thể làm gì ra tiền từ cái cây, hòn đá...hay không - ngay quan hệ xã hội, con người K. cũng đưa được về hệ quy chiếu ấy!

Tướng ngũ đoản, nhưng “Béo” có khoa nói rất hùng hồn và “chém gió” cũng chặt chẽ vô cùng, chưa kể, trông thì lè phè thế thôi, nhưng toát lên sặc mùi tiền và mùi quyền lực. Hồi đó, đại gia Việt kiếm tiền chính từ việc dịch vụ giúp cho nước ngoài triển khai dự án tại VN hoặc đấu thầu...(chứ đã có đâu TTCK hay “sốt bất động sản” như sau này) và K. là một trong số ít, đếm trên đầu ngón tay lúc đó, những cá nhân thành công nhất trong “tư vấn”. “Béo” có đầu óc phân tích rất sắc sảo, làm việc rất chặt chẽ, muốn bàn bất cứ chuyện gì, đều yêu cầu đưa ra copy nghị quyết CP, nghị định, công văn...chứ không nói khơi khơi, nó thuộc lòng câu chữ trong tài liệu, và “Béo” cũng là bậc thầy soạn công văn, kiên quyết không dùng máy tính (tuy có cả Cty buôn bán phần cứng, phần mềm) cũng như làm gì cũng phải cần có phiên dịch. Cty Thiên Nam lúc đó có tất cả các chức năng có thể có và xin được, trừ những ngành nghề có điều kiện đặc biệt - tự K giao cho anh em ngồi rà soát mấy ngày trời, để không bỏ sót chức năng nào! Vì vậy, tôi cũng khó tin rằng, sau này có ngày “Béo” lại bị khép tội buôn bán không giấy phép, không đúng chức năng - thể nào “Béo” cũng có những văn bản đồng ý kèm theo để phòng xa! Có thể nói, K. là một trong những chuyên gia hàng đầu về hệ thống luật pháp Việt Nam, đến mức có lúc bác Sáu Khải đã đề nghị K. về làm Phó Văn phòng CP, vì quá phục trí nhớ, cũng như tài làm công văn của K., làm “Béo” cũng mất cả tuần lễ cân nhắc, rồi mới đi đến quyết định từ chối bác: đã làm cán bộ nhà nước rồi, thôi không bao giờ quay lại nữa! “Béo” cũng rất cẩn thận, có bất cứ đối tác nào xuất hiện, “Béo” đều qua các kênh, thu thập mọi thông tin có thể. “Béo” tự tin: “lừa tao khó lắm” - mà đúng là khó thật, đối với một kẻ đa nghi thái quá như K.!

Làm gì đi nữa, nhất là “tư vấn”, thì đều cần quan hệ. “Béo” thì lắm quan hệ lắm, nhất là quan hệ cấp cao và trung cao. Nhưng “Béo” làm việc này không giống bất cứ ai, vì bản tính đã không rượu bia nhậu nhẹt, thì ở ta là khó quan hệ rồi, lại thêm cái tính cũng “ky” lắm của K., thôi cứ gọi nhẹ đi là “chặt chẽ”. “Béo” sẵn sàng mời cơm nếu cần, sang hay không tùy đối tác, nhưng ai uống thì uống, “Béo” cứ Cô-la thôi, còn lễ Tết, “Béo” có thể tặng rượu, hết! “Béo” đừng hòng tặng ai phong bì, quên đi, hoặc có thể có, thì chí ít, tất cả những người đã từng làm với K. đều chưa ai thấy điều đó. Qua câu chuyện, “Béo” kể về “cụ” A, “cụ” nhờ “Béo” giúp “anh” B để làm việc X, và thế là “Béo” phải dẫn đến bảo “chú” C giúp để vỗ vai “thằng” D...và cứ như thế, quan chức dù to dù nhỏ đều ngại và ngán “Béo”, nhưng lại muốn giữ quan hệ tốt với “Kiên Á Châu”, để chẳng may, nói dại, có lúc nó lại cứu giúp mình...K. hay kể về “thượng phương bảo kiếm” để đe người đối diện về quan hệ “khủng” của mình! ”Béo” chẳng có mấy em thư ký chân dài nào để gọi đi uống rượu với đối tác (mà cũng chả có thư ký đúng nghĩa luôn, trừ bà cô vợ thỉnh thoảng pha chè ở văn phòng), cũng chả có thằng em nào chạy đi lo “tươi mát” cho các quan, hay chạy ra trả tiền cho các anh ăn xong đi chơi tiếp... Anh em cứ đùa, cả Cty gần trăm người, nhưng giải tán hết đi, thì công việc cũng vẫn vậy, vì chỉ có một mình “Béo” làm việc thôi mà - mà K. gọi đó là “đi cày”, vì quả thực, nó cũng chăm thật! Nói không sai, sau này tôi hỏi thì K. bảo, Cty chỉ còn có 3 người! Béo “ôm việc” chủ yếu do không thể hoàn toàn tin ai được...Tất nhiên, vì thế K. không thể (và không có ý định) xây dựng đội ngũ, hay có văn hóa công ty gì đặc biệt cả. K. còn cá độ với tôi là “thằng FPT sẽ sập trước Cty tao!”. Ở ngân hàng, “Béo” thuyết phục được đàn em Lý Xuân Hải về điều hành bài bản, đấy có thể coi là một trong những điểm sáng hiếm hoi của K trong việc trồng người, xây dựng đội ngũ...

Tính “chặt chẽ” của K. thì anh em đều biết rõ lắm, nên cứ đùa K., sau này có bị tội gì đi nữa, thì cũng không bị tội đưa hối lộ, vì có chịu đưa ai cái gì bao giờ đâu! Câu cửa miệng của K. là “động từ Cam-pu-chia là khó nhất thôi”, nói về việc nó sẵn sàng san sẻ quyền lợi, nhưng nói là chuyện, làm K lại có cái lý khác, nó kiên quyết không trả thừa ai 1 xu, nếu theo K., người đó chỉ đáng trả đến mức giá kia thôi. Nguyên tắc “rắn” đến bệnh hoạn này lại gây họa đến cho K., dù chỉ là cái cớ thôi, nhưng trong đó, nếu hiểu theo triết lý nhân quả, thì thấy rõ lắm: có anh bạn T.D. cùng ở Hung về, cổ đông nhỏ từ ban đầu của Cty, tuy vậy, đòi quyền lợi cá nhân sát ván lắm, cũng vì việc chi trả nhiều ít thế nào đó mà đơn thư kiện K. mười mấy năm nay (một phần vì đầu óc bác này lại có vấn đề nữa, chứ người khác chắc bỏ cuộc lâu rồi!). Bình thường thì K. coi việc này như cỏ rác, thế nhưng khi “lâm chuyện”, thì chính đơn thư này lại là cớ để lập chuyên án, hay hơn “2 bao cao su” nhiều!

Tính “chiến đấu” thì vẫn như trước, “chiến” hết từ Trung Hà, Trần Mộng Hùng, đến các cổ đông nước ngoài trong liên doanh KFC, Caltex...Vì luôn “chiến” như vậy, nên K. cẩn thận lắm, lúc nào cũng lo nghe trộm, có việc gì cần bàn bạc quan trọng hay tiếp khách tế nhị, K. đều mời vào cái phòng tròn thường để không ở Cty, đối diện Nhà hát Lớn (mà bây giờ vẫn là chóp của Chứng khoán HN ấy), mở hết cửa sổ ra cho tiếng ồn đường phố ập vào, K. bảo “cho chúng nó đỡ nghe! Nếu không thì ra cafe, càng đông người càng vui, ồn ào dễ nói chuyện... ".

Ngoài kiếm tiền là đam mê cháy bỏng, thì “Béo” chỉ có đam mê nữa là bóng đá (bài bạc thì không kể, cái đó chắc quá nhiều anh em ta cũng “đan quạt” suốt ngày, trò này K. cũng khá, và chỉ thích kể những trận mình thắng thôi, chứ thua thì im thin thít!) - và cuối những năm 1990, “Béo” lấy lại đội Đường Sắt, bắt đầu dấn thân vào con đường “ông bầu” với bản tính “chi ly” của mình. Lúc này, công ty mới làm ăn khá khẩm, Hòa Phát bắt đầu đến với ACB và K. để tìm chỗ dựa tài chính, và chắc vì nể “Béo”, nên Hòa Phát sau đó cũng dấn thân vào con đường bóng đá, chứ họ đâu có “đam mê cháy bỏng” như K. đâu. Riêng mối quan hệ về sau trở thành thâm tình này, người ta còn phải nói đến dài dài...

Công việc giữa tôi và K. không tiến triển được (đến bây giờ, tôi mới biết nguyên nhân ở chỗ nào), nên tôi tìm kiếm các công việc khác. Năm 2001, tôi đi Tp. HCM, trước khi đi còn lục túi “giật” của “Béo” 11 triệu (khoảng 1.000$, “Béo” ít khi cho ai vay tiền lắm). Định đi có 1 tuần, hóa ra đi tiếp, cả mấy năm trời, lúc đi chỉ kịp điện thoại báo cho “Béo” và chào nó, thế nào mà nó có thông tin cả, việc mình, nó còn biết trước mình!

Mấy năm sau, tôi vẫn về Việt Nam đều, thỉnh thoảng vẫn gặp “Béo” nói chuyện chơi thôi. Béo vẫn đang hoành tráng lắm, quan hệ với các “lãnh đạo” vẫn tốt như xưa, tập trung “chiến” mảng ngân hàng, vì “tư vấn” bây giờ không còn là chiến trường “hot” như xưa nữa! Nhưng với con mắt của người ở ngoài nhìn vào, tôi thấy “Béo” đã có biểu hiện hơi xa rời thực tế và có dấu hiệu bảo thủ. Tôi vẫn nhớ mãi, có lần tôi hỏi K. về thị trường chứng khoán khi VN-Index đã gần 1000, K. nói “tao không tham gia, vì toàn trò lừa đảo, và bọn làm Cty CK sẽ chết hết”. Rất tin ở “Béo”, nên khi nhiều người hỏi tôi nhận định về TTCK, tôi nói lại y xì, và trúng phóc, rất nhiều người tin rằng, tôi đã “tiên đoán” được điều là một năm sau, nó chỉ còn bằng nửa (mặc dù vậy, họ vẫn chơi, vẫn “ôm trứng” và “lời tiên tri” của tôi chả giúp được cho một ai). Một năm sau gặp lại, tôi hỏi “Béo” về dự đoán đúng đó, thì “Béo” trầm ngâm, bà con chơi “trứng” thì chết, chứ bọn làm CTCK, ít đứa chết lắm, “tay không bắt giặc” ngoạn mục, sắp tới, ACB cũng phải đẩy mạnh mảng này. Việc thứ hai là K. hỏi tôi đầu những năm 2000, là “chẳng lẽ ở Đông Âu có những thằng VN có tiền vài ba triệu $ à, buôn bán lằng nhằng lấy đâu ra, tao chẳng tin!”. Tôi cố thuyết phục “Béo” là bọn ấy có, và chúng nó đông lắm, đếm trên đầu ngón tay ngón chân không hết đâu, nhưng “Béo” vẫn bảo thủ. Vài năm sau về, tôi đã thấy “Béo” hay gặp gỡ nhiều đứa trong “bọn ấy”, tất nhiên, trong cuộc nào thì “Béo” cũng giữ vai trò “lá cờ đầu” còn mấy chú em thì một điều “anh K bạc”. Thế mạnh của K. không phải là tiền, mặc dù tiền K. vẫn nhiều hơn “chúng nó”, mà là quan hệ với quan chức, thế nhưng đối với không chỉ riêng tôi, K. dù rất lọc lõi, nó đã không cảm nhận được thời thế có thay đổi, “Trường Giang sóng sau đè sóng trước”.

Những “đại gia” Đông Âu về Việt Nam, đa số trẻ hơn K. nhiều, chỉ biết ở khách sạn 5 sao, đường phố không biết hoặc do thay đổi nhiều quá nên quên rồi, luật VN không biết thì thuê luật sư để hỏi, nếu cần thì sẽ “làm luật” theo kiểu Đông Âu, mù tịt vẫn nhầm “quan” nọ với “quan” kia, nhưng lúc cần thì có việc gì cũng sẽ giải quyết được, vì ở Đông Âu, khởi điểm có ai quen quan nào đâu - chính những người này đã và sẽ làm thay đổi môi trường kinh doanh tại VN. Ít khi quyền lợi của K. và của những người này mâu thuẫn nhau, thậm chí có nhiều phi vụ làm chung, nhưng việc K phải “gồng mình” lên để giữ được vị thế “đàn anh” là sức ép quá lớn, đẩy K. đến những toan tính làm ăn phải “sát ván” hơn, và từ đó, K. dù là một người rất chặt chẽ, luôn cẩn trọng phòng ngừa, lại có những quyết sách mà sau này, dựa vào đó, K. bị truy tố.

Một yếu điểm dễ thấy nữa của “Béo” là không có bạn đúng nghĩa - đối tác làm ăn thì nhiều, hết người này thì có người khác, nhưng đó chỉ là công việc, còn bạn thân thì K. chỉ còn vào người cùng học quân sự ở Hung, với họ và với bản tính hoài nghi tất cả của K., thì chả thể nói chuyện làm ăn ra được, mà đầu óc K. thì lúc nào cũng chỉ xoay quanh hai chữ “đi cày”. Tức là nói bô bô suốt ngày thế thôi, nhưng thực chất, nghĩ gì, trong đầu “Béo” không hề có ai để mà chia sẻ (ngoại trừ vợ K, có thể!). Với tôi cũng vậy, K. chỉ nói được những chuyện vô thưởng vô phạt, vì đối với K., tôi biết quá nhiều chuyện quan hệ xã hội, hehe. Thế nên, dù có khôn ngoan lọc lõi đến đâu, thì rồi cũng có lúc K. chủ quan và không tính hết được. Với người nhà, “Béo” cũng rất nghiêm khắc, nhất là với em trai, em rể, “Béo” rắn lắm, hầu như không cho tham gia việc gì hết! Ngay đội anh em bên Hòa Phát là những người K. hay tiếp xúc nhất, suốt ngày cafe chém gió hay bài bạc, thì đối với họ, K. là đứa “một tay chỉ lên trời, một tay chỉ xuống đất” - là một thế lực, lúc nào cũng muốn xưng hùng xưng bá, nhưng bản chất ra cuối cùng cũng chỉ có một mình. Và sau này, chuyện Hòa Phát khởi kiện “Béo” về việc “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” trong vụ cổ phiếu, chưa thể nói ai đúng ai sai, nhưng tôi biết chắc, đó là một trong những nỗi đau lớn nhất của K.!

Sau 2010, tôi hay gặp K. ở lobby của khách sạn Hilton hoặc Highland Cafe Nhà hát Lớn, K. không bia rượu nên chọn hai chỗ này để tiện “chém gió” với anh em, hay đơn giản chỉ là quãng nghỉ giữa hai cuộc gặp ở nơi khác. Vì công việc đã quá khác xa nhau, nên tôi bảo “tao về hưu rồi”, còn K. bảo “tao đang bán hết các thứ, giữ mỗi ACB và chơi bóng đá thôi, 55 tuổi sẽ về hưu hẳn, còn đâu đi du lịch”, nhưng chắc vì có nhiều thứ để bán quá, nên nó vẫn phải “đi cày”... Bây giờ “Béo” đi đâu cũng thường có Ipad (thói quen theo dõi giá vàng đây mà); lúc này “Béo” nổi hơn nhiều lắm rồi, không biết thế là vô tình hay cố ý, nhưng tên “bầu K.” đã dính chặt vào “Béo”. Tôi hay đùa, mặc dù là sự thật: “Mày gặp tao toàn tình cờ, toàn lúc tao không đủ 11 triệu VNĐ trả cậu, thôi coi như cứ lúc nào gặp mày, tao trả tiền cafe nhé!” thì “Béo” tỉnh đòn lắm, nó bảo, lúc nào trả thì trả, nhưng gì, chứ ai nợ, thì một đồng, nó cũng chả bao giờ quên cả (mà đúng thế thật). Nhưng nó lại khoe là “chỉ tao mới uống nước ghi sổ nợ được ở Hilton, nên đố mày trả được tiền cho tao đấy”, thế nên, nợ vẫn hoàn nợ! (K có một nguyên tắc thế này cũng là lạ cho một tay “nhà băng”: ít khi cho ai vay tiền lắm, tính K vừa “chắc” vừa “kỹ”- nhưng đã cho vay cá nhân, thì không bao giờ cho vay lấy lãi! Ngạc nhiên chưa?).

Khi “Béo” nổi rồi, thì quanh “Béo” thường rất đông người. Ngoài anh em Hòa Phát ra, thì thường thấy “bầu Đức”, “bầu Thắng”, nhất là từ khi có VPF ra đời. Rồi các loại cổ đông nhà băng đi lo lót tăng vốn để “sở hữu chéo”, như sau này hay bị nói, rồi đến anh chị em nhà báo, nhà đài... Trong “cuộc” nào, “Béo” đều nổi bật nhất, “nói có người nghe, đe có người sợ”! Làm bóng đá mà bỏ ít tiền như “Béo”, lại quyết “không cho trọng tài một xu” thì đúng là “Béo“ tài thật! Riêng chuyện “Béo” “lật đổ” VFF và vụ giành lấy bản quyền truyền hình từ tay An Viên sẽ ghi tên K. vào lịch sử thể thao VN như một nhà “cải cách bóng đá”, mà cái đó hoàn toàn có cơ sở (còn việc sau K., bóng đá còn kém đi, tệ nạn hơn so với trước, thì không phải là công hay tội của K. rồi!), chưa nói đến những vụ “vặt vãnh” như giành lại Công Vinh...”Béo” đã thành người của công chúng, đi đâu phải dùng Bentley, Phantom, chứ không đèo con xe máy ra Hàng Hành ăn bún chả như trước kia được nữa! Tôi vẫn nhớ cuộc gặp ngắn của K. với Vũ “An Viên” tại cafe ngoài trời của Hilton, mặc dù K. đã báo trước kết quả từ ngày hôm trước, mà “bầu” Thắng, “bầu” Đức ngồi trong nhà hóng ra, sốt ruột vẫn chưa thể tin là kết cục ngoạn mục đến thế! K. đã lên đến đỉnh cao danh vọng...

Nhiều người quen bảo, K. hãy cẩn thận (mặc dù lắm người chả biết phải cẩn thận cái gì!?), nhưng K rất tin tưởng vào thói quen “chặt chẽ” của mình (chứ không phải K. tin mù quáng vào ô dù đâu). Tôi chỉ nhắc khéo K.: “Đại gia gì mà số điện thoại di động xấu quá thể thế, đến mày cũng không nhớ được số của mày, thì đổi đi chứ”, nhưng K. bảo thủ lắm, số này nó lấy hú họa trong danh sách SIM điện thoại của Cty dể dùng hơn chục năm rồi - “Số ruồi thì SIM nào cũng vẫn chết”- chính K. bảo thế...Và rồi cái “tai nạn” ấy nó vẫn đến, thị trường có 2 lần tụt dốc thê thảm, đó là khi K. bị bắt và khi K. ra tòa!

Việc “Béo” đúng hay sai, là chủ đề của một stt riêng, nhưng quả là từ khi bị bắt tạm giam, cái tên Nguyễn Đức Kiên chưa hề giảm độ hot, có thể nói là người ta biết đến “K. tóc bạc” còn nhiều hơn trước! Không tiện viết ra đây nguyên nhân chính đẩy “Béo” vào vòng lao lý, tôi tìm hiểu và thấy, ba phần tư cáo trạng với K. là phi lý; nhưng tôi cũng như những người biết K. đều hiểu, bây giờ, cứu được K., chỉ có chính K thôi. Và với bản chất “chiến đấu” có sẵn (ngả theo hướng hiếu thắng luôn), cộng với trí nhớ rất tốt, lý luận sắc bén và cũng có “rất nhiều thứ để mất”, thì dù có bị xích chân, cùm tay để hạ nhục và đánh đòn tâm lý thế nào đi nữa, bắt “Béo” thì dễ, chứ bỏ tù “Béo” khó hơn nhiều! Đơn giản, vì “Béo” rất yêu tiền, mà đi tù, mất tiền, thì làm sao “Béo” chấp nhận, thỏa hiệp được...

Lúc này đây, quả bóng được đẩy sang phía những người muốn triệt hạ “Béo” - hãy “giở võ” nữa đi, chứ “Béo” là hậu vệ “chuyên nghiệp”, sẵn sàng chơi “rắn” từ xưa rồi, kể cả “bỏ bóng đá người”! Không hề có ý định tô hồng cho ông bạn “Béo”- nhưng “Béo” có một vũ khí lợi hại, là ngày nào “Béo” còn bị cách ly với xã hội, thì ngày đó xã hội còn lôi vụ việc của “Béo” ra mổ xẻ, mà những người kia thì lại không hề muốn xã hội này phải “động não”- nhưng “án thửa” xem chừng trong vụ này cũng thực sự không dễ choàng vào “Béo” và cộng sự! Cứu cánh của “Béo” nằm ở đó: hãy nhắc đến bản thân bằng chính sự vắng mặt của mình!

Không có “duyên” để giúp được K., dù nhiều dù it, bây giờ đây là lúc K. đang phải trả nghiệp, trả nghiệt của đời mình đây, nhưng tôi có một linh cảm rằng, món nợ mọn mà tôi chưa kịp trả “Béo” chính là điềm báo, chẳng lâu nữa đâu, tôi sẽ có dịp trả nó cho K., và lúc đó sẽ đến lúc tôi trả tiền cafe cho “Béo”, cũng vẫn ở Hilton thôi...

...........................FB Nam Nguyen
.....................(Bầu Kiên - kỳ nhân tóc bạc!)
..................Thứ Ba, ngày 22 tháng 4 năm 2014

DIỄN BIẾN CUỘC VÂY BẮT BẦU KIÊN

Cơ quan điều tra cho biết, với sự nhạy cảm của một "quái kiệt" trong giới kinh doanh tài chính, bầu Kiên đã linh cảm có sự điều tra về việc làm ăn của mình. Ông ta chạy đến nhiều mối quan hệ, kể cả với các ngành nội chính để thám thính, đơn vị nào đang điều tra. Sau này, ông tâm sự với các điều tra viên, thời gian đó thấy nóng ruột, thấp thỏm, nhưng hỏi đâu cũng thấy mọi người bảo không có, hoặc không thấy, nên nghĩ: "Chắc mình quá lo xa".

Một yếu tố thành công của cơ quan điều tra, chính là chọn đúng tội danh chắc chắn nhất để tiến hành khởi tố. Các tài liệu chứng cứ xác minh ông Kiên phạm tội kinh doanh trái phép do cơ quan điều tra thu thập được, đã thuyết phục được đại diện của 3 ngành tư pháp trung ương trong cuộc họp chiều 20/8/2012.

Được sự nhất trí cao của 3 ngành, khoảng 17h cùng ngày, thiếu tướng Nguyễn Đức Thịnh ký quyết định khởi tố bị can, bắt Nguyễn Đức Kiên về tội "Kinh doanh trái phép". Ngay sau đó, VKSND Tối cao đã phê chuẩn. Lúc này, các lực lượng tham gia bắt giữ đã tập trung đầy đủ. Gần 60 cán bộ của Cục C46 và lực lượng cảnh sát cơ động của Bộ Công an chia làm 3 tổ nhận lệnh làm nhiệm vụ đặc biệt.

Thời điểm bắt giữ được ấn định vào khoảng 18h30 tại Ngân hàng ACB. Ban chuyên án chọn lúc này bởi khi đó các cán bộ, nhân viên của ngân hàng đã về hết. Việc bắt giữ sẽ nhanh gọn hiệu quả, không gây hoang mang dư luận.

18h, đúng theo nhận định, ông Kiên về trụ sở của ngân hàng ACB, bệ vệ vào thang máy lên phòng làm việc trên tầng 3. Đúng giờ G, lệnh bắt được ban chuyên án phát đi. Cục trưởng C46 Nguyễn Đức Thịnh trực tiếp có mặt tại chỗ chỉ huy.

Tuy nhiên, bất ngờ xảy ra là khi các trinh sát chạy lên phòng làm việc của Kiên trên tầng 3, thì không thấy ông ta đâu cả. Theo lệnh của tướng Thịnh, tất cả lực lượng truy bắt khẩn trương di chuyển lên các tầng, kiểm tra từng phòng làm việc có cửa mở. Trên tầng 4, đèn tắt tối om, các trinh sát phát hiện bầu Kiên đang nép vào một góc, sau khi biết bị công an vây bắt.

Khi bị dẫn giải xuống tầng 1 để làm thủ tục bắt giữ, đi qua người chỉ huy cao nhất của lực lượng công an ở đây (tướng Thịnh mặc thường phục), ông Kiên không biết nên hỏi: "Anh ở C nào? C nào bắt tôi đây?".

Ông Kiên từng tâm sự với các điều tra viên, bây giờ vào trại dù vẫn phải thường xuyên làm việc với cơ quan điều tra nhưng dẫu sao không phải đối phó với thương trường, không phải lo bịt chỗ này, giăng kín chỗ kia để che chắn cơ quan pháp luật. Hằng ngày dậy sớm tập thể dục, chiều lại tập, đều đặn như vậy, bất kể ngày nóng hay lạnh. Ông gầy đi thấy rõ, bụng không to như trước.

Ông Kiên bị huyết áp cao và tiểu đường. Vào trại giam, cuộc sống đơn giản, nhưng có nề nếp, thể dục đều đặn, kết hợp với uống thuốc, nên các căn bệnh vẫn hành hạ ông ta giờ lui dần. Hằng tháng, các điều tra viên phối hợp với cán bộ của trại giam kiểm tra sức khỏe định kỳ cho ông Kiên. Kết quả ngày càng tốt, các chỉ số về huyết áp và tiểu đường đều ổn định.

Đang trong thời gian tạm giam đảm bảo nghiệp vụ công tác, nên ông Kiên không được tiếp xúc với gia đình. Vì thế, để đủ các đồ dùng thuốc men có lúc các điều tra viên, cán bộ trại giam phải chia sẻ. Trong một lần cán bộ điều tra vào lấy lời khai, ông Kiên đã xin một tờ giấy trắng để viết thư cảm ơn với nội dung: "Tôi được cơ quan Cảnh sát điều tra cho biết, lãnh đạo Bộ Công an quan tâm và chỉ đạo cơ quan y tế kiểm tra tình hình sức khỏe của tôi. Tôi rất cảm ơn ông đã quan tâm, hiện nay sức khỏe của tôi bình thường, huyết áp và tiểu đường đã ổn định hơn trước. Tôi được y tế trại thăm khám và cấp thuốc để trị bệnh. Một lần nữa, tôi cảm ơn sự quan tâm của ông và mong ông trực tiếp xem xét trường hợp của tôi".

Các điều tra viên kể rằng, trong các buổi hỏi cung, bị can Kiên lịch sự và nhã nhặn trong việc trả lời các câu hỏi. Khi điều tra viên đưa ra chứng cứ và lập luận về từng hành vi sai phạm của bầu Kiên và đồng bọn, ông ta đều thừa nhận. Thế nhưng, đến khi ghép các hành vi đó vào tội danh theo đúng điều luật của Bộ Luật Hình sự, thì ông ta nói rằng, chỉ sai hành vi, chứ không phải phạm tội.

Một lãnh đạo Cục Cảnh sát kinh tế cho rằng, cũng nên cảm thông, bởi đó là tâm lý bình thường của bị can. Ông Kiên có thể thông thuộc các mánh lới về làm ăn kinh tế, nhưng nhận thức pháp luật, thì không phải ai cũng rõ cả. Vấn đề của cơ quan điều tra chính là củng cố tài liệu, chứng cứ để chứng minh hành vi phạm tội của Kiên và đồng bọn.

Theo tướng Thịnh, vụ bắt giữ bầu Kiên có ý nghĩa rất quan trọng với vấn đề an ninh tài chính - ngân hàng của đất nước. Cơ quan điều tra đã trả lời được với công luận: Không có vùng cấm cho tội phạm, dù bất cứ ở lĩnh vực nào. Mặt khác, qua vụ án, đã góp phần quan trọng buộc các ngân hàng thương mại cổ phần hoạt động theo đúng quy định pháp luật, đặc biệt hoạt động về phát hành cổ phiếu tiền ảo; sở hữu chéo; thâu tóm ngân hàng; vượt trần lãi suất....

........................PV
..............(An ninh thế giới)
................ (22/02/2014)

BẦU KIÊN RẤT BÌNH TĨNH KHI BỊ BẮT

Theo cảm nhận của một trong số những cán bộ chứng kiến Cơ quan Điều tra (CQĐT) thi hành lệnh bắt, khám xét trong suốt buổi chiều và tối 20/8, ông Nguyễn Đức Kiên rất bình tĩnh. Chiều 20/8/2012, ông còn đi dự và trả lời phỏng vấn báo chí về các nội dung liên quan đến tổng kết mùa giải 2012 của bóng đá Việt Nam.

Khoảng 17h30, CQĐT tống đạt quyết định khởi tố bị can, thực hiện lệnh khám xét nơi ở đối với ông Kiên tại nhà riêng là căn biệt thự thuộc phường Quảng An, quận Tây Hồ. Ngay sau đó, cơ quan này tiếp tục thực hiện lệnh khám xét một căn phòng tại trụ sở Ngân hàng TMCP Á Châu tại địa chỉ 184 - 186 Bà Triệu, phường Nguyễn Du, quận Hai Bà Trưng, nơi ông Kiên từng là Phó chủ tịch HĐQT, Phó chủ tịch Hội đồng sáng lập. Chứng kiến quá trình khám xét có đại diện lãnh đạo của Ngân hàng TMCP Á Châu.

Khoảng 20h, lệnh khám xét được thực hiện xong. Suốt quá trình khám xét khoảng một tiếng, ông Kiên tỏ ra khá bình tĩnh và có nói: “Tôi luôn chấp hành pháp luật…”. Kết thúc quá trình khám xét tại trụ sở Ngân hàng TMCP Á Châu, ông Kiên được đưa lên xe ôtô về trại tạm giam của Bộ Công an.

Theo Cơ quan điều tra Bộ Công an, quyết định khởi tố bị can, tạm giam đối với bầu Kiên xuất phát từ đơn thư khiếu nại, tố cáo vi phạm pháp luật xảy ra tại 3 Công ty gồm: Công ty CP Đầu tư thương mại B&B; Công ty CP Đầu tư ACB Hà Nội và Công ty TNHH Đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội. Cả 3 công ty này đều do ông Kiên làm Chủ tịch HĐQT.

Công ty B&B có trụ sở tại phường Văn Chương, quận Đống Đa, Hà Nội. Trang web của công ty này thể hiện chức danh giám đốc và người đại diện là Nguyễn Đức Kiên, chuyên doanh lĩnh vực xây dựng dân dụng, công nghiệp, xây dựng nhà ở, kho bãi đỗ xe. Hai công ty còn lại, Công ty ACB Hà Nội và Công ty Á Châu Hà Nội, có cùng trụ sở ở phường Phan Chu Trinh, quận Hoàn Kiếm, kinh doanh chủ yếu lĩnh vực xây dựng, bất động sản và có thêm ngành nghề chế tác trang sức, kinh doanh sân golf.

...................(Báo An ninh Thủ đô)


HÌNH ẢNH TRONG TÙ CỦA BẦU KIÊN

Sau Tết, trong trại tạm giam, ông bầu tóc bạc Nguyễn Đức Kiên nổi tiếng một thời đón nhận cáo trạng (lần hai) của VKSND tối cao. Nói là cáo trạng mới, nhưng thực chất chỉ bổ sung thêm một số nội dung theo yêu cầu của tòa hồi trước Tết, chứ bản chất vẫn xoay quanh 4 tội danh với bầu Kiên mà VKS đã truy tố trước đó.

Từ ngày ông Kiên vào trại tạm giam, giờ đã hai cái Tết. Nhóm tội của ông và đồng phạm về kinh tế, tham nhũng với tài liệu, hồ sơ chất chồng, chân rết mớ ba mớ bảy, lại dích dắc có tên trong cả vụ án của “người em” Huỳnh Thị Huyền Như... nên VKS phải nhiều lần gia hạn tạm giam, thì cơ quan điều tra mới có đủ thời gian để hoàn tất hồ sơ, ra kết luận.

Cũng hai năm nay, cái tên ông gắn chữ “bị can” đằng trước, trong khi ảnh thì lại toàn là ảnh ngoài đời, cái ngày mà ông còn nổi danh “bầu khủng”. Lý do, bởi ông Kiên rất “dị ứng” với báo giới. Nhiều báo ngỏ ý muốn vào trại gặp ông, nhưng khi cán bộ chuyển lời, ông lập tức khước từ. Ngày trước, ông bảo là viết gì về ông thì viết, nhưng đừng khơi móc làm khổ gia đình, vợ con ông. Khi công an khám xét, bắt giam ông Kiên, chẳng ai chụp được ảnh. Vì thế, nói về bầu Kiên thì nhiều, mà hình ảnh ông sau ngày sa vào tố tụng lại hiếm hoi, là vì vậy.

Ông Kiên thổ lộ với cán bộ điều tra rằng, từ ngày vào trại, hồi đầu tinh thần bất ổn, do sự thay đổi đột ngột về môi trường, nhưng về sau, cũng quen. Giờ ông “mềm tính” hơn, không cau có, bất hợp tác như trước nữa. Nhiều lúc, ông nằm trầm ngâm trong phòng, rồi đứng lặng bên khung cửa sắt to bằng ngón chân, nhìn mưa lất phất...

Hỏi chuyện, ông Kiên bảo, ngày trước ở ngoài cũng mắc bệnh này, bệnh kia, nhưng không hiểu sao, giờ thấy khỏe hơn, bụng bớt phệ, giảm rất nhiều cân, và ăn uống cũng chừng mực lắm. Ông nói đã trút bỏ được những suy nghĩ dằn vặt mà khi chưa vào trại, đó là điều không bao giờ nghĩ tới...

Theo truy tố của VKSND Tối cao, trong 4 tội truy tố bầu Kiên, tội có khung hình phạt cao nhất là "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản", mức án kịch trần là tù chung thân - như “đàn em” Huyền Như đã lĩnh hồi giáp Tết.

Một số bị can khác trong vụ án gồm: Trần Ngọc Thanh (Giám đốc Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội); Nguyễn Thị Hải Yến (kế toán trưởng Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội) bị truy tố về tội "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Các bị can nguyên là Chủ tịch, Phó chủ tịch, thành viên HĐQT và ban lãnh đạo Ngân hàng ACB bị truy tố về tội "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng". Tổng số tiền thiệt hại do 9 bị can gây ra trong vụ án này là gần 1.700 tỷ đồng.

Cáo trạng xác định, Nguyễn Đức Kiên với vị trí là Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập và đại diện nhóm cổ đông chiếm 9,03% vốn điều lệ, đã có vai trò chỉ đạo, chi phối toàn bộ hoạt động quản trị, điều hành Ngân hàng ACB. Từ ngày 15/5/2007 đến ngày 3/8/2012, "bầu Kiên" đã thông qua 6 công ty gia đình để tổ chức hoạt động kinh doanh không đúng với nội dung đăng ký kinh doanh, lợi dụng các cơ quan, tổ chức này để kinh doanh cổ phần, cổ phiếu và kinh doanh vàng với số tiền hơn 21.000 tỷ đồng.

Bên cạnh đó, các bị cáo trong vụ án biết rõ quy định của Ngân hàng Nhà nước, nhưng vẫn đồng ý cho thực hiện chủ trương, ủy thác cho các nhân viên gửi tiền vào các tổ chức tín dụng sai quy định, gây thiệt hại cho Ngân hàng ACB số tiền gần 720 tỷ đồng.

Đối với hành vi cấp tín dụng để đầu tư cổ phiếu Ngân hàng ACB, Nguyễn Đức Kiên, với tư cách Chủ tịch Hội đồng đầu tư Ngân hàng ACB, đã cùng với lãnh đạo Công ty ACBS để triển khai thực hiện việc đầu tư mua cổ phiếu ACB không đúng với chủ trương ngày 2/11/2009 của thường trực HĐQT Ngân hàng ACB, trái với quy định của Bộ Tài chính, gây thiệt hại cho Ngân hàng ACB hơn 680 tỷ đồng.

Trong vụ án này, ban đầu cơ quan điều tra đã khởi tố ông Phạm Trung Cang nhưng qua xem xét, các cơ quan tố tụng đình chỉ bị can. Đến ngày 3/1, TAND Hà Nội qua xem xét đã trả hồ sơ và đề nghị điều tra bổ sung hành vi của bị can Phạm Trung Cang và Huỳnh Quang Tuấn. Cáo trạng của VKSND Tối cao xác định, 2 bị can này cũng phải chịu trách nhiệm hình sự về việc ký và thực hiện các chủ trương ủy thác trái quy định gây thất thoát cho Ngân hàng ACB.

...............Theo CAND
..............(11/02/2014)

TOÀN CẢNH XÉT XỬ ĐẠI ÁN BẦU KIÊN

Hôm nay, 16/4/2014, cựu phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên) cùng 5 cựu lãnh đạo cao cấp của nhà băng này bị đưa ra xét xử tại TAND Hà Nội với cáo buộc cố ý làm trái gây thiệt hại hàng nghìn tỷ đồng.

14h30: Chủ tọa phiên tòa Nguyễn Hữu Chính tuyên bố hoãn tòa, vì lý do sức khỏe của bị cáo Trần Xuân Giá. Tòa xét thấy, nếu không có mặt ông Giá tại tòa, sẽ không đảm bảo cho quá trình xét xử.

14h: Tòa bắt đầu làm việc. Bầu Kiên bước ra tòa với đôi dép lê tổ ong mầu trắng và vẫn bộ trang phục áo sơ mi, quần vải, sơ-vin như buổi sáng.

11h15: Hội đồng xét xử (HĐXX) tuyên bố kết thúc phiên xét xử buổi sáng. Phiên tòa sẽ tiếp tục vào 14h chiều nay, 16/4.

10h58: Trước ý kiến của luật sư và bị cáo Kiên, HĐXX đã nghỉ hội ý. Sau khi hội ý, HĐXX nhận thấy một số vấn đề như sau:

Luật sư yêu cầu triệu tập ông Phạm Huy Hùng, Chủ tịch HĐQT Vietinbank, tuy nhiên Tòa đã triệu tập Vietinbank và Ngân hàng này đã ủy quyền cho luật sư tham gia, nên không cần triệu tập ông Hùng.

Đối với đề nghị của luật sư xin hoãn phiên tòa, vì vụ án Huỳnh Thị Huyền Như chưa kết thúc, tòa thấy rằng, đây là 2 vụ án độc lập về tội danh. Tòa đã triệu tập Huỳnh Thị Huyền Như ra tòa để đối chất trong vụ án này.
Do đó, tòa sẽ tiếp tục tiến hành xét xử.

10h15: Sau khi các luật sư đề nghị hoãn tòa với nhiều lý do khác nhau, thì bầu Kiên cho rằng, phiên tòa cần được tiếp tục.

Ông Kiên cho rằng, bị buộc tội kinh doanh trái phép, nhưng tất cả các việc làm đã được các cơ quan có thẩm quyền cấp phép theo quy định, nên yêu cầu Tòa án triệu tập Phòng Đăng ký kinh doanh TP HCM, Phòng Đăng ký kinh doanh Hà Nội, đại diện các bộ Công thương, Kế hoạch-Đầu tư, Tài chính, Ngân hàng Nhà nước.

Ông Kiên đề nghị triệu tập một số cá nhân mà Tòa đã mời gồm: ông Trần Mộng Hùng với tư cách nhân chứng, ông Đỗ Minh Toàn, Chủ tịch Hội đồng tín dụng ACB vào thời điểm trước khi bị bắt. Theo ông Kiên, đây là nhân chứng quan trọng với bị cáo.

Trong đơn bị cáo Kiên gửi Tòa án và Viện Kiểm sát, bị cáo đề nghị triệu tập bổ sung 3 người gồm ông Dũng, hiện nay là Phó TGĐ Ngân hàng ACB, bà Lâm, Phó TGĐ chi nhánh Thăng Long (Ngân hàng ACB), ông Quang, nguyên Vụ trưởng Vụ Pháp chế (Tổng cục Thuế) người đã xử lý việc quyết toán thuế của Công ty BIB.

Bị cáo Kiên cho rằng, bị cáo không có tội và bị oan. Bị cáo mong muốn được xét xử sớm, công khai cho dư luận biết rõ.

Bị cáo Kiên cho rằng, không liên quan đến vụ án Huyền Như, và đề nghị Tòa án xét xử trước 3 tội danh không liên quan đến bị cáo Trần Xuân Giá. Sự vắng mặt của ông Giá không ảnh hưởng đến 3 tội danh khác (Kinh doanh trái phép, Trốn thuế, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản) mà bị cáo đang bị truy tố.

Ngoài ra, trình bày của bị cáo Kiên cho thấy, bị cáo này từ chối mặc đồng phục do trại tạm giam cấp và đề nghị không áp dụng biện pháp cùm chân trong quá tình dẫn giải.

10h: Các luật sư trình bày quan điểm về vụ án tại Tòa, theo đó luật sư đại diện cho bị cáo Trần Xuân Giá vẫn giữ nguyên quan điểm đề nghị xin hoãn phiên tòa xét xử với nhiều lý do, trong đó có lý do, thân chủ của mình là ông Trần Xuân Giá bị ốm không đến được được tòa.

Các luật sư cũng có ý kiến về tư cách tham gia tố tụng của một số tổ chức và cá nhân không phù hợp, cần thay đổi. Ví dụ như, tư cách tham gia tố tụng của Vietinbank, luật sư đề nghị triệu tập Vietinbank với tư cách nguyên đơn dân sự.

Về Huỳnh Thị Huyền Như, có luật sư nêu ý kiến, trong hồ sơ vụ án thể hiện Huyền Như là bị can nhưng lại triệu tập đến phiên tòa với tư cách người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, vậy đề nghị làm rõ.

Trong khi đó, đại diện Vietinbank cho rằng, không có căn cứ để cho rằng Vietinbank là nguyên đơn dân sự và đề nghị HĐXX vẫn tiếp tục xét xử.

Luật sư Trương Thanh Đức (Công ty Luật BASICO) kiến nghị làm rõ tư cách tham dự phiên tòa của ngân hàng ACB, Tòa án triệu tập Ngân hàng ACB với tư cách người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan nhưng trong quyết định đưa ra xét xử lại là nguyên đơn dân sự.

Từ ngày 1/8/2013 đến nay, ngân hàng ACB liên tục có văn bản đề nghị cấp bản kết luận điều tra vụ án, nhưng đến tận 19h30 ngày 15/4, ACB mới nhận được kết luận điều tra.

Ngoài ra, ACB khẳng định là không phải là nguyên đơn dân sự, ACB không chịu thiệt hại về khoản tiền 718,9 tỷ và 687,7 tỷ đồng, cũng chưa bao giờ có văn bản đề nghị các bị cáo bồi thường, mà yêu cầu Vietinbank phải trả số tiền 718,9 tỷ đồng. Vì vậy, Luật sư Đức yêu cầu hoãn phiên tòa.

Luật sư Nguyễn Đình Hưng bào chữa cho bị cáo Lý Xuân Hải cho rằng khoản tiền 718 tỷ đồng liên quan đến thân chủ của ông nằm trong vụ án Huyền Như nhưng cho đến nay vụ án này chưa kết thúc, đề nghị bổ sung tài liệu có hiệu lực pháp luật để đảm bảo điều kiện cần và đủ để xét xử.

9h40: Huỳnh Thị Huyền Như trong vụ đại án lừa đảo xảy ra tại Ngân hàng Công thương chi nhánh Nhà Bè có mặt tại tòa với tư cách tại tòa là người có liên quan đến vụ án này. Huyền Như xuất hiện đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo giới phóng viên.

9h30: Trong số các tổ chức có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, có tên các tổ chức tín dụng: Ngân hàng TMCP Phương Nam; Ngân hàng Phát triển nhà ĐBSCL; Ngân hàng TMCP Việt Nam Thương Tín; Ngân hàng TMCP Đại Á (đã sáp nhập với HDBank); Ngân hàng TMCP Phát triển nhà TPHCM (HDBank); Ngân hàng TMCP Xuất nhập khẩu Eximbank; Ngân hàng TMCP Kiên Long; Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam chi nhánh TPHCM; Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam.

Chủ tọa phiên tòa kiểm tra sự có mặt của các Ngân hàng tại phiên tòa.
Theo đó, 2 đại diện ủy quyền của chi nhánh Ngân hàng Công thương tại TP.HCM và chi nhánh Nhà Bè đã có mặt.

Trong danh sách này (Danh sách những người tham gia tố tụng vụ án đi kèm Quyết định đưa vụ án ra xét xử của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội ngày 26/3/2014) còn có cả Tập đoàn Hòa Phát. Ông Trần Đình Long, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tập đoàn Hòa Phát và ông Trần Tuấn Dương, Tổng giám đốc Tập đoàn Hòa Phát cũng có tên trong danh sách nhân chứng.

Việc làm chứng tại tòa của ông Trần Đình Long và ông Trần Tuấn Dương có liên quan đến việc mua bán 20 triệu cổ phiếu của Công ty cổ phần Thép Hòa Phát trị giá 264 tỉ đồng giữa Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội và Tập đoàn Hòa Phát. Trong báo cáo tài chính năm 2013, Tập đoàn Hòa Phát nêu rõ, đã nhận lại khoản tiền nói trên và đã hoàn nhập dự phòng tài chính.

Đại diện Cty Hòa Phát cũng có mặt tại phiên tòa.

9h10: Theo quyết định đưa ra xét xử, phiên tòa sơ thẩm sẽ có 9 bị cáo hầu tòa trong đó: Nguyễn Đức Kiên bị truy tố tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, Trốn thuế, Kinh doanh trái phép.

6 bị cáo bị truy tố tội Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.Trong đó có Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang, Phạm Trung Cang, Lý Xuân Hải, Huỳnh Quang Tuấn. Riêng Trần Ngọc Thanh và Nguyễn Thị Hải Yến bị truy tố về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Tham dự phiên tòa, Bầu Kiên mặc áo sơ mi sọc xanh, quần âu sơ-vin, đi dép lê, các bị cáo còn lại mặc trang phục áo xanh công nhân. Ngồi xen lẫn họ là cảnh sát. Bầu Kiên có phần gầy hơn so với trước khi bị bắt.

Bầu Kiên khá nhanh nhẹn, trả lời rất rành rọt, thể hiện trí nhớ rất tốt về các chức vụ từng kinh qua, địa chỉ gia đình, thời điểm bị bắt v.v...

Trước phiên tòa này, Luật sư Bùi Quang Nghiêm (Đoàn Luật sư TP.HCM) một trong bốn luật sư bào chữa cho bầu Kiên cho biết, trước phiên tòa ông đã gặp Bầu Kiên trong trại giam.

Ông Nghiêm cho biết, ông Kiên trông khoẻ mạnh, tầm chừng 60-65 kg. So với trước khi bị bắt ông giảm khoảng 15-20 kg. Ông kể với các luật sư suốt thời gian trong trại ông gần như ăn hết khẩu phần, tập thể dục đều đặn. Ông có hai việc để làm hàng ngày: tập thể dục và tập trung suy nghĩ về những việc làm đã qua của bản thân. Có ngày ông hít đất hàng trăm cái, động tác thể dục mà cả đời trước đó ông ít khi làm (Theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn)

8h49: Chủ tọa phiên tòa Nguyễn Hữu Chính thông báo, bị cáo Trần Xuân Giá xin vắng mặt ngày 16/4, sẽ tới phiên tòa vào ngày mai (17/4). Luật sư của ông Giá cho biết, ông Giá xin vắng mặt vì lý do sức khỏe.

8h30: Hàng trăm phóng viên đang tác nghiệp tại tòa Hà Nội theo dõi vụ xử án này đang bị mất điện trong phòng cách ly (theo dõi qua màn hình).

Phiên xử bắt bắt đầu với phần công bố quyết định đưa vụ án ra xét xử của chủ tọa phiên tòa Nguyễn Hữu Chính. Hội đồng Xét xử kiểm tra căn cước các bị cáo cùng các bên liên quan.

8h: Những người được Hội đồng xét xử triệu tập, được mời đến dự tòa làm xong thủ tục. Các phóng viên báo đài phải sang cổng phụ bên cạnh để rà soát thẻ dự tòa, cũng như soi chiếu các thiết bị máy ảnh, máy quay...

7h30: Phóng viên vẫn phải đứng ngoài cổng chờ làm thủ tục vào dự tòa. Hai bên vỉa hè, người dân cũng đang tập trung đông dần để theo dõi phiên tòa.

6h45: Xe chở các bị cáo đến phiên tòa, tránh các ống kính máy ảnh.

6h30: Hàng chục cảnh sát đã có mặt, kiểm soát an ninh quanh khu vực cổng tòa. Sau đó, đoàn xe chở các bị can đã tới tòa.

Hôm nay, TAND Hà Nội mở phiên xử Nguyễn Đức Kiên cùng 8 người với về 4 tội: Trốn thuế, Kinh doanh trái phép, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng.

Chủ tọa là Phó chánh án TAND Hà Nội Nguyễn Hữu Chính, người từng cầm trịch xét xử nhiều vụ án lớn. Khoảng 20 luật sư dự kiến sẽ tham gia bào chữa cho các bị cáo, riêng ông Kiên mời 4 người.

Thẩm phán thứ hai là ông Nguyễn Quốc Thành, Phó Chánh tòa hình sự, Thẩm phán dự khuyết là ông Nguyễn Xuân Hùng và bà Phan Thanh Huyền. Hai thư ký là Đinh Quốc Trí và Lê Anh Tuấn,

Hai kiểm sát viên giữ quyền công tố tại phiên tòa là ông Đào Văn Cường, Phó Viện trưởng Viện KSND TP. Hà Nội và bà Nguyễn Thị Thu Yến, Kiểm sát viên.

Theo ghi nhận của phóng viên, từ sáng sớm, khoảng 6h30, hàng chục cảnh sát đã có mặt, kiểm soát an ninh quanh khu vực cổng tòa. Sau đó, đoàn xe chở các bị can đã tới tòa.

Lần này, Tòa xét xử 9 bị can, trong đó có 4 người bị tạm giam gồm: Nguyễn Đức Kiên (cựu phó chủ tịch HĐQT ACB), Lý Xuân Hải (cựu tổng giám đốc ACB) cùng Trần Ngọc Thanh (giám đốc Công ty ACBI), Nguyễn Thị Hải Yến (kế toán trưởng ACBI).

Được biết, có 6 luật sư tham gia tố tụng tại vụ án này gửi văn bản đề nghị hoãn phiên xử tới TAND Hà Nội. Một trong các lý do là kết luận tại phiên phúc thẩm của vụ lừa đảo do Huỳnh Thị Huyền Như chủ mưu có ý nghĩa quyết định đến việc xác định thiệt hại của Ngân hàng ACB cũng như xác định tội danh cố ý làm trái quy định cùng trách nhiệm dân sự của ông Kiên và người liên quan.

Theo luật sư, trong trường hợp, cấp phúc thẩm tuyên buộc Vietinbank bồi thường toàn bộ số tiền Huyền Như chiếm đoạt thì đồng nghĩa với việc ACB không có thiệt hại. Khi đó ông Kiên cùng đồng phạm dù có cố ý làm trái khi ủy thác cho hàng chục nhân viên mang tiền của ACB đi gửi tiết kiệm tại Vietinbank thì cũng sẽ không cấu thành tội phạm như truy tố của VKSND Tối cao.

Theo cáo buộc, từ năm 1993, ông Kiên sở hữu gần 3,8% cổ phiếu của ngân hàng ACB, giữ chức Phó chủ tịch HĐQT trong 14 năm (1994-2008), Chủ tịch Hội đồng đầu tư ngân hàng ACB trong 9 năm (2003-2012). Trong thời gian này, ông thành lập 6 công ty gồm: Công ty Cổ phần phát triển sản xuất và Xuất nhập khẩu Thiên Nam, Công ty cổ phần đầu tư Thương mại B&B, Công ty cổ phần tập đoàn tài chính Á Châu, Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội, Công ty cổ phần đầu tư Á Châu và công ty TNHH Đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội. Cả 6 công ty đều do ông Kiên làm chủ tịch HĐQT.

Theo cơ quan công tố, từ ngày 15/5/2007 đến ngày 3/8/2012, thông qua 6 công ty này, ông Kiên đã tổ chức kinh doanh không đúng với giấy phép khi mua bán cổ phần, cổ phiếu, vàng với tổng số tiền hơn 21.000 tỷ đồng.

Ở cáo buộc cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, ngoài ông Kiên còn có nhiều lãnh đạo cao cấp của ACB bị cho có liên quan. Theo VKS, ngày 22/3/2010, Thường trực HĐQT ACB cùng Nguyễn Đức Kiên ra quyết định về việc uỷ thác cho các cá nhân gửi tiền, ngoại tệ ở những tổ chức tín dụng.

Từ ngày 27/6/2011 đến 5/9/2011, ông Lý Xuân Hải đã uỷ quyền cho kế toán trưởng uỷ thác gần 720 tỷ đồng cho 19 nhân viên ngân hàng gửi tiết kiệm vào Vietinbank chi nhánh Nhà Bè và Vietinbank chi nhánh TP HCM. Lãi suất ghi trong hợp đồng là 14% một năm, lãi suất thỏa thuận ngoài hợp đồng từ 3,7 đến 13% một năm.

Tuy nhiên, toàn bộ số tiền đã bị Huỳnh Thị Huyền Như (quyền trưởng phòng giao dịch Điên Biên Phủ thuộc Vietinbank chi nhánh TP HCM) sử dụng thủ đoạn gian dối để chiếm đoạt, gây thiệt hại cho Ngân hàng ACB.

VKS còn phát hiện, trong thời gian nắm giữ vai trò quan trọng tại ngân hàng ACB, ông Kiên cùng một số lãnh đạo ACB khác đã ban hành chủ trương mua cổ phiếu trên thị trường chứng khoán và đầu tư cổ phiếu ACB gây thiệt hại gần 690 tỷ đồng. Do đó, các ông này bị cáo buộc phải chịu trách nhiệm hình sự vì gây thiệt hại cho ngân hàng ACB hơn 1.400 tỷ đồng.

Ngoài kinh doanh trái phép, theo cơ quan công tố, ông Kiên còn có hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Cụ thể, Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội (ACBI), thế chấp 20 triệu cổ phần Công ty cổ phần Thép Hoà Phát để đảm bảo nghĩa vụ trả nợ tại ngân hàng ACB. Song với tư cách là chủ tịch HĐQT, ông Kiên đã chỉ đạo Trần Ngọc Thanh (Giám đốc ACBI), Nguyễn Thị Hải Yến (kế toán trưởng) lập khống biên bản họp HĐQT và quyết định về việc bán số cổ phần để tạo lòng tin với Công ty TNHH một thành viên Thép Hoà Phát làm công ty này tin số cổ phần này đang được ACBI quản lý, chưa chuyển nhượng và có tranh chấp.

Do vậy, ngày 21/5/2012, Giám đốc Công ty TNHH Một thành viên thép Hòa Phát đã ký hợp đồng mua 20 triệu cổ phần này và chuyển 264 tỷ đồng cho Công ty ACBI.

Nguyễn Đức Kiên bị cho là chủ mưu lừa đảo trong vụ này và Thanh, Yến là đồng phạm giúp sức.

................PV
..........(Báo Đầu tư)




Được sửa chữa bởi PhanHong ngày 09.08.2016, sửa lần 5
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 08.08.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HỌC VIÊN QUÂN SỰ TẠI HUNG-GA-RI (tiếp theo 18)

MỞ LẠI PHIÊN TÒA SƠ THẨM XÉT XỬ VỤ ÁN BẦU KIÊN

Sáng nay, ngày 20/5/2014, Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội mở lại phiên tòa sơ thẩm xét xử Nguyễn Đức Kiên (nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu - ACB) và 8 bị cáo sau trong vụ án tiêu cực xảy ra tại ACB và nhiều doanh nghiệp khác.

11h20: Tòa nghỉ trưa và trở lại làm việc lúc 14h cùng ngày.

11h11: Hội đồng xét xử (HĐXX) tiếp tục làm việc với phần phổ biến quyền và nghĩa vụ các bên liên quan.

11h00: Tòa tiếp tục làm việc. HĐXX khẳng định, ông giá bị bệnh hiểm nghèo, HĐXX tạm đình chỉ vụ án đối với ông Trần Xuân Giá.

HĐXX cũng xem xét tư cách của nguyên đơn dân sự là Thép Hòa phát và Ngân hàng ACB. Theo đó Hòa phát có 2 đơn yêu cầu bồi thường, nên tư cách nguyên đơn là đúng pháp luật. Trong quá trình xét xử, xét thấy hợp lý, tòa sẽ chuyển ACB từ tư cách nguyên đơn dân sự sang tư cách có nghĩa vụ liên quan.

Yêu cầu của bị cáo Nguyễn Đức Kiên về tiếp cận tài liệu là chính đáng nên đề nghị luật sư cung cấp cho bị cáo.

10h30: Bị cáo Kiên đề nghị được nhận văn bản pháp luật từ luật sư để được trình bày đầy đủ.

“Tôi nhận trách nhiệm của mình, tôi không đùn đẩy trách nhiệm. Tôi đề nghị xác định từng hành vi của tôi, phạm vào những quy định pháp luật nào”, ông Kiên nói và cho rằng, các nhân chứng thiếu rất nhiều, đề nghị triệu tập những người này để làm rõ; đồng thời đề nghị HĐXX cho phép gặp gia đình trong quá trình xét xử, được nhận tài liệu từ luật sư.

10h15: Một số Luật sư cũng cho rằng, HĐXX cần hoãn tòa, trả hồ sơ để điều tra bổ sung.

Nguyễn Đức Kiên đề nghị tòa mời thêm những người có nghĩa vụ liên quan đến vụ án như: Đại diện Bộ Tư pháp, Bộ Công Thương, Ủy ban Chứng khoán Nhà nước, VCCI và chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan- người trình soạn thảo luật doanh nghiệp. Cùng với đó, bị cáo Kiên đề nghị HĐXX bổ sung hai lá đơn kiến nghị của mình vào hồ sơ vụ án, trong đó có việc xin thay đổi điều tra viên.

10h5: Luật sư Lưu Tiến Dũng – bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho bị cáo Trần Xuân Giá cho rằng, bị cáo vắng mặt vì lý do chính đáng. Nhưng trước đó, do ông Giá vắng mặt nên phiên tòa đã bị hoãn một lần.

"Tôi đã trao đổi với thân chủ, thân chủ mong muốn được tham dự toà. Tuy nhiên tình trạng sức khoẻ lần này kém rất nhiều. Hội đồng sức khoẻ đã kết luận ông Giá bị bệnh hiểm nghèo. Tôi đề nghị tạm đình chỉ vụ án đối với ông Trần Xuân Giá. Đề nghị của VKS là hợp lý và có cơ sở pháp lý”, Luật sư Lưu Tiến Dũng nó

10h: Thẩm phán Nguyễn Hữu Chính thay mặt HĐXX công bố các tài liệu liên quan đến sức khỏe của ông Trần Xuân Giá. Theo đó, các bác sỹ chẩn đoán ông Giá ung thư đại tràng, cùng nhiều bệnh nặng khác. Hiện sức khỏe yếu.

Chủ tọa cũng công bố văn bản của ông Giá gửi tới HĐXX, theo đó, ông Giá chưa chắc chắn có đến được phiên tòa hay không, bởi thể trạng còn rất yếu, xin phép đến tòa vào tuần sau, với phần nội dung liên quan. Ông Giá cũng nói thêm, giả thiết có đến được Tòa, đề nghị Tòa bỏ qua các phần thủ tục (như kiểm tra căn cước, công bố thành phần hội đồng....) để đảm bảo tiến độ xét xử.

Sau đó, thẩm phán Chính lấy ý kiến của kiểm sát viên duy trì quyền công tố tại tòa. Các kiểm sát viên cho rằng, ông Giá đã có các lời khai trong quá trình điều tra, do vậy, không nên để việc bị cáo Giá ảnh hưởng đến quá trình xét xử, do đó, đề nghị HĐXX tạm đình chỉ vụ án đối với ông Giá, để xem xét, xử lý sau.

Đơn mới nhất của ông Giá gửi tòa vào ngày 19/5, cho biết, do sức khỏe còn yếu nên chưa chắc chắn đến dự phiên tòa. Ông Giá cũng đề nghị nếu dự tòa phải có người thân và bác sĩ bên cạnh. Trong điều kiện không thể dự tọa, ông Giá đề nghị “tạm đình chỉ bị can đối với tôi”.

9h40: Trong phiên sơ thẩm lần này, tòa đã cho triệu tập 82 đơn vị và các cá nhân là người có quyền và nghĩa vụ liên quan. Trong số các cá nhân được triệu tập đến tòa có "siêu lừa" Huỳnh Thị Huyền Như, bà Đặng Ngọc Lan, vợ bầu Kiên...

Ngoài ra, TAND TP Hà Nội còn cho mời đại diện Ngân hàng Nhà nước; đại diện Vụ pháp chế và Vụ quản ký Đăng ký kinh doanh, Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT); đại diện Vụ pháp chế, Bộ Công Thương; Tổng cục Thuế; Sở KH-ĐT Hà Nội, TP.HCM; đại diện Uỷ ban Chứng khoán Nhà nước..

9h15: Sau khi nghe báo cáo của thư ký về danh sách những người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, HĐXX chuyển sang điểm danh các luật sư bào chữa cho bị cáo.

Luật sư Lưu Tiến Dũng, Luật sư bào chữa cho ông Trần Xuân Giá đã có mặt tại tòa.

9h10: Tại phần kiểm tra căn cước của các bị cáo và những người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan và các nguyên đơn dân sự, luật sư của bị cáo Nguyễn Thị Hải Yến, nguyên Kế toán trưởng Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội có đơn xin vắng mặt trong phiên xử ngày 20/5.

Ông Lê Thanh Hải, Trưởng phòng Pháp chế, đại diện pháp luật cho ngân hàng ACB có mặt tại tòa.

9h05: HĐXX bắt đầu phần kiểm tra căn cước Nguyễn Đức Kiên. Sau bị cáo Kiên, chủ tọa phiên tòa lần lượt kiểm tra căn cước các bị cáo còn lại.

9h00: Đến thời điểm này ông Trần Xuân Giá vẫn chưa có mặt trong phòng xét xử. Ông Trần Xuân Giá hiện bị bệnh nặng và đang được điều trị tại bệnh viện

8h50: Phiên tòa có sự xuất hiện của Huỳnh Thị Huyền Như. Theo cáo trạng, “bầu” Kiên cùng các bị cáo đã đồng ý cho thực hiện chủ trương, ủy thác cho các nhân viên gửi tiền vào các tổ chức tín dụng gây thiệt hại số tiền 718,9 tỉ đồng.Toàn bộ số tiền này đã bị Huỳnh Thị Huyền Như, nguyên Trưởng phòng giao dịch Điện Biên Phủ thuộc Vietinbank Chi nhánh TP HCM chiếm đoạt.‏

Trong phiên xét xử sơ thẩm vụ án Huỳnh Thị Huyền Như lừa đảo 4.000 tỷ đồng, Huyền Như đã bị tuyên án tù chung thân,

8h30: Chủ tọa phiên tòa, ông Nguyễn Hữu Chính công bố quyết định đưa vụ án ra xét xử.

8h20: các bị cáo được dẫn giải vào phòng xét xử. Bị cáo Nguyễn Đức Kiên xuất hiện với áo trắng, quần đen. Vợ bị cáo Nguyễn Đức Kiên, bà Đặng Ngọc Lan cũng đã có mặt trong phòng xét xử.
Trước ngày mở tòa, ông Lưu Tiến Dũng, luật sư của ông Trần Xuân Giá, cho biết theo kết luận ngày 14/5 của Hội đồng chuyên môn Ban bảo vệ sức khoẻ Trung ương, thể trạng ông Giá còn rất yếu, chưa thể đi lại được, hay choáng...

Theo luật sư, ông Giá phải dùng thuốc kháng sinh khoảng một tháng để chữa nhiễm khuẩn đường tiết niệu. Ngoài ra, bệnh phì đại tiền liệt tuyến của ông Giá còn nặng, chưa loại trừ khả năng bị ung thư.

Luật sư Dũng chia sẻ thân chủ luôn mong muốn đến tòa để bảo đảm quyền tự bào chữa. Tuy nhiên, mọi việc phải tùy thuộc vào diễn biến sức khỏe. Trong hôm nay, luật sư sẽ có văn bản gửi TAND Hà Nội về việc ông Giá có thể hầu tòa hay không.

6h30: các bị cáo đã được dẫn giải đến tòa. 8h, những người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đến vụ án vẫn tiếp tục làm thủ tục để tham dự phiên tòa.

Theo cáo trạng, từ năm 1993, ông Kiên sở hữu gần 3,8% cổ phiếu của ngân hàng ACB, giữ chức Phó chủ tịch HĐQT trong 14 năm (1994-2008), Chủ tịch Hội đồng đầu tư ngân hàng ACB trong 9 năm (2003-2012). Trong thời gian này, ông thành lập 6 công ty gồm: Công ty Cổ phần phát triển sản xuất và Xuất nhập khẩu Thiên Nam, Công ty cổ phần đầu tư Thương mại B&B, Công ty cổ phần tập đoàn tài chính Á Châu, Công ty cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội, Công ty cổ phần đầu tư Á Châu và công ty TNHH Đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội. Cả 6 công ty đều do ông Kiên làm chủ tịch HĐQT.

Theo cơ quan công tố, từ ngày 15/5/2007 đến ngày 3/8/2012, thông qua 6 công ty này, ông Kiên đã tổ chức kinh doanh không đúng với giấy phép khi mua bán cổ phần, cổ phiếu, vàng với tổng số tiền hơn 21.000 tỷ đồng.

Ở cáo buộc cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, ngoài ông Kiên còn có nhiều lãnh đạo cao cấp của ACB bị cho có liên quan. Theo VKS, ngày 22/3/2010, Thường trực HĐQT ACB cùng Nguyễn Đức Kiên ra quyết định về việc uỷ thác cho các cá nhân gửi tiền, ngoại tệ ở những tổ chức tín dụng.

Từ ngày 27/6/2011 đến 5/9/2011, ông Lý Xuân Hải đã uỷ quyền cho kế toán trưởng uỷ thác gần 720 tỷ đồng cho 19 nhân viên ngân hàng gửi tiết kiệm vào Vietinbank chi nhánh Nhà Bè và Vietinbank chi nhánh TP HCM. Lãi suất ghi trong hợp đồng là 14% một năm, lãi suất thỏa thuận ngoài hợp đồng từ 3,7 đến 13% một năm.

Tuy nhiên, toàn bộ số tiền đã bị Huỳnh Thị Huyền Như (quyền trưởng phòng giao dịch Điên Biên Phủ thuộc Vietinbank chi nhánh TP HCM) sử dụng thủ đoạn gian dối để chiếm đoạt, gây thiệt hại cho Ngân hàng ACB.

VKS còn phát hiện trong thời gian nắm giữ vai trò quan trọng tại ngân hàng ACB, ông Kiên cùng một số lãnh đạo ACB khác đã ban hành chủ trương mua cổ phiếu trên thị trường chứng khoán và đầu tư cổ phiếu ACB gây thiệt hại gần 690 tỷ đồng. Do đó, các ông này bị cáo buộc phải chịu trách nhiệm hình sự vì gây thiệt hại cho ngân hàng ACB hơn 1.400 tỷ đồng.

Bầu Kiên và 8 bị cáo khác bị truy tố về bốn tội danh: "kinh doanh trái phép", "lừa đảo chiếm đoạt tài sản", "trốn thuế" và "cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" xảy ra tại Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu (ACB) và một số công ty trên địa bàn TP Hà Nội và TP Hồ Chí Minh.

Thẩm phán Nguyễn Hữu Chính, Phó Chánh án TAND TP Hà Nội sẽ làm Chủ tọa phiên tòa này. Dự kiến, phiên tòa sẽ xét xử từ ngày 20/5 đến 6/6.

Mới đây, để đảm bảo cho công tác xét xử, các ông Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang, Phạm Trung Cang, Huỳnh Quang Tuấn đã bị thay đổi biện pháp ngăn chặn từ tại ngoại sang tạm giam.

Hơn 60 phóng viên đến từ các cơ quan thông tấn báo chí được TAND TP Hà Nội cấp thẻ để tham dự đưa tin về phiên tòa xử vụ “bầu" Kiên cùng đồng phạm.

Trước đó, ngày 16/4, tại phiên xử sơ thẩm, chủ tọa tuyên bố hoãn phiên xử với lý do vắng mặt ông Trần Xuân Giá. Luật sư của ông Trần Xuân Giá đề nghị xin hoãn phiên tòa xét xử với nhiều lý do, trong đó có lý do, thân chủ của mình là ông Trần Xuân Giá bị ốm không đến được được tòa.

Nhiều luật sư đề nghị hoãn phiên xử vì cho rằng ông Trần Xuân Giá vắng mặt sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình xét xử. Hơn nữa chờ sau phiên phúc thẩm Huỳnh Thị Huyền Như để làm rõ thiệt hại của ACB.

Luật sư của ACB cũng cho rằng, đại diện Ngân hàng ACB chỉ nhận được kết luận điều tra, chưa nhận được cáo trạng, và như vậy, phía cơ quan pháp luật đã vi phạm nghiêm trọng về tố tụng, cần hoãn phiên xử để đảm bảo các quyền lợi hợp pháp cho các bên liên quan.

...............Hữu Tuấn (Báo Đầu tư)

BẦU KIÊN BÀO CHỮA NHƯ MỘT LUẬT SƯ CHUYÊN NGHIỆP

Những người theo dõi tại phiên tòa chiều 30/5/2014 đều có chung nhận xét rằng lời tự bào chữa của Bầu Kiên "chuyên nghiệp như Luật sư"

Mở đầu lời bào chữa, như một Luật sư chuyên nghiệp ông Kiên "cảm ơn VKS đã giữ nguyên quan điểm về việc mua cổ phần cổ phiếu là kinh doanh trái phép".

Về tội danh kinh doanh trái phép, thứ nhất là kinh doanh tài chính trái phép. Ông Kiên cảm ơn VKS đã giữ nguyên quan điểm về việc mua cổ phần cổ phiếu là kinh doanh trái phép và mong ý kiến này được giữ trong suốt quá trình xét xử, vì đây sẽ là bằng chứng giúp ông chứng minh không phạm tội.

Ông Kiên lập luận:

"Trong một công ty, có những công ty khác cùng góp vốn, cùng thời điểm, cùng tại một công ty, công dân Nguyễn Đức Kiên bị coi là vi phạm pháp luật, còn những người khác, pháp nhân khác không bị coi là vi phạm, vậy có công bằng không? Có sự phân biệt đối xử quyền công dân khi áp dụng cùng một điều luật, đó là sự vi phạm nghiêm trọng.

Không phải chỉ những công ty tôi tham gia góp vốn, mà ý kiến VKS như thế tức là những người đã cấp phép kinh doanh cho DN 20 năm qua đang đứng trước nguy cơ đã thi hành công vụ trái pháp luật. Các DN cũng đứng trước nguy cơ vi phạm pháp luật. Tôi đề nghị Quốc hội có ý kiến về việc VKS vận dụng sai những nội dung mà Quốc hội đã thảo luận.

Về mục 2, kinh doanh vàng trái phép, VKS đã không nêu đầy đủ về các ý kiến tôi nói hôm qua, trong đó có hợp đồng ông Chung ký với ACB và các phiếu lệnh đặt vàng. Ông Chung là người thực hiện, không phải tôi. Việc gán cho tôi là áp đặt, không có chứng cứ pháp lý.

Về mặt pháp lý, VKS trích dẫn sai ý kiến của tôi. Tôi nói rằng, tại Quyết định 174, NHNN không có quy định nào về sản phẩm tài chính phái sinh. Còn trong Thông tư 04 thì có. Trước khi có các quy định này, thì hàng hóa phái sinh không nằm trong danh mục kinh doanh có điều kiện.

Ví dụ thứ nhất, Công ty khi mua trụ sở để thực hiện hoạt động kinh doanh thì hạch toán vào tài sản cố định và trích khấu hao, khi bán thanh lý cũng không cần giấy phép đăng ký kinh doanh bất động sản vì đây là hoạt động đầu tư chứ không phải kinh doanh.

Ví dụ thứ hai, các công ty để tiền trong ngân hàng thì được hưởng lãi, các công ty này không bao giờ cần phải có phép phải đăng ký kinh doanh tài chính thì mới được hưởng lãi, điều này được quy định bởi Bộ Tài chính. Nếu VKS cho rằng, đầu tư là kinh doanh thì pháp luật, đã không cần phải phân biệt đây là 2 hoạt động khác nhau.

Tôi khẳng định thực hiện đúng quy định của pháp luật, không quanh co, cố ý né tránh. Tôi làm trên cơ sở nghiên cứu thấu đáo kỹ càng các văn bản pháp luật.

"Hôm nay, VKS đã né tránh hoàn toàn những câu hỏi tôi đặt ra. Tôi, với chức năng tư vấn, đã bằng cách nào, thông qua ai, thực hiện như thế nào để ép đối với các thành viên HĐQT thông qua nghị quyết đó?

Tôi chỉ nói, không có ý kiến khác, không liên quan gì đến việc họ đưa ra quyết định. Ngày 22/3/2010, quyết định này có vi phạm pháp luật không? (ông Kiên dẫn các mốc thời gian ban hành các quyết định của NHNN để cho thấy, hoạt động ủy thác không phải là “hoạt động ủy thác khác” không cần phải xin phép NHNN).

Hành vi của tôi nếu bị quy vào là có liên quan thì tôi và thành viên khác có trách nhiệm gì trong quyết định này? VKS nói chúng tôi biết rủi ro nhưng vẫn làm. Thành viên HĐQT khi đưa ra quyết định việc gì, phải đưa ra các rủi ro để cân nhắc. Nhưng căn cứ vào các quy định pháp luật lúc đó, họ cân nhắc được rủi ro đó có thể quản lý, nên mới đưa ra quyết định.

Trong điều lệ ACB ghi, người nào thi hành công vụ không vì lợi ích cá nhân, không cố ý vi phạm pháp luật, mà gây thiệt hại, thì không phải chịu trách nhiệm, ACB chịu trách nhiệm. Như vậy, các cá nhân ACB không phải chịu trách nhiệm. Cho đến nay, Đại hội cổ đông ACB cũng chưa có bất kỳ văn bản nào yêu cầu các thành viên HĐQT ACB và tôi phải chịu trách nhiệm về các thiệt hại.

Các cá nhân và tôi chỉ chịu trách nhiệm, nếu xảy ra thiệt hại. Chủ thể, người có quyền xác định ở đây là thiệt hại hay không, là Đại hội cổ đông ngân hàng ACB.

Về các ý kiến bào chữa cho Vietinbank, chúng tôi, nếu có, thì có sai lầm duy nhất là đã quá tin vào uy tín của một ngân hàng lớn như Vietinbank. Hóa ra, họ sẵn sàng phủi tay, không chịu trách nhiệm về hành vi của mình.

Hành vi của Vietinbank như sau: sau khi tiền vào tài khoản của các nhân viên ACB gửi tại Vietinbank, tiền đó được Vietinbank quản lý để phục vụ hoạt động kinh doanh của mình trong một thời gian dài.

Hành vi thứ 2, không được sự đồng ý của chủ tài khoản, nhân viên của Vietinbank, dù bất kỳ là ai, đã thực hiện những hành vi trái pháp luật. Việc Vietinbank, vì lý do nào đó, thiếu kiểm tra kiểm soát, đã sử dụng một tài sản được coi là thẻ, để thực hiện việc bảo lãnh cho các khoản vay, là hành vi bị lừa đảo. Vietinbank bị lừa đảo, chứ không phải các nhân viên của ACB. Sau một thời gian dài sử dụng tiền của người gửi tiền, Vietinbank đã báo có và trả lãi cho các tài khoản, tức là thừa nhận các hợp đồng tiền gửi của các nhân viên ACB là hợp đồng thực, chứ không phải hợp đồng nguyên tắc. Vietinbank phải trả lại tài sản cho chủ sở hữu.

Ông Kiên đưa bằng chứng về cuộc hợp với 14 lãnh đạo NHTM của NHNN, rồi nói tiếp:

Tại cuộc họp, tôi được ông Giá ủy quyền đi họp, tôi đã phát biểu về thực trạng các ngân hàng đem tiền đi gửi vào ngân hàng khác. Đại diện các ngân hàng khác cũng báo cáo về thực trạng này. Thống đốc đã có công văn như sau: “Do trong thời gian qua, NHNN có ban hành một số chính sách không phù hợp với quy luật thị trường, gây khó khăn cho hoạt động của NHTM. NHNN nhận thức được điều này và sẽ có những văn bản mới phù hợp hơn. Vì thế sẽ không truy cứu những ngân hàng đã đem gửi tiền vào ngân hàng khác trong thời gian qua”.

Ngày 18/9, tôi có hẹn ông Phạm Huy Hùng (Chủ tịch HĐQT Vietinbank) để trao đổi về 718 tỷ này. Đúng hẹn, tôi và anh Hòa (kế toán trưởng ACB) đã đến Vietinbank, nhưng rất tiếc, người đứng đầu – ông chủ tịch không đến dự, nhân viên có thể dám nói gì? Chúng tôi phải vui vẻ ra về.

Vietinbank có vốn nhà nước chi phối, khác hoàn toàn với ACB. Người đứng đầu đã không chịu trách nhiệm quản lý tài sản của Ngân hàng. Tôi đề nghị xem xét Vietinbank không phải bên có nghĩa vụ và quyền lợi liên quan, mà là người phải chịu trách nhiệm về khoản tiền này. Đây là trách nhiệm mà một tổ chức tín dụng phải làm, nếu không sẽ tạo ra hiệu ứng.

Về hành vi thứ 2, trốn thuế. Nếu VKS cho rằng, hợp đồng này là trá hình, thì VKS phải trả lời: Tại sao tôi biết trước quyết định của Quốc hội? VKS nói trốn thuế, vì không kê khai thuế đầy đủ. Kê khai thuế phải thực hiện hàng tháng, quý, năm. Các bản khai nộp cho chi cục thuế Đống Đa đều kê khai và hạch toán đầy đủ cả các hợp đồng với Hương. Khi đoàn thanh tra đến, công ty đã xuất trình 2 hợp đồng, phiếu lệnh, không thiếu cái gì. Tôi nhớ, vì tôi là người trực tiếp làm việc với đoàn thanh tra. Tôi xin cảm ơn chị Hà và đoàn thanh tra, trước các áp lực nặng nề, vẫn dũng cảm nói rằng, họ không phát hiện sai phạm gì trong B&B.

Để có thể tính được thu nhập của công ty, phải lấy tổng thu trừ tổng chi để tính nghĩa vụ thuế. Vì 31/12, Hương bị lỗ, nên công ty không tiến hành việc nộp thuế của Hương, vì không phát sinh nghĩa vụ, nhưng kê khai đầy đủ với cơ quan thuế.

Trong quy định mới của NHNN có một câu: người dân từ 8/3/2012, khi giao dịch mua bán với ngân hàng, chỉ được phép giao dịch với các cơ sở có giấy phép đăng ký kinh doanh vàng, chứ không phải người dân phải là hộ kinh doanh cá thể, như ý kiến của VKS. Điều này được căn cứ trên 1 thông báo của Bộ Chính trị và sau đó là 1 nghị quyết của Chính phủ.

Các lý do VKS đưa ra tôi cho rằng không đúng pháp luật. Vào thời điểm Hương ký hợp đồng với công ty, mà hơn 100 ngàn công dân Việt Nam ký như thế, 30 ngàn khách hàng của ACB ký như thế. Rất nhiều đoàn thanh tra đã thanh tra và đều không nói rằng, đây là các hợp đồng vô hiệu. Cơ quan tư pháp như tòa án cũng từng xét xử 1 số vụ án mà không đưa ra kết luận sai pháp luật. Tại sao một mình Hương – em gái tôi - bị kết tội? Phải chăng vì là em gái tôi?

VKS nói rằng, có vấn đề, vì em gái tôi không bỏ vốn ra mà được hưởng lãi. Trên thực tế, em tôi đã phải chịu lỗ. Công ty đã phải chịu trách nhiệm về khoản lỗ của Hương. Tôi cho rằng, không đủ cơ sở để nói hợp đồng của Hương và công ty là vô hiệu. Cho dù hợp đồng này bị tuyên vô hiệu, thì bản giám định của giám định viên cũng không thể kết luận công ty trốn thuế.

Công ty có trách nhiệm xác định lại kết quả Báo cáo tài chính là ngày 31/12/2009 đưa ra, giả định trong trường hợp hợp đồng vô hiệu, thì công ty không phải nộp thuế, nếu HĐXX cho kiểm tra lại nghĩa vụ nộp thuế ở công ty này. Cho dù cơ quan thuế có áp đặt phải nộp thuế, thì tôi sẵn sàng nộp thuế, vì số thuế này sẽ được nhà nước trừ dần trừ lùi trong các năm tiếp theo, như thế là chúng tôi ứng trước tiền thuế, chứ không phải là trốn thuế. Đề nghị giám định lại hoạt động kinh doanh của công ty theo yếu tố mới, trên cơ sở hợp đồng vô hiệu xem công ty có phải nộp thuế không?

VKS nói rằng, hành vi lừa đảo của tôi được xác lập ngay sau khi công ty nhận được tiền của Hòa Phát. Người vi phạm pháp luật là ai? Ngày 21/5, bất kể hợp đồng ký với nội dung gì, thì ngay lập tức, công ty đã tiến hành xác nhận việc chuyển đổi cổ phiếu khi chưa chuyển tiền. Tôi không có bất kỳ khiếu nại nào với công ty Hòa Phát, kể cả hành vi đó đã vi phạm pháp luật.

Hợp đồng thế chấp tài sản bắt buộc đăng ký tại Trung tâm giao dịch, đây là việc quản lý tài sản đảm bảo cho việc thanh toán, chứ không phải thế chấp. Khi đăng ký quản lý tài sản đảm bảo, Hòa Phát đã xác nhận số cổ phiếu, giấy chứng nhận sở hữu. Tôi không quan tâm các anh ấy có biết hay không, nhưng Hòa Phát là một doanh nghiệp, thì phải biết là mình quản lý cái gì, ký cái gì, không thể chụp lên đầu tôi. Đây là hành vi ở 2 công ty khác nhau. Tôi không liên quan. VKS nói tôi có ý thức chiếm đoạt. Hòa Phát vô cùng lớn, có rất nhiều công ty. Tiền bạc của họ quản lý rất tập trung, chặt chẽ.

Hợp đồng hoán đổi này là khi Hòa Phát nhận được tiền của tôi chuyển qua tài khoản của em gái tôi, khi nhận đầy đủ rồi, thì công ty khác của Hòa Phát mới rót tiền từ một ngăn khác ra trả cho ACBI. Minh chứng rõ ràng là, tôi không có ý thức chiếm đoạt, nếu không, tôi đã không để tiền trong cái “ví” đó của Hòa Phát.

Email của chị Ngọc với chị Yến về việc không giải chấp được số cổ phiếu đang thế chấp, chỉ là ý kiến trao đổi nghiệp vụ của nhân viên với nhân viên. ACBS phải trả lời bằng văn bản, thì mới đủ cơ sở để kết tội cho tôi. Khi biết sự việc, tôi đã yêu cầu nhiều lần ACB họp với tôi. Các thỏa thuận này, dù chưa được ACB thông báo bằng văn bản, nhưng tôi rất nỗ lực làm thủ tục giải chấp số cổ phiếu này. Ý thức của tôi là đưa tài sản khác vào làm tài sản thế chấp thay thế, là thể hiện sự nỗ lực này.

Hòa Phát sáng nay cũng đã nói không kiện tôi. Tôi chỉ mong đại diện VKS ghi nhận.

...........(Báo Đầu tư)

BẦU KIÊN BỊ TUYÊN PHẠT 30 NĂM TÙ

Ngày 9/6/2014, Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội đã tuyên bản án sơ thẩm đối với Nguyễn Đức Kiên, nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu và các bị cáo.

Sau khi xem xét đầy đủ hồ sơ vụ án, HĐXX tuyên bố bị cáo Nguyễn Đức Kiên phạm 4 tội danh (Lừa đảo, Trốn thuế, Kinh doanh trái phép, Cố ý làm trái), tuyên phạt 30 năm tù đối với bị cáo Nguyễn Đức Kiên cho cả 4 tội danh. Hình phạt bổ sung hơn 75 tỷ đồng để sung quỹ Nhà nước. Cấm bị cáo Kiên đảm nhiệm các chức vụ ngân hàng trong 5 năm.

Cụ thể, các bị cáo bị tuyên án với mức hình phạt như sau:

1. Nguyễn Đức Kiên (SN 1964): 30 năm tù cho 4 tội danh (Kinh doanh trái phép; Trốn thuế; Cố ý làm trái; Lừa đảo chiếm đoạt tài sản).

2. Lê Vũ Kỳ (SN 1956): 5 năm tù (trước đó đề nghị từ 7 đến 8 năm tù)

3. Trịnh Kim Quang (SN 1954): 4 năm tù (trước đó đề nghị 6 đến 7 năm tù).

4. Phạm Trung Cang (SN 1954): 3 năm tù (trước đó đề nghị 3 năm tù, nhưng cho hưởng án treo, thử thách 5 năm)

5. Lý Xuân Hải (SN 1965): 8 năm tù. Cấm đảm nhiệm các chức vụ ngân hàng trong 5 năm (trước đó đề nghị 12 đến 14 năm tù).

6. Huỳnh Quang Tuấn (SN 1958): 2 năm tù (trước đó đề nghị 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo, thử thách 5 năm).

7. Trần Ngọc Thanh (SN 1952): 5 năm 6 tháng tù (trước đó đề nghị 9 đến 10 năm tù).

8. Nguyễn Thị Hải Yến (SN 1969): 5 năm tù (trước đó đề nghị 7 đến 8 năm tù).

Tại phiên tòa sáng nay, HĐXX nhận định, mặc dù không giữ vai trò quan trọng ở ngân hàng ACB, nhưng theo đánh giá của bản án sơ thẩm, Nguyễn Đức Kiên có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.

Đánh giá về vụ án, bản án sơ thẩm khẳng định, đây là một vụ án gây ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng đến nền kinh tế nhằm 'phục vụ cho lợi ích nhóm'. Hành vi của các bị cáo đã gây lũng đoạn thị trường tài chính trong nước. Do vậy, cần phải có bản án hết sức nghiêm minh để giáo dục, răn đe.

Bị cáo Nguyễn Đức Kiên phải chịu trách nhiệm hình sự với mức án cao nhất. Do không thành khẩn khai báo, nên không được áp dụng tình tiết giảm nhẹ theo luật định.

HĐXX cho biết, tại toà, các bị cáo không nhận các hành vi đã truy tố, Nguyễn Đức Kiên nói rằng, các hành vi của mình phù hợp với pháp luật, có tham gia cuộc họp HĐQT của ACB, nhưng không có chức vụ gì, không chỉ đạo ai. Các bị cáo Trần Ngọc Thanh, Nguyễn Thị Hải Yến không nhận tội, vì cho rằng, chỉ là người làm công ăn lương, làm theo chỉ đạo. Huỳnh Quang Tuấn có tham gia cuộc họp, nhưng chỉ với tư cách khách mời.

Đối với ông Trần Xuân Giá, theo kết luận của hội đồng chuyên môn, bác sĩ kết luận mắc bệnh hiểm nghèo, đang điều trị tại Bệnh viện Hữu Nghị. Toà án đã ra quyết định tạm đình chỉ vụ án với bị cáo này.

Nói về bị cáo Phạm Trung Cang và Huỳnh Quang Tuấn, hai người được đề nghị mức án treo, HĐXX nhận định, khi tham gia cuộc họp của HĐQT, đều đồng tình thống nhất với những thành viên HĐQT, nên vẫn phải chịu trách nhiệm như các bị cáo khác.

Đối với hành vi "Kinh doanh trái phép", HĐXX tiếp tục đọc tội trạng của bị cáo Nguyễn Đức Kiên, đưa ra luận cứ về việc Nguyễn Đức Kiên chuyển tiền cho các bị cáo để thay mình đi mua cổ phiếu. Nguyễn Đức Kiên đã chỉ đạo sử dụng hàng nghìn tỉ để góp vốn vào công ty khác để mua cổ phiếu của ACB tại Kienlongbank, Vietbank, Bắc Á và Eximbank.

Sau khi đọc hàng loạt những chứng cứ, luận cứ, HĐXX khẳng định Nguyễn Đức Kiên đã có hành vi "Kinh doanh trái phép" phạm vào điều 159 Bộ luật hình sự. Sau đó, chủ toạ Nguyễn Hữu Chính tiếp tục chuyển sang phần đọc hành vi "Trốn thuế" của “bầu” Kiên.

Hành vi "Kinh doanh trái phép, Đầu tư cổ phiếu" thông qua 6 công ty do Nguyễn Đức Kiên quản lý. Tại phiên toà, Nguyễn Đức Kiên cho rằng việc tiến hành đầu tư cổ phiếu, cổ phần là được phép, hoạt động không vi phạm pháp luật và không cần phải có đăng ký kinh doanh. Tuy nhiên, HĐXX nhận định, Nguyễn Đức Kiên thành lập các công ty chỉ để đầu tư cổ phần, cổ phiếu. Hành vi của bị cáo này đã thoả mãn tội danh "Kinh doanh trái phép".

HĐXX nhận định về các lệnh giao dịch mua bán vàng, nếu không có lệnh của ông Kiên, những người khác không thể thực hiện. Căn cứ vào lời khai của người liên quan, lời khai của Lý Xuân Hải, việc thực hiện các lệnh mua bán của ông Lê Quang Trung chỉ là hình thức, Nguyễn Đức Kiên giữ vai trò chủ đạo. Việc nói rằng, ông Trung phải chịu trách nhiệm, là không có căn cứ.

Tuy nhiên, HĐXX thay đổi quan điểm khi lượng hình, so với cáo buộc của Viện KSND Tối cao. "Việc truy tố Điểm a là chưa đủ căn cứ, do đó, điều chỉnh xuống Điểm c của tội danh "Kinh doanh trái phép", quy định tại điều 159 Bộ luật hình sự" - bản án sơ thẩm nêu rõ.

Như vậy, so với cáo trạng cũng như cáo buộc từ cơ quan truy tố, "bầu" Kiên được giảm bớt một chi tiết định tội ở khoản 2, Điều 159 Bộ luật hình sự (điểm a, khoản 2 của tội này quy định về tình tiết "Lợi dụng danh nghĩa cơ quan, tổ chức").

Đối với hành vi "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản": HĐXX xác định Nguyễn Đức Kiên là người đã chỉ đạo cấp dưới ký các hợp đồng thế chấp, uỷ nhiệm chi để chi trả các khoản nợ. Ngày 7/9/2012, cơ quan công an có công văn yêu cầu ACB nộp lại 264 tỉ đồng, nhưng tài khoản chỉ còn hơn 53 tỉ đồng, nên không thực hiện được yêu cầu chuyển tiền. Tuy nhiên, đến ngày 15/7/2013, cơ quan điều tra mới thu giữ được lại 264 tỉ đồng từ các nguồn của ACB để chi trả lại cho Công ty TNHH thép Hoà Phát.

HĐXX kết luận việc truy tố tội "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản" là đúng người đúng tội. HĐXX cần phải phạt bị cáo một khoản tiền là 100 triệu sung công quỹ nhà nước.

Theo HĐXX, bị cáo Nguyễn Đức Kiên biết rõ cổ phiếu đang được thế chấp, nhưng vẫn ký hợp đồng chuyển nhượng và chỉ đạo cho Nguyễn Thị Hải Yến thực hiện. Hành vi của Trần Ngọc Thanh và Nguyễn Thị Hải Yến giữ vai trò đồng phạm. Tuy nhiên, HĐXX thấy rằng, việc thực hiện của hai người trên chỉ là người làm công ăn lương, làm theo chỉ đạo. Phạm tội một phần do nhận thức pháp luật hạn chế và trước toà thành khẩn khai báo, nên sẽ xem xét giảm nhẹ mức phạt.

Theo HĐXX, Huyền Như đã được Huỳnh Thị Bảo Ngọc giúp sức tích cực, do vậy, cần đề nghị Bộ Công an khởi tố vụ án đối với Huỳnh Thị Bảo Ngọc. Bà Ngọc là Phó phòng Quản lý quỹ Ngân hàng ACB, người được cho đã liên hệ trực tiếp với Huyền Như trong việc gửi hơn 718 tỷ đồng từ ACB tới chi nhánh của Huyền Như ở Vietinbank.

Về dân sự, buộc Công ty B&B truy nộp hơn 25 tỷ đồng. Hình phạt bổ sung, buộc bị cáo Kiên nộp hơn 75 tỷ đồng (gấp 3 lần số tiền thuế).

Đối với hành vi "Trốn thuế": Toà án xác định hành vi của “bầu” Kiên đã phạm vào điều 161 của Bộ luật hình sự.

HĐXX kết luận Nguyễn Đức Kiên phạm tội trốn thuế, việc VKS truy tố bị cáo này là có căn cứ đúng người đúng tội. Nguyễn Đức Kiên Là người chủ mưu, trực tiếp thực hiện nhưng không thành khẩn nhận tội. Đối với Đặng Ngọc Lan (vợ “bầu” Kiên) và Nguyễn Thuý Hương (em gái “bầu” Kiên) là người giúp sức tích cực đối với Nguyễn Đức Kiên. Kiến nghị cơ quan điều tra tiếp tục điều tra để xử lý theo quy định của pháp luật.

Đối với hành vi "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng": Kiên cùng các bị cáo Lê Vũ Kỳ, Trịnh Kim Quang, Phạm Trung Cang, Lý Xuân Hải, Huỳnh Quang Tuấn đã thống nhât việc ủy thác cho các các nhân gửi tiền VNĐ và USD tại các tổ chức tín dụng. Từ ngày 27/6/2011 đến ngày 5/9/2011, Lý Xuân Hải đã chỉ đạo và ủy quyền cho Kế toán trưởng thực hiện ủy thác số tiền 718 tỷ đồng cho 19 nhân viên Ngân hàng ACB gửi tiền tiết kiệm vào ngân hàng Vietinbank chi nhánh Nhà Bè và Chi nhánh TP HCM.

Toàn bộ số tiền này đã bị siêu lừa Huỳnh Thị Huyền Như chiếm đoạt. Như vậy, hành vi thống nhất và ban hành chủ trương ủy thác cho các nhân viên Ngân hàng ACB gửi tiền vào Vietinbank các bị cáo đã làm trái quy định tại điều 106 Luật các tổ chức tín dụng năm 2010 và gây thiệt hại cho Ngân hàng ACB 718 tỷ đồng Trong tội Cố ý làm trái, các bị cáo còn bị cáo buộc việc thống nhất, ban hành chủ trương mua cổ phiếu trên thị trường chứng khoáng và hành vi tổ chức thực hiện việc đầu tư cổ phiếu Ngân hàng ACB của bị can Nguyễn Đức Kiên, Lê Vũ Kỳ là làm trái quy định tại điều 29, quyết định 27/2007/QĐ-BTC ngày 24/4/2007 của Bộ Tài chính và đã gây thiệt hại cho Ngân hàng ACB số tiền gần 687 tỷ đồng.

Về số tiền 718 tỉ đã được giải quyết trong vụ án Huỳnh Thị Huyền Như, nên HĐXX không xem xét. Huỳnh Thị Bảo Ngọc là người trực tiếp liên hệ với Huỳnh Thị Huyền Như, Ngọc trực tiếp thoả thuận với Như về tiền gửi và lãi suất vượt trần sau đó chỉ đạo cho 19 nhân viên mang tiền đi gửi, tạo điều kiện cho Huyền Như chiếm đoạt. HĐXX yêu cầu cơ quan điều tra làm rõ hành vi của Huỳnh Thị Bảo Ngọc xử lý theo quy định pháp luật.

HĐXX nhắc lại mức đề nghị án phạt cho các bị cáo. Đối với Nguyễn Đức Kiên, đề nghị mức án 18-24 tháng tù tội kinh doanh trái phép, phạt 25-30 triệu đồng tịch thu toàn bộ tiền kinh doanh trái phép. 4-5 tù tội trốn thuế, truy thu hơn 24 tỉ đồng, phạt 2-3 lần số tiền trốn thuế. Đề nghị toà án áp dụng 16-18 năm tù về tội lừa đảo. 14-15 tù về tội cố ý làm trái, cấm đảm nhiệm các chức vụ về tài chính, ngân hàng. Tổng hình phạt chung cho 4 tội danh của ông Nguyễn Đức Kiên là 30 năm tù.

............(Báo Đầu tư)

BẦU KIÊN CÙNG 3 ĐỒNG PHẠM KHÁNG CÁO

Không đồng tình với kết luận của Tòa trong bản án sơ thẩm, chiều 23/6/2014, Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên) cùng ba đồng phạm khác đã gửi đơn kháng cáo lên tòa án nhân dân Hà Nội.

Chiều qua, ngày 23/6, TAND Hà Nội cho hay đã nhận được đơn của 4 trong 8 người bị xét xử trong vụ án Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên). Trong lá đơn dài 2 trang, Nguyễn Đức Kiên (nguyên Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu - ACB) đã kháng cáo toàn bộ nội dung bản án sơ thẩm, về cả nội dung bản án và hình phạt đã tuyên đối với ông Kiên.

Cụ thể, cựu phó chủ tịch HĐQT ACB Nguyễn Đức Kiên kháng cáo toàn bộ bản án sơ thẩm, cho rằng không phạm 4 tội (Kinh doanh trái phép, Trốn thuế, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng) như quy kết với mức án phải nhận là 30 năm tù. Bị cáo đề nghị cấp phúc thẩm xem xét toàn diện các chứng cứ buộc tội và gỡ tội.

Ngoài ông Nguyễn Đức Kiên, còn có ông Lý Xuân Hải, ông Trịnh Kim Quang, ông Huỳnh Quang Tuấn gửi đơn kháng cáo.

Trong đó, ông Lý Xuân Hải (nguyên Tổng giám đốc Ngân hàng ACB) kháng cáo cho rằng, ông Hải không có hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, không cấu thành hành vi phạm tội như bản án sơ thẩm đã tuyên.

Tiếp đó, ông Trịnh Kim Quang (nguyên Phó Chủ tịch hội đồng quản trị Ngân hàng ACB) làm đơn kháng cáo cho rằng mình không phạm tội. Ông Quang cũng đề nghị được tiếp tục mời 2 luật sư tham gia bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho ông tại phiên tòa phúc thẩm sắp tới.

Tòa án nhân dân TP Hà Nội cũng đã nhận được đơn của ông Huỳnh Quang Tuấn (nguyên Phó Tổng giám đốc ngân hàng ACB) đề nghị Tòa án cấp phúc thẩm xem xét lại hành vi phạm tội cho bị cáo.

Theo luật định, đến hết ngày 24/6 là hạn cuối cùng để 4 bị cáo còn lại là Lê Vũ Kỳ, Phạm Trung Cang (đều nguyên là Phó Chủ tịch hội đồng quản trị ngân hàng ACB), Trần Ngọc Thanh (nguyên Giám đốc Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội), Nguyễn Thị Hải Yến (nguyên Kế toán trưởng Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội) nộp đơn kháng án, đề nghị cấp phúc thẩm xem xét bản án sơ thẩm.

Trước đó, ngày 9/6/2014, TAND TP Hà Nội đã tuyên án phạt: Nguyễn Đức Kiên tổng cộng 30 năm tù về cả 4 tội danh nêu trên. Ngoài án phạt tù, bị cáo Kiên còn bị tuyên buộc nộp phạt bổ sung 75 tỉ đồng do trốn thuế và 100 triệu đồng về hành vi lừa đảo.

Trong tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” 2 bị cáo: Trần Ngọc Thanh (nguyên Giám đốc Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội) bị phạt 5 năm 6 tháng tù, Nguyễn Thị Hải Yến (nguyên Kế toán trưởng Công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội) bị phạt 5 năm tù.

Ở nhóm bị cáo bị kết tội về hành vi “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”; Lê Vũ Kỳ (nguyên Phó Chủ tịch HĐQT Ngân hàng ACB) bị phạt 5 năm tù và Trịnh Kim Quang 4 năm tù; Lý Xuân Hải 8 năm tù, Phạm Trung Cang 3 năm tù, Huỳnh Quang Tuấn 2 năm tù.

..........Thành Tuyên (Báo Đầu tư)

KINH DOANH TRẠNG THÁI GIÁ VÀNG: BẦU KIÊN "CHƠI CHỮ"?

Sự tranh cãi gay gắt giữa bị cáo Nguyễn Đức Kiên, nguyên Phó chủ tịch HĐQT Ngân hàng TMCP Á Châu (ACB) còn gọi là bầu Kiên, và Hội đồng Xét xử xung quanh vấn đề kinh doanh vàng trạng thái và kinh doanh trạng thái giá vàng cho thấy, các quy định pháp luật liên quan đến quản lý vàng cần phải chặt chẽ hơn nữa.

Vàng trạng thái có khác trạng thái giá vàng?

Bản án sơ thẩm xác định, Công ty Thiên Nam do ông Nguyễn Đức Kiên làm chủ không được cấp phép kinh doanh vàng vật chất và vàng trạng thái, nhưng vẫn ký hợp đồng để thay thế VietBank thực hiện hợp đồng ủy thác đầu tư kinh doanh vàng tài khoản với ACB.

Người đại diện Công ty Thiên Nam thực hiện giao dịch vàng tài khoản là Nguyễn Đức Kiên thông qua hệ thống ghi âm tại Ngân hàng ACB. Từ ngày 30/11/2009 đến ngày 30/7/2010, Công ty Thiên Nam đã giao dịch tổng cộng hơn 462.000 ounce vàng (tương đương 9.796 tỷ đồng). Công ty Thiên Nam còn kinh doanh trạng thái vàng trong nước với ACB.

Từ ngày 30/3/2010, Ngân hàng Nhà nước đã yêu cầu đóng trạng thái giao dịch vàng trên tài khoản nước ngoài. Sau khi tất toán vàng trên tài khoản nước ngoài, Công ty Thiên Nam bị lỗ hơn 403 tỷ đồng. Ngân hàng ACB phải ứng tiền để thanh toán cho đối tác nước ngoài khoản lỗ kinh doanh trên.

Tuy nhiên, bầu Kiên đã phủ nhận toàn bộ tội danh này. Theo lập luận của bầu Kiên, Công ty Thiên Nam không kinh doanh vàng trên tài khoản nước ngoài, mà kinh doanh trạng thái giá vàng. Việc kinh doanh trạng thái giá vàng không được quy định trong các văn bản pháp luật, nên không bị điều chỉnh bởi các văn bản pháp luật về quản lý vàng có hiệu lực vào thời điểm đó.

Tại phiên xét xử sơ thẩm trước đó, bầu Kiên cũng khẳng định: “Tôi không kinh doanh vàng, không kinh doanh vàng trạng thái, mà đầu tư vào giá vàng - một sản phẩm tài chính phái sinh mà ACB đã ghi rõ trong hợp đồng”.

Cũng theo bị cáo Kiên, trước năm 2012, vàng không phải loại hàng phải đăng ký kinh doanh, mà là một loại hình đầu tư tài chính. Năm 2012, Nhà nước mới có thông tư quy định việc kinh doanh vàng phải có giấy phép. Còn đầu tư trạng thái giá vàng không gọi là kinh doanh vàng.

Ông Đặng Văn Thảo, Phó chánh thanh tra giám sát (Ngân hàng Nhà nước) cho biết, tại thời điểm năm 2009, chỉ có 2 văn bản điều chỉnh hoạt động kinh doanh vàng, đó là Quyết định 03/2006/QĐ-NHNN quy định về việc kinh doanh vàng tài khoản ở nước ngoài và Nghị định 174/1999/NĐ-CP về điều chỉnh kinh doanh vàng vật chất.

Vậy, thực chất hoạt động kinh doanh giá vàng như bầu Kiên nói và kinh doanh vàng trạng thái (kinh doanh vàng qua tài khoản) có gì khác nhau và liệu có nằm “ngoài vùng phủ sóng về văn bản pháp luật” như bầu Kiên nói?

Kinh doanh vàng chỉ có 2 loại

Khi được hỏi về khái niệm kinh doanh giá vàng, nhiều doanh nghiệp trong lĩnh vực vàng tỏ ra rất ngạc nhiên. Ông Nguyễn Thế Lựu, Giám đốc Công ty Vàng Mường Thanh cho hay: “Tôi không hiểu rõ về khái niệm đầu tư giá vàng, song theo tôi nghĩ, đầu tư giá vàng và vàng tài khoản đều là một”.

Mới đây, trả lời Tòa phúc thẩm về việc “kinh doanh giá vàng và kinh doanh vàng trạng thái có khác không?”, bị cáo Lý Xuân Hải (nguyên Tổng giám đốc ACB) thừa nhận, hai nội dung trên chỉ khác nhau về tên, chứ không khác nhau về bản chất, bản chất là kinh doanh trên biến động của giá vàng.

Tuy nhiên, bị cáo Lý Xuân Hải cho rằng, việc kinh doanh vàng trạng thái giữa Công ty Thiên Nam và ngân hàng ACB là sản phẩm tài chính phái sinh của kinh doanh vàng, chứ không phải là hoạt động kinh doanh vàng, giống như cá độ bóng đá, chứ không phải là bóng đá. Chính vì vậy, bị cáo Hải cho rằng, Thiên Nam không cần giấy phép kinh doanh giá vàng, bởi tại thời điểm ký hợp đồng, chưa có quy định nào về sản phẩm phái sinh.

Liên quan đến vấn đề này, ông Đặng Văn Thảo cho rằng, tại thời điểm diễn ra vụ việc chỉ có hai văn bản điều chỉnh hoạt động kinh doanh vàng là Quyết định 03/2006/QĐ-NHNN và Nghị định 174/1999/NĐ-CP, điều chỉnh hai lĩnh vực: vàng tài khoản và vàng vật chất. Theo ông Thảo, việc kinh doanh trạng thái giá vàng như bầu Kiên nói, là chưa có quy định và không có văn bản nào điều chỉnh.

Khi được phóng viên Báo Đầu tư điện tử - Baodautu.vn đề nghị làm rõ việc kinh doanh trạng thái giá vàng có phải là kinh doanh vàng tài khoản (tức chịu sự điều chỉnh của Quyết định 03/2006/QĐ-NHNN) hay không, ông Đào Xuân Tuấn, Phó vụ trưởng Vụ Quản lý ngoại hối (Ngân hàng Nhà nước) đã từ chối trả lời.

Trao đổi với phóng viên Báo Đầu tư điện tử - Baodautu.vn, ông Đinh Nho Bảng, Tổng thư ký kiêm Phó chủ tịch Hiệp hội Kinh doanh vàng Việt Nam, nhận xét: “Kinh doanh vàng thực chất chỉ có hai dạng: một là kinh doanh vàng vật chất, hai là kinh doanh vàng phi vật chất (vàng tài khoản). Kinh doanh vàng trạng thái hay kinh doanh giá vàng thực chất đều là kinh doanh vàng tài khoản, đều kiếm lời dựa trên chênh lệch về giá vàng, chứ không phải mua bán vàng vật chất”.

Song, theo luật sư Trương Thanh Đức, Chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty Luật Basico, hành lang pháp lý về vấn đề kinh doanh vàng phi vật chất đang rất thiếu và yếu. Vì vậy, trong nhiều trường hợp, rất khó có thể kết luận là có tội hay không có tội.

Liên quan đến trường hợp bầu Kiên, một luật sư khác cho rằng: “Kinh doanh trạng thái giá vàng, thực chất chỉ là cách “chơi chữ” của bầu Kiên. Thực chất, đây là hoạt động kinh doanh vàng tài khoản. Tuy nhiên, lý lẽ của bầu Kiên cũng cho thấy, các văn bản pháp luật về hoạt động kinh doanh vàng không chỉ tại thời điểm 2009-2010, mà ngay cả hiện tại, cũng chưa cụ thể".

..............Hà Tâm (Báo Đầu tư, 06/12/2014)

PHIÊN TÒA PHÚC THẨM

(ĐSPL) - Trong hai ngày qua (2-3/12/2104), HĐXX tập trung xét hỏi về hành vi kinh doanh trái phép của Nguyễn Đức Kiên thông qua 6 công ty do mình làm Chủ tịch với số tiền lên đến hơn 21.490 tỉ đồng. Bằng những câu hỏi xoáy trực diện, kết hợp với nhân chứng có mặt tại tòa và chứng cứ có trong hồ sơ, Hội đồng xét xử (HĐXX) phúc thẩm đã lật tẩy hành vi phạm pháp của bị cáo Nguyễn Đức Kiên một cách thuyết phục.

Người chết không thể lên tiếng

Trong phần xét hỏi, HĐXX tập trung làm rõ hành vi kinh doanh giá vàng tại Công ty cổ phần phát triển sản xuất và xuất nhập khẩu Thiên Nam. Công ty này không đăng ký kinh doanh vàng và trạng thái vàng, nhưng ngày 30/11/2009, Tổng Giám đốc công ty Thiên Nam là ông Lê Quang Trung (đã chết) đã ký văn bản thỏa thuận với Vietbank về việc công ty Thiên Nam nhận chuyển giao, kế thừa và tiếp tục thực hiện hợp đồng ủy thác đầu tư tài chính số 09 ngày 9/5/2009 giữa Vietbank với ngân hàng ACB.

Tại tòa, ông Nguyễn Đức Thái Hân - Phó Giám đốc ngân hàng ACB xác định, tại công ty Thiên Nam, Chủ tịch Hội đồng quản trị (HĐQT) Nguyễn Đức Kiên là người có quyền quyết định mọi hoạt động kinh doanh trạng thái vàng. ông Hân còn khẳng định, theo biên bản họp thường trực HĐQT công ty Thiên Nam đã ủy quyền cho ông Nguyễn Đức Kiên hoạt động kinh doanh trạng thái vàng thông qua hệ thống ghi âm trên điện thoại của ngân hàng ACB. Vì vậy, khi giao dịch mua bán, ông Kiên là người toàn quyền quyết định.

Sự thật đã được làm rõ, nhưng bị cáo Kiên vẫn đổ lỗi cho người đã mất là ông Lê Quang Trung- thực hiện việc kinh doanh trạng thái vàng với ngân hàng ACB. HĐXX đặt câu hỏi: “Bị cáo có tham gia cuộc họp HĐQT ngày 5/12/2009 không?". Bị cáo Kiên đáp: “Có. Tôi chủ trì cuộc họp này”. “Nội dung cuộc họp bàn gì?”. “Nội dung chính là ủy quyền cho tôi đại diện công ty Thiên Nam thực hiện giao dịch trạng thái vàng bằng hệ thống ghi âm trên điện thoại với ngân hàng ACB”. Tòa truy xét: “Tại sao, bị cáo lại đổ lỗi cho ông Trung thực hiện giao dịch với ngân hàng ACB?”. Bầu Kiên giọng lấp liếm: “Do hệ thống điện thoại của ngân hàng ACB không nhận ra giọng nói của ông Trung, nên ông Trung “nhờ” bị cáo gọi điện ghi âm thực hiện giao dịch?!”. Cuối cùng, bị cáo Kiên thừa nhận có gọi điện thoại cho ngân hàng ACB để thực hiện giao dịch trạng thái vàng theo hợp đồng 017. Theo HĐXX, đây là hành vi kinh doanh trái phép.

Núp bóng hoạt động đầu tư tài chính để làm giàu bất chính

Khi HĐXX đọc ra chuỗi hành vi góp vốn, mua cổ phần, cổ phiếu của doanh nghiệp và ngân hàng thông qua 5 công ty: Công ty cổ phần đầu tư thương mại B&B, công ty cổ phần tập đoàn tài chính Á Châu (AFG), công ty cổ phần đầu tư ACB Hà Nội (ACBI), công ty Cổ phần đầu tư tài chính Á Châu (ACI), công ty TNHH đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội (ACI-HN) với số tiền lên đến cả chục nghìn tỉ đồng của “bầu” Kiên, nhiều người không khỏi giật mình, vì khối tài sản khổng lồ này không biết từ đâu mà có.

Vị chủ tọa lên tiếng: “Bị cáo góp vốn thành lập doanh nghiệp mới, mua cổ phần, cổ phiếu của doanh nghiệp khác nhằm mục đích gì?”. Bị cáo Kiên trả lời: “Đây là hoạt động đầu tư tài chính dài hạn để sở hữu những doanh nghiệp đó”. HĐXX lật lại vấn đề: “Hoạt động đầu tư của bị cáo là hoạt động gì?” – Đáp: “Đầu tư tài chính”- “Bị cáo cho biết, theo Luật Đầu tư, đầu tư tài chính là đầu tư có điều kiện hay không có điều kiện?”. Bị cáo Kiên thừa nhận: “Trong một số trường hợp cụ thể, đầu tư tài chính, ngân hàng là đầu tư có điều kiện”.

HĐXX dẫn chiếu Điều 45, Luật Đầu tư quy định: Thủ tục đăng ký đầu tư với dự án đầu tư trong nước, với dự án quy mô dưới 15 tỉ đồng và không thuộc danh mục đầu tư có điều kiện, thì không phải xin phép. Từ 15 tỉ đồng đến 300 tỉ đồng và không thuộc danh mục đầu tư có điều kiện, thì phải đăng ký với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền. “Vậy các doanh nghiệp của bị cáo khi thực hiện một số hoạt động đầu tư trực tiếp, có quy mô trên 15 tỉ đồng, thuộc lĩnh vực có điều kiện, thì có cần đăng ký không?”. Bầu Kiên trả lời lấp lửng: “Các dự án doanh nghiệp của bị cáo đều có giấy đăng ký đầu tư”. HĐXX ngắt lời: “Hồ sơ tài liệu không thể hiện, đề nghị bị cáo cung cấp cho Tòa”. Bị cáo Kiên im lặng.

Phần xét hỏi càng lúc càng “nóng lên”, vì bị cáo Kiên tỏ ra lúng túng trước nhiều câu hỏi: “Trong 5 doanh nghiệp do bị cáo làm Chủ tịch HĐQT, Hội đồng thành viên, có công ty nào đăng ký kinh doanh đầu tư tài chính không?” - “Không”. Tòa hỏi tiếp: “Việc phát hành trái phiếu của 5 công ty tuân thủ quy định pháp luật nào?”. Bị cáo Kiên đáp: “Nghị định 52 của Chính phủ”. HĐXX giải thích: “Điều 1, Nghị định 52 quy định công ty cổ phần, công ty Nhà nước, trong thời gian chuyển đổi thành công ty cổ phần hoặc TNHH, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài trên lãnh thổ Việt Nam. Vậy, công ty ACI-HN có thuộc phạm vi điều chỉnh của Luật này không?”. Bị dồn vào thế bí, bị cáo Kiên giọng nhỏ nhẹ: “Đề nghị chuyển câu hỏi này cho công ty ACBS, vì công ty đã tư vấn cho chúng tôi”. Tòa ngắt lời: “Bị cáo chỉ ra theo Luật Doanh nghiệp. Nếu không chỉ ra được, thì đề nghị thư ký ghi vào biên bản”.

Về vấn đề này, bản án sơ thẩm đã khẳng định: Nguyễn Đức Kiên là người thành lập doanh nghiệp, khi kê khai hồ sơ đăng ký kinh doanh đã không kê khai ngành nghề kinh doanh cổ phần, cổ phiếu. Khi tiến hành kinh doanh, không thực hiện đúng nội dung theo Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh. Hành vi kinh doanh của bị cáo núp dưới hình thức đầu tư mua cổ phần, cổ phiếu, góp vốn vào các công ty, đã vi phạm quy định tại Điều 159 Bộ luật Hình sự (kinh doanh không đúng với nội dung đã đăng ký kinh doanh).

Chưa có bằng chứng chứng minh “bầu” Kiên bị kết tội oan

Ngày 14/11/2014, bị cáo Nguyễn Đức Kiên (SN 1964, trú tại Hà Nội) đã gửi một tập đơn khiếu nại dài 118 trang giấy viết tay lên Tòa phúc thẩm TAND Tối cao và 26 trang gửi VKSND Tối cao. Theo đó, “bầu” Kiên vẫn một mực kêu oan. Theo ghi nhận của PV báo Đời sống và Pháp luật, qua 3 ngày xét xử, bị cáo và 4 luật sư bào chữa vẫn chưa đưa ra được chứng cứ thuyết phục để chứng minh bị cáo này vô tội.

Vợ "bầu" Kiên: "Hai năm qua là kinh khủng nhất với gia đình tôi"

HĐXX tiếp tục chất vấn bà Đặng Thị Ngọc Lan, vợ "bầu" Kiên. Bà Lan cho biết, công ty Thiên Nam hiện vẫn đang hoạt động, tuy nhiên khi không có gì phát sinh mới, chỉ duy trì những hoạt động cũ. Khi được hỏi về hợp đồng giao dịch tài chính giữa công ty B&B và ACB, bà Lan nói giọng nghẹn ngào: "Mặc dù tôi với cương vị là Tổng Giám đốc công ty B&B, nhưng thực ra việc kinh doanh là do anh Kiên điều hành hết. Anh Kiên mang hợp đồng về nhà, ủy quyền cho tôi ký, hoặc khi anh Kiên đi công tác, thì tôi được ủy quyền ký các giấy tờ cho kế toán. Tuy nhiên, tôi không để ý nội dung. Tôi đọc và có biết là có một hợp đồng giao dịch với ACB về tài chính, nhưng nội dung cụ thể, tôi không rõ. Tôi xin khẳng định, khi nào anh Kiên ở nhà, thì anh ấy ký, tôi chỉ ký khi nào anh ấy đi vắng. Năm 2009, tôi mang thai và sinh con, nên ở nhà, không theo giao dịch mà B&B ký với ACB".

Tòa hỏi: "Bà nghĩ như thế nào về trách nhiệm của mình khi ký vào hợp đồng ủy thác giữa công ty B&B và bà Thúy Hương (em gái "bầu" Kiên - PV)?". Bà Ngọc Lan trả lời: "Đúng là tôi có ký, nhưng không nhớ khi nào và nội dung hợp đồng cụ thể. Tôi đủ nhận thức để biết phải đọc kỹ trước khi ký, nhưng ở trường hợp này, thì tôi hoàn toàn tin tưởng anh Kiên. Chắc anh Kiên cũng không đưa cho tôi ký những thứ sai trái… Tôi được ủy quyền chung là ký các văn bản liên quan đến ngân hàng, tài chính. Tôi không để ý công việc làm ăn của anh Kiên, quan hệ ngoài xã hội của anh Kiên và việc làm ăn của anh Kiên với em gái".

Nói đến đây, nước mắt người đàn bà đẹp tràn trên hai gò má. "Tôi ký với trách nhiệm là một người vợ, tôi hoàn toàn tin tưởng vào chồng. Mong HĐXX xem xét, hiểu cho tôi. Người ủy quyền là chồng tôi, nên tôi không thể nói, anh Kiên phải chịu trách nhiệm chính… Kính thưa HĐXX, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó mình là đồng phạm với chồng. Tôi nghĩ, mình không bao giờ làm sai cái gì và chồng mình cũng không làm sai, tôi làm với suy nghĩ và niềm tin như vậy. Xin tòa xem xét trách nhiệm và nghĩa vụ cụ thể của một người phụ nữ, một người vợ như tôi...", bà Lan trình bày tại toà.

Ngừng một lát, bà Lan nói tiếp: "Hai năm vừa rồi rất kinh khủng đối với gia đình tôi. Ba đứa con còn nhỏ, các doanh nghiệp khác không hợp tác nữa. Trước đây, tôi chưa bao giờ phải động tay vào công việc kinh doanh, vậy mà 2 năm qua, tôi đã phải nghiên cứu các tài liệu, làm tiếp các công việc kinh doanh của công ty mà chồng để lại".

..................Hường Tuấn (Báo Đời sống và Pháp luật)

"BẦU" KIÊN NỘP NỐT 25 TỶ ĐỒNG, TIỀN PHẢI THI HÀNH ÁN

(Dân trí) - Bản án số 570/2014 của Toà phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội tuyên phạt ông Nguyễn Đức Kiên y án sơ thẩm 30 năm tù và phải nộp trên 75 tỷ đồng về hành vi trốn thuế để sung công quỹ nhà nước.

Để đảm bảo thi hành án phần dân sự, cơ quan điều tra đã kê biên nhà đất được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đứng tên ông Kiên và vợ là bà Đặng Thị Ngọc Lan gồm: Nhà đất tại số 5 Hồ Biểu Chánh (phường 12, quận Phú Nhuận, TPHCM có diện tích 360 m2); nhà đất tại số 22 Hoàng Dư Khương (phường 12, quận 10, TPHCM có diện tích hơn 265 m2); nhà đất tại số 78/6 Bình Lợi (phường 13, quận Bình Thạnh, TPHCM) có diện tích hơn 2.420 m2. Tổng số tiền cơ quan thi hành án thu hồi được từ việc bán 3 bất động sản này là trên 49 tỷ đồng.

Ông Lê Quang Tiến, Cục trưởng Cục Thi hành án dân sự TP Hà Nội cho biết, lẽ ra Cục sẽ kê biên bất động sản của “Bầu” Kiên ở Hà Nội, rồi tiến hành bán đấu giá để thu hồi số tiền trên 25 tỷ đồng còn lại. “Nhưng gia đình họ đã chủ động nộp tiền. Đến nay, việc thi hành án phần dân sự với ông Kiên là xong rồi”- ông Tiến nói.

Áp dụng theo Điều 174 Luật Thi hành án dân sự năm 2008, sửa đổi bổ sung năm 2014, bà Đặng Thị Ngọc Lan được quyền ưu tiên mua lại 3 bất động sản tại TPHCM kể trên. Tuy nhiên, thực tế, bà Lan chỉ nộp tiền và mua lại được 2 nhà đất tại số 78/6 Bình Lợi và nhà đất tại số 22 Hoàng Dư Khương. Riêng tài sản nhà đất rộng 360m2 tại số 5 Hồ Biểu Chánh thì bà Lan không mua được, vì nảy sinh những chuyện lùm xùm, liên quan đến cơ quan thi hành án dân sự ở TPHCM.

VKSND Tối cao đã có văn bản gửi VKSND TPHCM khẳng định, trình tự, thủ tục thi hành án trong việc tổ chức thi hành Bản án số 570/2014 liên quan đến ông Nguyễn Đức Kiên của cơ quan thi hành án dân sự có nhiều vi phạm, trong đó có những vi phạm có tính chất nghiêm trọng.

Tổng cục Thi hành án dân sự (Bộ Tư pháp) cũng thừa nhận, Cục trưởng Cục Thi hành án dân sự TPHCM, Chi cục trưởng Chi cục Thi hành án dân sự Quận 10, Phòng Kiểm tra và Giải quyết khiếu nại tố cáo (Cục Thi hành án dân sự TPHCM) và Chấp hành viên Chi cục Thi hành án dân sự Quận 10 đã có một số thiếu sót, vi phạm. Tuy nhiên đến nay việc xử lý trách nhiệm của những cá nhân, tập thể liên quan đến sự việc này vẫn chưa được công bố.

......Thế Kha (22/1/2018)


Được sửa chữa bởi PhanHong ngày 23.01.2018, sửa lần 14
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 12.08.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

XIN LỖI!

BÀI NÀY TÔI CHUYỂN SANG MỤC “TIN TỨC, SỰ KIỆN”

XIN XEM TẠI ĐÂY
Read Read Read
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
sonhai
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2005
Bài gửi: 1601
Đến từ: Hanoi, Vietnam

Bài gửigửi: 21.01.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nhân chúc mừng năm mới Đinh Dậu, xin gửi đến anh chị em trích đoạn video clip vui tếu nhân dịp sang Budapest tháng 4 năm 2009.

Trong các clip, có sự góp mặt của: Thúy Oanh, Đông Xuân, Ngọc Điệp, Hoàng Tuệ, Tuấn Anh, Như Phương, Hương, Thành... là các bạn mà tôi biết tên.

Chuyện cười, tiếu lâm bao giờ cũng thế, quan trọng là người kể.





Xin lỗi vì đây là HUNGARY 4/2009.
_________________
HƯỚNG DẪN CÁC VẤN ĐỀ VỀ ẢNH
Vẫn có thể gõ được chữ Việt có dấu nếu nhấn vào phím F8!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 10, 11, 12  Trang kế
Trang 11 trong tổng số 12 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser