vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K
VNKATONÁK FORUMS :: Xem chủ đề - Mỗi tuần sưu tầm một chuyện
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Mỗi tuần sưu tầm một chuyện
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 104, 105, 106  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Chuyện vui
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 02.12.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Photoshop girl in raining





Theo VietDesigner.Net.

Please Please Please
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 15.12.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Người dẻo nhất Thế giới- xem giải trí cho vui…





3 em bé tài năng làm mọi người thót tim…



Read Please surprise
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 29.12.2016    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Làm báo tiếng Việt ở Hungary
(29 tháng 12 2016)




Trang Nhịp Cầu Thế giới ra đời vào ngày 12/12/2001 bởi một nhóm cựu sinh viên Việt Nam tại Hungary, và là tờ báo tin tức, xã hội và văn hóa tiếng Việt duy nhất ra đều đặn tại Hungary.

Nhân kỷ niệm 15 năm trang báo này, BBC Tiếng Việt phỏng vấn chủ bút Nguyễn Hoàng Linh về quá trình làm báo tiếng Việt tại Hungary và nền tự do báo chí của nước chủ nhà nay ra sao:

Nguyễn Hoàng Linh: Một trong những mục tiêu quan trọng mà NCTG đặt ra từ lúc thành lập là tập trung phản ánh các mặt của đời sống chính trị, xã hội, văn hóa và lịch sử của nước Hungary cho cộng đồng Việt sinh sống tại đây. Thế nên, hầu hết các tin chủ đạo của Hungary, từ các diễn biến quan trọng trên chính trường (bầu cử, sửa đổi Hiến pháp, tranh luận và thông qua các đạo luật quan trọng...) cho đến các sự kiện văn hóa, xã hội của Hungary, NCTG cũng có chú trọng đưa tin.
Trong một tương quan khác, những kinh nghiệm của quá trình thay đổi thể chế năm 1989 tại Hungary, cũng như những biến cố lớn của Hung thế kỷ 20 như cuộc cách mạng 1956, hoặc vai trò của Hungary trong hai cuộc Thế chiến... cũng được NCTG đào sâu phân tích, mổ xẻ trong những "hồ sơ" theo cách chúng tôi gọi, ngõ hầu để độc giả tham khảo và rút ra được những kinh nghiệm, bài học về cách ứng xử của một dân tộc nhỏ giữa những gọng kìm của lịch sử.

Liên quan tới những vấn đề là Việt Nam và Hungary cũng có những sự tương đồng trong hiện tại, như quan hệ với các cường quốc, hoặc vấn đề môi trường (nhà máy điện nguyên tử, khai thác bauxite...), NCTG cũng có loạt bài được nhiều báo chí trong và ngoài nước tham khảo, đăng tải lại, và như chúng tôi được biết, giới ngoại giao hai nước cũng đã để tâm tới những tư liệu ấy.

BBC: Những khó khăn, thách thức trong công tác làm báo cho một cộng đồng tại Hungary? Và rộng ra là vùng Đông Âu?

Nguyễn Hoàng Linh:Cộng đồng Việt Nam tại Hungary có vỏn vẹn 5-6 ngàn người, phần đông kinh doanh tại các khu chợ và trung tâm thương mại, cuộc sống mưu sinh bươn chải và vất vả khiến mọi người còn rất ít thời gian cho những giá trị tinh thần, mà trong đó báo chí là một. Tôi nghĩ, đây cũng là tình hình chung cho báo chí cộng đồng tại các nước Đông - Trung Âu khác, cho dù tại những nơi đó cộng đồng có thể đông đúc hơn nhiều.

Mặt khác, hiện tại về thông tin, bà con cũng có rất nhiều nguồn - đặc biệt là do sự phát triển của kỹ thuật, hầu như ngồi bán hàng nhưng ai cũng có thể mở điện thoại ra "lướt" tin, nhất là tin tức trên các mạng xã hội, nhanh và có độ tương tác, "phát tán" rất lớn. Bên cạnh đó, do là một tờ báo hoàn toàn thiện nguyện, người làm báo và các CTV đều không có lương hay nhuận bút, nên chi phí cho tờ báo cũng là thách thức đáng kể.


Chủ bút Nguyễn Hoàng Linh

Tôi nghĩ, đó là những khó khăn chung đối với những ai muốn làm báo nghiêm túc, độc lập và có chủ kiến ở Đông Âu, không phụ thuộc vào các tổ chức chính trị, tôn giáo hay ngay cả các doanh nghiệp. Riêng đối với NCTG, đó cũng là một trong những lý do khiến sau bảy năm hoạt động như một tuần báo (báo giấy), về sau NCTG chuyển lên mạng và thành một tờ báo trực tuyến như hiện tại.

BBC: Phong trào dân tuý, dân tộc chủ nghĩa đang lên mạnh tại Châu Âu có gây khó khăn cho việc hội nhập của người Việt Nam tại Hungary hay không? Nếu có thì báo Nhịp Cầu Thế giới đã và đang làm gì để đề cập đến chủ đề này?

Nguyễn Hoàng Linh:Hungary vốn là một quốc gia mến khách, và người dân Hung có truyền thống tốt bụng, thiện cảm với cộng đồng Việt, xuất phát từ một mối quan hệ đã tồn tại hơn 6 thập niên giữa hai nước. Tuy nhiên, chính sách ngoại kiều của Hung được coi là chặt chẽ và hà khắc, Hungary cũng ít có những chương trình giúp dân nhập cư hội nhập, nên bản thân việc hội nhập đã là vấn đề tương đối khó với đông đảo bà con Việt Nam.

Kể từ khi phe hữu lên cầm quyền và chiếm "thượng phong" trong đời sống chính trị và xã hội nước Hungary (sáu năm nay), việc hội nhập của người Việt không khó khăn hơn bởi cái đích của chính quyền không nhằm vào người Việt hay người nhập cư như kiểu người Việt nói chung.

Nhưng rõ ràng là tâm trạng của mỗi người và bầu không khí bao trùm hàng ngày đã nặng lên đáng kể, bởi những định kiến và hằn học.

NCTG đã có rất nhiều bài viết bình luận, phân tích về khuynh hướng dân túy, dân tộc chủ nghĩa nhiều khi dẫn tới một số hành vi, phát ngôn cực đoan của nội các Hung, đặc biệt là trong các hồ sơ khủng bố, Hồi giáo, tỵ nạn hay di dân, đều là những vấn đề mấu chốt có tác động lớn tới Liên Âu hiện tại, mà Hungary - do vị trí địa lý và hiện trạng chính trị - là một trong những quốc gia chịu và gây ảnh hưởng.

BBC: Chính phủ Victor Orban bị Liên hiệp Châu Âu cho là đã dùng các biện pháp khác nhau nhằm hạn chế đối lập và báo chí phê phán họ, điều này có đúng không?

Nguyễn Hoàng Linh:Đây chính là một trong những cáo buộc thường xuyên nhất là Liên Âu - cũng như những tổ chức phi chính phủ, dân sự độc lập - thường xuyên đưa ra, kể từ khi nội các Orbán ra bản Hiến pháp mới được coi là có những điều khoản phi dân chủ, bóp nghẹt tự do ngôn luận, cho tới việc Đạo luật Truyền thông được sửa đổi theo chiều hướng tương tự, cùng những dịp tu chính Hiến pháp nhằm "bê tông hóa" quyền lực của phe cầm quyền.


Báo Nhịp cầu Thế giới ra ở Budapest

Những động thái này khiến phe đối lập Hung vốn dĩ đã yếu và chia rẽ, lại ngày càng suy yếu và mất đoàn kết hơn. Quyền được nói, được phê phán chỉ trích chính quyền và cá nhân giới lãnh đạo, cũng như quyền tự do biểu đạt của người dân còn bị hạn chế qua những bản án thiếu thuyết phục, mà nhiều khi người bị thua kiện đã đệ lên Tòa án Nhân quyền Châu Âu Strasbourg, và tại đó đã chiến thắng chính quyền.

Điều đáng nói là nội các cánh hữu đã thiết lập và gia tăng một hệ thống những "nhóm lợi ích" trong mọi lĩnh vực, mà trong đó, truyền thông là một. Truyền thông công ích được chính quyền sủng ái, luôn có những bê bối về đưa tin thiên lệch, có lúc bóp méo, không tạo điều kiện để phe đối lập được lên tiếng đầy đủ trước công luận. Và truyền thông đối lập thì luôn phải đối mặt với nhiều hiểm nguy, kể cả nỗi lo về tài chính khi bị uy hiếp.

BBC: Môi trường truyền thông tại Hungary thời gian qua gặp nhiều thách thức, anh có thể mô tả việc báo "Népszabadság" bị đóng cửa xảy ra như thế nào?


Một báo lớn của Hungary đã đình bản

Nguyễn Hoàng Linh:Đó chính là một ví dụ điển hình của sự can thiệp của chính trị vào báo chí đối lập và độc lập, thông qua những phương tiện quyền lực và tài chính. "Tự do Nhân dân" vốn là tờ nhật báo chính luận, xã hội lớn nhất và cũng được coi là có uy tín hàng đầu tại Hungary, quy tụ nhiều thế hệ ký giả kỳ cựu của nước Hung. Đột ngột, vào ngày 8/10, tập đoàn Mediaworks, cơ sở ấn hành báo cho tạm đình chỉ tờ báo, cả phiên bản in lẫn trực tuyến.

Lý do được đưa ra là vì mô hình kinh doanh hiện tại của báo thua lỗ, và ảnh hưởng tiêu cực đến thành quả của cả tập đoàn một cách dài hạn nếu không được chấn chỉnh. Tuy nhiên, các nhà phân tích cho rằng, lý do thực sự nằm ở chỗ liên minh cầm quyền muốn thâu tóm trong tay toàn bộ các cơ quan ngôn luận độc lập, trong đó "Tự do Nhân dân" cho tới giờ vẫn là tờ đáng kể nhất, và nếu cần thì tìm cách "bịt miệng".

Cần nói thêm là thời điểm tờ báo bị tạm đình bản - được gọi bằng cái tên "ngày đen tối cho tự do báo chí Hungary" - cũng là lúc cuộc trưng cầu dân ý chống việc nhận người tỵ nạn do nội các Hung đề xướng không đạt được lượng cử tri tham dự như ý muốn, và giới truyền thông độc lập bị coi là những "tội đồ" lớn. Cũng vào lúc đó, "Tự do Nhân dân" còn có loạt phóng sự điều tra về các bê bối lớn của giới lãnh đạo phe cầm quyền cánh hữu.


Cảnh Budapest

Rốt cục, vào ngày 12/12, đúng vào kỷ niệm NCTG tròn 15 tuổi, thì tờ báo uy tín nhất của Hungary, "Tự do Nhân dân" chính thức bị đóng cửa, và theo quan điểm của rất nhiều người, chỉ vì nó đã viết nên sự thật...

BBC: Bài học, câu chuyện, kỷ niệm gì anh muốn chia sẻ thêm liên quan đến Việt Nam hoặc người Việt trên thế giới?

Nguyễn Hoàng Linh:Trong suốt 15 năm làm báo cùng NCTG, tôi có nhiều kỷ niệm vui buồn, mà nhiều chuyện từ thời đầu bây giờ nhắc lại có thể nhiều người không tin. Chúng tôi đã phải chịu ánh mắt và cả thái độ nghi kỵ của không ít người, với những lời cật vấn "ai phân công, ai cho tiền mà làm báo?", "muốn phản động hả?", hoặc cả những tin nhắn, điện thư dọa giết, đốt nhà... khi có một bài trên báo bị coi là đã đụng chạm tới tâm tư tình cảm một số người.Nhưng tựu trung, bài học nhận được, là mình cứ kiên nhẫn làm việc với cái tâm sáng, nghiêm túc, thì trước sau cũng nhận được sự đồng cảm và ủng hộ và khích lệ.

Nếu không có điều đó, làm sao một tờ báo nhỏ, của một nhóm nhỏ trong một cộng đồng nhỏ ở một nước nhỏ (như chúng tôi thường nhấn mạnh) lại có thể trụ lại và phát triển trong một khoảng thời gian dài, trong khi không hề có cơ sở tài chính và nhuận bút cho các cộng tác viên.

Những bạn hữu của tờ báo, mà tôi có thể nói là NCTG rất tự hào và trân trọng, từ khắp nơi trên thế giới và rất nhiều từ trong nước, cho chúng tôi thấy rằng, từ một nỗ lực mang tính cộng đồng tại một địa phương, có thể mở rộng và làm những việc có ích cho người Việt xa xứ nói chung. Bên cạnh đó, một số bạn đọc có chia sẻ rằng, nhiều bài viết trên báo cũng giúp họ có thể tham khảo cho nhiều vấn đề của Việt Nam càng khiến chúng tôi tin tưởng rằng việc mình làm là có ích...


Giao báo Nhịp cầu Thế giới

Theo LÀM BÁO TIẾNG VIỆT Ở HUNGARY


Please Read batting eyelashes
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 13.01.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bà lão nghèo bị tố ăn cắp, vị thẩm phán nói 1 câu khiến cả phòng xử án nín lặng

Albert Einstein: “Thế giới không bị hủy diệt bởi những kẻ làm điều ác, mà bởi những người đứng nhìn mà không làm gì cả”.Nguyên văn: “The world will not be destroyed by those who do evil, but by those who watch them without doing anything.”

Đại Kỷ Nguyên

6-1-2017


Ảnh minh họa. Nguồn: ĐKN/ internet


Dưới đây là giai thoại về một nhân vật có thật trong lịch sử – thị trưởng thành phố New York Fiorello LaGuardia – người được ca ngợi là ‘ngài thị trưởng vĩ đại nhất’ trong lịch sử nước Mỹ.

Mùa đông năm 1935 là khoảng thời gian mà nền kinh tế của nước Mỹ tiêu điều nhất. Không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ thành phố New York, nơi cư ngụ của những đứa trẻ lang thang, những mảnh đời vất vưởng, và những gia đình túng thiếu không có bữa ăn no…

Vào một đêm lạnh giá giữa tháng 1/1935, một phiên tòa được tổ chức trong khu phố nghèo nhất New York. Đứng ở vị trí thẩm phán là ngài thị trưởng đáng kính của thành phố, ông Fiorello LaGuardia, và bên dưới bục là một bà lão đã gần 60 tuổi, áo quần cũ rách cùng với dáng vẻ sầu não. Gương mặt tiều tụy của bà hiện lên vẻ xấu hổ, bà đã bị buộc tội vì lỡ ăn cắp một ổ bánh mì.

Ngài thị trưởng Fiorello LaGuardia, cũng đồng thời là quan tòa, hỏi: “Bị cáo, bà bị tố là đã lấy trộm bánh mì, có đúng vậy không?”

Bà lão cúi mặt xuống, ấp úng đáp: “Vâng thưa quan tòa, tôi thật sự đã lấy trộm”.

“Vì sao bà lại lấy trộm? Có phải vì bà đói bụng không?” – quan tòa lại hỏi.

“Thưa quan tòa, tôi đã rất đói. Nhưng nếu chỉ vì đói thì tôi đã không làm như vậy”, bà lão trả lời. “Đứa con rể của tôi đã bỏ ra đi, còn con gái tôi thì ốm liệt giường. Tôi cần chiếc bánh mì này để nuôi hai đứa trẻ đang chết đói… Chúng thực sự rất đói…” Nói đến đây bà bật khóc.

Bà lão nói xong, đám đông trong phòng xử án vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Ngài thị trưởng thở dài. Ông nhìn khắp gian phòng một lượt, rồi quay sang bà lão và nói: “Bị cáo, tôi sẽ phải xử phạt bà, luật pháp luôn công bằng và không có ngoại lệ đối với bất kỳ cá nhân nào. Bà phải nộp phạt 10 đô-la hoặc bị giam 10 ngày trong tù. Bà chọn cái nào?”

Trong sự bế tắc tột cùng, bà lão đáp: “Thưa quan tòa, tôi xin bằng lòng chịu phạt. Nếu tôi có 10 đô-la thì đã không lấy cắp bánh mì. Vậy tôi xin được giam 10 ngày. Nhưng còn đứa con gái và hai đứa trẻ, ai sẽ chăm sóc chúng đây?”

Ngài thị trưởng khẽ mỉm cười. Ông rút trong túi ra 10 đô-la và bỏ vào chiếc mũ nổi tiếng của mình.

“Đây là 10 đô-la tiền phạt, bà đã được tự do!” Rồi ông lại hướng cặp mắt về phía những người tham dự phiên tòa: “Và bây giờ, mong các vị hãy nộp 50 xu tiền phạt. Tiền phạt để trừng phạt cho sự hờ hững của chúng ta, vì đã để một bà lão khốn khổ phải đi ăn cắp bánh mì nuôi những đứa trẻ đang chết đói. Ngài Baliff, hãy đi thu tiền phạt và đưa tất cả cho bị cáo”.

Tất cả mọi người có mặt tại phiên tòa khi ấy đều không khỏi kinh ngạc. Không khí im lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy. Trong phút chốc, tất cả mọi người lặng lẽ đứng dậy, lấy ra 50 xu và bỏ vào chiếc mũ của ngài thị trưởng.

Ngày hôm sau, tất cả các tờ báo của thành phố New York đều đồng loạt đưa tin về sự kiện lạ lùng này: 47,5 đô-la tiền phạt đã được trao cho một bà lão nghèo khổ, từng ăn cắp bánh mì để nuôi những đứa cháu đang chết đói của mình. Ngay cả người chủ lò bánh mì, cũng như các quan khách và cảnh sát trong thành phố, đều sẵn lòng nộp phạt 50 xu…


Thị trưởng thành phố New York – ông Fiorello LaGuardia (Ảnh: Wikipedia)

Và đó là câu chuyện về ngài thị trưởng Fiorello LaGuardia, người đã đưa New York vượt qua những tháng ngày đen tối nhất của cuộc Đại khủng hoảng. Ông được người dân New York yêu mến gọi bằng cái tên “Bông hoa bé nhỏ” vì chiều cao khiêm tốn 1,57 m và cái tên Fiorello (trong tiếng Ý, “Fiorello” nghĩa là “bông hoa nhỏ”). Ông cũng là người từng lái xe cứu hỏa xông vào các đám cháy lớn, từng đưa trẻ mồ côi ra sân chơi bóng chày, và khi các tờ báo của New York đình công, cũng chính ông bước lên đài phát thanh để đọc ‘truyện cười ngày Chủ Nhật’ cho các em nhi đồng.

Đại Kỷ Nguyên bàn:

Thiên tài Albert Einstein từng nói: “Thế giới không bị hủy diệt bởi những kẻ làm điều ác, mà bởi những người đứng nhìn mà không làm gì cả.” Có lẽ đó là lý do vì sao mà ngài thị trưởng Fiorello LaGuardia đã đứng lên để “trừng phạt” cho sự lãnh đạm và vô tình của những người có mặt trong phiên tòa. Thờ ơ và vô cảm trước nỗi đau khổ của người khác, dù không trực tiếp gây thương tổn, nhưng cũng đủ ngấm ngầm để lại vết thương lòng cho những người trong cuộc.

Và vì sao Phật gia luôn luôn giảng “Thiện”, giảng “Từ bi”, rằng chúng ta phải nghĩ cho người khác trước, phải “lấy thiện đãi người”? Đó là bởi chỉ có tình thương và lòng nhân ái mới đem lại hơi ấm và khiến con người xích lại gần nhau hơn. Tiền bạc, vinh quang, hay danh vọng không thể đem lại hạnh phúc, mà chỉ có hơi ấm tình người mới giúp chúng ta vững bước trên đường đời.
(Theo daikynguyenvn.com)


Xem nguồn trích dẫn tại đây Read Read Read

Please big grin love struck
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 02.02.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Truyện cười ngắn hay ngày tết tạo không khí vui nhộn đầu năm








Sau kì nghĩ tết chắc chắn rằng mọi người sẽ quay lại với cuộc sống đời thường, chính vì vậy để tạo không khí tươi vui rộn ràng ngày xuân bạn hãy kể cho mọi người nghe một vài mẫu Truyện cười ngắn hay nhất ngày tết tạo không khí vui nhộn đầu năm nhé! Một nụ cười đầu xuân cũng như một lời chúc tết vô cùng thú vị đấy! Nào chúng ta cùng trải nghiệm nào!








1. Cháu biết

Ngày tết, ông Giám đốc đi ngắm công viên. Tình cờ, ông thấy đứa con nhỏ của người lái xe. Ông móc túi lì xì cho nó rồi tươi cười hỏi:
– Cháu biết chú là ai không?
– Dạ biết! Chú là bạn bố cháu! Ngày nào bố cháu cũng cho chú đi nhờ xe, cháu thấy hoài.

2. Tưởng bở

Ngày tết, tại công an phường, một cô gái trẻ mếu máo trình báo về việc bị móc mất đồ đạc tài sản khi đang tiến hành làm lễ ở ngôi chùa trên địa bàn phường, mặc dù cô đã cẩn thận đeo túi trước ngực.
– Thế nó lúc thò tay vào cô không biết à? – Cán bộ công an phường hỏi.
– Dạ, em biết chứ! Nhưng em cứ tưởng nó định sàm sỡ thôi nên để yên xem sao. Ai ngờ!

3. Lý do

Đầu năm mới, một người tới thăm bạn ở bệnh viện:
– Tôi không nghĩ là nhanh đến thế. Mới tối qua tôi còn thấy bạn đón giao thừa và khiêu vũ cùng một cô tóc vàng cơ mà.
– Thì vợ tôi cũng thấy cảnh ấy.

4. Cô dâu làm cỗ tết

Chế tác, bày biện xong xuôi, cô quay ra hỏi chồng.
– Anh ấn tượng nhất với món nào em nấu?
– Món kia! – Anh chồng đáp
– Món kia là món gì?
– Anh cũng không biết gọi nó là… miến hay… cháo nữa!

5. Ngày tết mà

Cô vợ đi chợ về hớn hở khoe với chồng:
– Anh ạ, hôm nay rất nhiều người khen em xinh và trẻ hẳn ra.
Anh chồng gật gù đáp:
– Ừ, dịp Tết này ngoài đường thì thiếu gì kẻ say…

6. Chàng độc thân ăn tất niên

– Em thích ăn bữa tối Tất niên cùng anh chứ?
– Dạ em rất thích – Cô bạn gái bẽn lẽn.
– Thế hẹn 19h ở nhà em nhé! Em về trước chuẩn bị đồ ăn ngon vào

7. Quà Tết ý nghĩa

– Tôi muốn có một món quà tặng cho con trai tôi nhân ngày Tết!
– Thưa, anh ấy như thế nào ạ để cháu tư vấn cho bà?
– Con trai tôi cao 1,8m, đẹp trai, khỏe mạnh, độc thân. Hơn nữa là thứ gì nó cũng có rồi, nên tôi chẳng biết mua tặng nó thứ gì nữa!
– Vậy bác có thể tặng anh ấy… số điện thoại của cháu được không?
– !?

8. Ai vui khi vợ ngủ say

– Vợ anh ngủ chưa?
– Em chưa, em đang nằm và nghĩ đến anh.
– Em à, có một người luôn luôn thấy vui khi em ngủ say, người ấy cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy em ngủ thật ngon, người ấy sung sướng khi thấy em ngủ yên giấc… em biết là ai rồi chứ?
– Umh… anh hả?
– Không, mà là thằng kẻ trộm. Thế nên hãy khóa cổng, cửa cẩn thận nhé!


9. Cảnh sát mời rượu đêm giao thừa

Sau khi xem giấy tờ, anh ta nói với tài xế:
– Dù sao đêm nay cũng là giao thừa, mà tôi lại phải trực, tôi muốn mời anh cụng ly cho vui.
Tài xế nói:
– Cảm ơn, nhưng tôi đang lái xe.
– Lỗi chạy xe quá tốc độ phạt 150 đô la, lỗi chống người thi hành công vụ phạt 300 đô la. Anh chọn đi!
– !?!


(Sưu tầm trên Internet)

laughing laughing laughing Please Please Please
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
sonhai
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2005
Bài gửi: 1601
Đến từ: Hanoi, Vietnam

Bài gửigửi: 03.02.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Toàn chuyện hay ông PhanHai à. Đầu xuân, riêng chúc ông một năm mới sức khỏe, vui vẻ cùng bà xã đi khắp bốn phương... mang về cho vnkatonak.com những câu chuyện hay, đặc sắc.
_________________
HƯỚNG DẪN CÁC VẤN ĐỀ VỀ ẢNH
Vẫn có thể gõ được chữ Việt có dấu nếu nhấn vào phím F8!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 03.02.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cảm ơn lời chúc của Sơn Hải!

Vừa rồi về quê Đô Lương ăn 3 bữa tết, ra Hà Nội định viết một vài câu chuyện “Tản mạn ngày tết quê tôi” mà lười quá. Sáng lo lái xe đưa cháu ngoại 4 tuổi đến trường, chiều lại lái xe đón cháu ngoại về nhà… Rồi tập thể dục buổi sáng, ngủ trưa, rửa bát giúp vợ… loanh quanh hết ngày rất nhanh chẳng viết lách được gì cả. Mà dạo này @PhanHong cũng lặn đi đâu, Forum buồn quá…

Please big grin at wits' end
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 881
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 05.03.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Sự thật về câu chuyện Tấm Cám mà chưa có ai từng kể




Phần 1: Hãy đặt tên con là Tấm

"Kẽo cà kẽo kẹt
Dám tranh chồng chị
Chị khoét mắt ra..."


Trong một căn nhà rơm lụp xụp, có ba người đang đứng dưới bóng đèn dầu. Những cơn gió mùa thổi qua thê lương, làm lạnh thêm cái không gian ảm đạm. Người đàn ông ngồi bên cạnh giữa, nhìn vợ mình nằm mệt mỏi, tay giữ bụng bầu.

"Không còn cách nào sao?" - Người đàn ông hỏi

Người đàn bà còn lại lắc đầu. Tay thị cầm lá bùa màu vàng. Dưới ánh dầu mập mờ, những hán tự đỏ nổi lên như máu:

"Con hai vợ chồng đã nhiễm vong quá nặng. Căn nhà này có ác linh, trong quá trình thành hình người, đứa bé đã bị phá mất phần căn. Chỉ sợ sinh ra..."

Người đàn ông nhìn vợ mình, ở phần rốn là tâm của những đường máu màu đen. Tay ông nắm chặt lại...

"Tuy vậy, vẫn còn một cách." - Người đàn bà đang đứng nói

Người đàn ông ngẩng đầu lên.

"Tuy căn đã bị phá, nhưng cốt vẫn còn. Khi đứa bé sinh ra, lập tức phải yểm bùa. Giữ lại phần hồn, triệt đi ma khí. Nhưng quá trình này sẽ làm vong phản ứng dữ dội. Thị đây có thể bị nguy hại."

Người đàn bà trên giường mồ hôi đầm đìa, hơi thở mệt nhọc. Thị quay sang nhìn chồng. Khẽ gật đầu. Người chồng nắm chặt tay vợ. Dồn chút lực còn lại, người vợ bật ra tiếng nói khe khẽ:

"Nếu... tôi có mệnh hệ gì... hãy đặt tên con là... Tấm".




Phần 2: Chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng

Tấm càng lớn càng xinh.

Mười sáu tuổi trăng tròn, Tấm dần bộc lộ ra vẻ đẹp của mình. Làn da trắng ngần, đôi môi đỏ, tóc đen dài mượt. Dù vậy, ai cũng thấy ở Tấm một sự nhợt nhạt đến kì lạ. Tấm xinh đẹp nhưng thiếu sinh khí, cơ thể yểu điệu như cành mai, cảm tưởng như chỉ cần bẻ nhẹ là mọi thứ gãy răng rắc.

Cám, trái lại, hay nói, hay cười. Năng động hoạt bát. Cám không được đẹp như Tấm, nhưng lại được cái nét duyên mà ai cũng quý.

Một hôm hai chị em rủ nhau đi bắt tép. Cám chạy nhảy tung tăng đi trước. Tấm im lặng đi sau.

Đến nơi, Cám nhảy xuống nước mà nghịch. Tấm ở trên bờ, nhìn lên bầu trời, mới ba giờ chiều mà đã có trăng tròn. Bầu trời tựa như màu xanh lá nhàn nhạt, mang vẻ u sầu chết chóc.

Cám đang nghịch thì nhìn thấy bóng trăng phản chiếu trước mặt. Quay về phía Tấm, cô thấy Tấm đang đứng nhìn trăng và vuốt nhè nhẹ tóc.

Tấm ánh mắt vô hồn nhìn trăng. Trăng hôm nay thanh quá. Miệng tấm bắt đầu lẩm bẩm khe khẽ, thứ tiếng nghe như tiếng Tàu. Tấm vốn đâu có biết tiếng Tàu?

Rồi đất động đậy, nước sủi bọt. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Trên mặt đất, hàng ổ giun đất trồi lên quằn quại. Con nào con ấy béo mầm, bò lổm ngổm dưới chân Tấm. Dưới mặt hồ, những con tép xám ngoét nổi lên đỏng thành từng mảng dày đặc, tần tầng lớp lớp.

Cám nghẹn giọng, tay chân bủn rủn.

Tấm từ từ nhìn Cám.

"Em có ngụp đầu
Thì ngụp cho sâu..."

Cám bật khỏi mặt nước, băng qua cánh rừng. Về đến nhà thất thần. Mẹ hỏi mãi mới dám kể lại.

Người đàn bà - mẹ Cám nghe xong, lắc đầu. Thị mở tủ, trong đó có một chiếc hộp có hình bát quái. Mở ra có một chiếc gương chiếu yêu, và một chiếc yếm đỏ.

"Giờ mẹ phải đi có việc, con đợi ở nhà mặc chiếc yếm này, tuyệt đối không đợi bỏ ra."

Nói xong, thị cầm chiếc gương chiếu yêu vội đi vào rừng, hướng về phía Tấm.




Phần 3: Bống bống bang bang... bống ăn xương trắng đám tang...

Thủa ấy trong làng bỗng dưng xuất hiện tin đồn về một loài thủy quái. Những người bắt cá trong làng kể vể những tiếng động kì lạ buổi đêm. Tiếng mặt nước lõm bõm rồi tạt lên ào ào như gió rít.

Một đứa trẻ nghịch nước đã bị cắn mất nửa bàn chân.

Tấm ngồi trong phòng. Nhớ về hôm ấy đi bắt tép với Cám rồi bị ngất ở bờ hồ. Cô chỉ nhớ mẹ Cám đã đưa cô về, chuyện còn lại ra sao, cô không nhớ nữa.

Nửa đêm, bỗng có tiếng lõm bõm tại giếng nước sau nhà. Tấm giật mình. Cô sợ. Chẳng lẽ thuỷ quái có ở giếng nước nhà mình?

Cô co người lại, run rẩy.

Nhưng trong đầu cô có một giọng nói: "Đừng sợ... Ta là bụt đây... Con cá đó... Vốn là của con..."

Giọng nói văng vẳng trong phòng. Giọng nói chi phối cô. Giọng nói khiến cô mở cửa, bước ra sân sau...

Trong ánh trăng tròn phủ xuống, không gian bao quanh bởi một màu xanh lam ảm đạm. Tấm nhẹ nhàng bước từng bước về phía sau nhà.

Miệng giếng thấp, tròn gồ ghề. Tấm từ từ nhìn xuống dưới sâu, màu ẩm mốc của rêu xộc lên. Dưới đáy giếng đen ngòm, xuất hiện hai con mắt màu vàng, lòng đen hình bầu dục, có một con vật đang bơi trên mặt nước.

Rồi ngạc nhiên hơn, bằng một cách nào đấy, con vật đó bám vào thành giếng rồi len lên, từng nhịp, từng nhịp.

Để khi nó lên miệng giếng, Tấm mới nhận ra đó là một con cá lớn to bằng một đứa trẻ sơ sinh. Chỉ khác là, trên thân con cá này mọc ra bốn chân.

Tấm nhìn nó. Con cá nhìn Tấm, sau đó quẫy cái đuôi phành phạch, ra vẻ mừng rỡ.

Tấm lấy tay xoa đầu, phát hiện ra trên miệng con cá, những cái răng nhọn hoắt đỏ lòm ấy vẫn đang gặm một nửa bàn chân.

"Từ giờ chị sẽ gọi em là Bống." - Tấm thì thào

Tấm nói chuyện với con thuỷ quái mà không biết, từ trong bóng đêm, mẹ của Cám đã nhìn thấy tất cả.



Phần 4: Chăn trâu chăn ở đồng xa, chăn ở gần nhà làng bắt mất trâu

Những ngày sau đó, Tấm lẳng lặng bắt những con vật nhỏ ném xuống giếng, khi thì con gà, khi thì con ếch. Mặt nước càng ngày càng nhiều xương trắng, tanh ngòm.

Mấy hôm đó trời mưa liên tục, mây đen phủ kín bầu trời. Mẹ của Cám ngồi trong nhà, thị suy nghĩ mông lung.

Vong linh trong Tấm ngày càng biểu lộ rõ. Phong ấn được ấn vào người Tấm ngày càng yếu đi. Hiện giờ thị cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc lấy Tấm làm bình chứa, để không cho vong ấy ra ngoài. Nếu không có vật giữ, nó sẽ thoả sức hoành hành.

Nhớ ngày xưa mẹ của Cám và cha của Tấm là một cặp đạo sĩ trừ ma. Trong một lần đi đến một ngôi đền cổ, họ gặp một ác linh. Tương truyền rằng, ác linh này vốn là một thầy ấn người Trung Quốc, được đưa đến để phong ấn các long mạch tại An Nam. Hắn lấy hiệu là Bụt, vốn là kẻ tàn ác, tu luyện tà thuật, lấy xác người và xác động vật làm vật dẫn, để tạo nên những sinh vật kì dị. Trong một lần đụng độ với thánh Gióng, đội quân của hắn không chịu nổi lửa thần của ngựa sắt. Trước khi bị cây gậy sắt màu đen quật vào gãy cổ, hắn kịp thời lập phép thoát hồn. Ám vào cỏ cây sinh linh ở đó mà sống.

Cuộc chiến giữa hai người và lão Bụt hết sức ác liệt. Cuối cùng, cha của Tấm bị thương. Ác linh tưởng như biết mất. Không ngờ lại bám theo cha Tấm, cuối cùng nhập vào phần hồn của đứa trẻ.

Mẹ Tấm chết sau khi sinh Tấm ra. Cha Tấm cũng qua đời không lâu sau đó. Khi đó, mẹ của Cám mới nhận nuôi Tấm, đồng thời cũng là để canh giữ ác linh. Không lâu sau đó, mẹ của Cám nhận nuôi thêm Cám - một đứa trẻ mồ côi trong làng.

Mấy hôm nay Tấm có biểu hiện lạ. Trong giếng nước sau nhà cũng phát ra yêu khí oan nghiệt. Mẹ Cám phải ngồi án binh bất động. Khi tâm hồn của Tấm bị dao động, ác linh sẽ dễ dàng chiếm lấy.

Hôm sau trời ngừng mưa. Mẹ Cám gọi Tấm ra ngoài, bảo: “Con ơi con! Làng đã bắt đầu cấm đồng rồi đấy. Mai con đi chăn trâu, phải chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, làng bắt mất trâu”

Tấm vâng lời.

Sau khi chắc chắn Tấm đã đi, Cám không có ở nhà, mẹ Cám mới ra giếng ở đằng sau. Thị vặn cổ một con gà, rồi ném xuống giếng.

Ở dưới giếng, bọt nước bắt đầu xuất hiện. Những chiếc răng nhọn hoắt trồi lên, ngoạm lấy con gà, máu đỏ hoà trong nước.

Đứng bên trên, người phụ nữ lấy lá bùa mầu vàng, niệm ấn chú, lấy dao cứa vào tay rồi nhỏ lên một vài giọt máu. Máu vừa rơi xuống giấy, khói bốc xì xèo. Thị cuốn lá bùa quanh một túi vải đựng đầy diêm tiêu, miệng niệm chú.

"Thiên linh linh
Địa linh linh
Trời diệt vong linh
Diệt vong diệt bạo"

Nói xong thị thả túi vải xuống giếng.

Một tiếng nổ lớn vang lên. Sau khi máu bắn tung toé, xương văng khắp nơi, thành giếng bắt đầu lục đục, đất đá xung quanh đổ sập xuống, khói bụi bốc lên.

Trong thoáng chốc, miệng giếng đã bị lấp.

Mẹ Cám ho sặc sụa, người không còn chút sức. Mười sáu năm liên tục phải niệm chú phong ấn ác linh, pháp lực suy tàn, nay một phép cỏn con như vậy cũng không thể thực hiện một cách dễ dàng nữa.

Thị đang quan sát miệng giếng, bỗng linh tính mách bảo có điều không ổn. Thị quay ngoắt ra sau rồi giật mình.

Đằng sau thị, là Tấm...

Tấm đang đứng…

Tấm đang cười.


Phần 5: Hậu Cá Bống

Thị rùng mình…

Tấm đứng đằng sau, run bần bật, miệng cười, mắt trợn ngược, tay chỉ thẳng vào giếng:
“Đến người bạn duy nhất của con, mẹ cũng nỡ tâm giết sao?”

“Tấm. Hãy tỉnh lại đi. Nó chính là yêu quái…” – mẹ Cám nói, đồng thời chầm chậm lùi về phía sau, tay lấy ra một nắm bùa.

Tấm không nghe thấy gì nữa. Chỉ thấy những kí ức hỗn loạn kéo dài.

Từ thời thơ ấu, Tấm không có bạn. Vốn sinh ra da đã xanh xao, lại mắc một căn bệnh quái ác: cứ hoạt động mạnh, là xương cốt sẽ bị nguy hại. Vì vậy lúc nào Tấm cũng có vẻ nhợt nhạt, yếu ớt. Bọn trẻ trong làng luôn tìm cách tránh xa Tấm. Một phần là vì sợ lúc nô đùa Tấm sẽ bị thương, một phần là sợ ánh mắt lạnh lẽo kì dị Tấm luôn mang trên mặt.

Cám tính trẻ con, không để ý đến Tấm, chạy vào chơi cùng với lũ trẻ trong làng. Cám càng vui vẻ hoạt bát bao nhiêu, Tấm càng ưu phiền sầu muộn bấy nhiêu. Dần dần, buồn bã tích tụ thành trầm uất.

Một lí do nữa, là Tấm luôn nghĩ mình không có mẹ. Dù cả hai được nhận nuôi, nhưng người ta thường gọi người đàn bà đó là mẹ Cám, chứ không phải mẹ Tấm. Dân làng luôn gọi đó là người dì ghẻ của Tấm. Tệ hơn nữa, họ còn rỉ tai nhau rằng, ngày mẹ Tấm mất, mẹ Cám luôn đến nhà bố Tấm mỗi đêm. Vốn dĩ không ai biết thị xuất hiện để phong ấn vong linh trong người Tấm, vào cái giờ mà nó hoạt động mạnh nhất.

Nhưng những lời truyền miệng thất thiệt, cũng đủ để một đứa trẻ như Tấm thêm phần hoài nghi.

Rồi Tấm gặp Bống. Một con vật mà không tránh xa Tấm. Một con vật muốn chơi với Tấm.

Sau bao lâu chỉ có một mình, Tấm đã tìm thấy một người bạn.

Để đến hôm nay, chính mắt nó thấy mẹ Cám tự tay giết Bống.

Giờ nó chẳng còn gì cả.

Chẳng còn ai cả...

Đứng trước mẹ Cám, Tấm mắt trắng dã, miệng sủi bọt, phun ra một tràng tiếng Tàu kéo dài, lần này có lẫn cả giọng đàn ông khản đặc.

Ác linh trong người đã chiếm lấy cô.

Sự thực là chính ác linh đã gọi con cá đến. Chính ác linh đã sắp đặt để Tấm quay lại và chứng kiến khung cảnh này.

Tấm bắt đầu niệm chú, từ đằng sau, con trâu mà Tấm dắt đi chăn, hai mắt đỏ ngầu, miệng thở hùng hục, dường như đã bị kiểm soát, xuất hiện rồi tiến về phía mẹ Cám.

Nó đang lấy đà.

Mẹ Cám xoay người, lấy chân quệt lên mặt đất vẽ thành hình vòng tròn âm dương. Những lá bùa trên tay, gấp lại, rồi lại xòe ra, dệt lên thành một lá bùa lớn to bằng nửa thân người, trải dài từ lưng đến chân, hai tay cầm hai mép trên, phủ ra trước ngực.

Con trâu lao tới, nó bước đến đâu, mặt đất rung động đến đấy. Nó không còn là một con trâu bình thường nữa, tốc độ của nó đã ngang bằng một con ngựa.

Mẹ Cám mặt không biến sắc. Khi con trâu đến gần, thị uốn người cùng lá bùa sang một bên. Con trâu đang có đà, bỗng bị đẩy theo đường cong của mép vòng tròn âm dương dưới đất, mất thăng bằng, chệch hướng, lao thẳng vào miệng giếng.
Ầm một cái, đống đất đá cùng gạch vụn văng tung tóe.

Tấm đứng ở đằng sau vẫn đang nhắm mắt niệm chú. Con trâu đứng dậy, lắc người, chân trước cào đất rồi chuẩn bị lao tiếp.

Một lần nữa, con trâu lại bị mẹ Cám hất ra, ngã văng người, oạch xuống mặt đất.

Tấm chuẩn bị niệm chú tiếp, thì có tiếng động lạ ở phía sau. Cả hai người cùng quay về phía có động.

Cám đã về.

Trong lúc Cám ngây ngô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì Tấm đã quay người về phía Cám, mở miệng cười độc địa. Tấm lao về phía Cám, bàn tay trái đổi sang màu tím đậm, nhằm thẳng vào ngực Cám.

“Muốn điều khiển ai, phải lấy tim kẻ đó.” – Tấm lẩm nhẩm

Mẹ Cám theo phản xạ, hét lên một tiếng lớn, chạy ra khỏi vòng tròn âm dương, thẳng về phía Cám. Cùng lúc đó, con trâu chẳng biết từ đâu lao đến, điên cuồng nhằm thẳng phía eo thị mà húc.

Trong lúc thập tử nhất sinh, đau đớn vô cùng.

Khi mà bàn tay Tấm chỉ cách trái tim Cám một gang tay.

Một tia sáng lóe lên.

Giữa Tấm và Cám xuất hiện một chấn động lớn, đẩy cả hai người sang hai bên. Cám ngã nhoài xuống đất, còn Tấm bị văng xa hơn, đập đầu vào gốc gây bất tỉnh. Con trâu vì thế đang lao nhanh cũng khuỵu người xuống.

Một lớp bụi mù phủ qua.

Không gian trở nên im lặng.

Cám nhìn xuống dưới thân mình, nơi chiếc yếm đỏ mà hôm trước mẹ đưa cho, có những văn tự đang phát sáng.

Tác giả: Phan Việt

*** Sẽ còn cập nhật tiếp


Xem bản gốc ở đây Read Read Read

Please Please Please
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
sonhai
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2005
Bài gửi: 1601
Đến từ: Hanoi, Vietnam

Bài gửigửi: 07.03.2017    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Ngày xưa hình như chuyện ngắn, tiểu thuyết... đều như thế này. Đọc cuốn hút ra phết. Chỉ có điều vô thực. Chẳng có ý nghĩa gì.

applause applause applause
_________________
HƯỚNG DẪN CÁC VẤN ĐỀ VỀ ẢNH
Vẫn có thể gõ được chữ Việt có dấu nếu nhấn vào phím F8!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Chuyện vui Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 104, 105, 106  Trang kế
Trang 105 trong tổng số 106 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser