vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K
VNKATONÁK FORUMS :: Xem chủ đề - Chí Phèo
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Chí Phèo
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Trang văn nghệ của VNKATONÁK
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 08.08.2006    Tiêu đề: 50 piaszter Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Vì thế, Chí Phèo mới được vênh vênh ra về: hắn thấy hắn oai thêm bậc nữa . Hắn tự đắc: "anh hùng làng này cóc có thằng nào bằng ta !" Cụ bá thấy mình thắng bên địch mà không cần đến hội đồng làm biên bản xem chừng thích chí . Cụ đưa luôn cho anh đầy tớ chân tay mới luôn năm đồng.
-- Cả năm chục đồng này phần anh, nhưng nếu anh lấy cả thì chỉ ba hôm là tan hết. Vậy anh cầm lấy chỗ này uống rượu còn để tôi bán cho anh mảnh vườn; không có vườn đất thì làm ăn gì ?
Chí Phèo "vâng dạ" ra về . Mấy hôm sau, cụ bá bảo lý Cường cho hắn năm sào vườn ở bãi sông cắm thuế của một người làng hôm nọ . Chí Phèo bỗng thành ra có nhà . Hồi ấy hắn mới đâu hăm bảy hay hăm tám tuổi ...
Bây giờ thì hắn đã thành người không tuổi rồi . Ba mươi tám hay ba mươi chín? Bốn mươi hay là ngoài bốn mươi ? Cái mặt hắn không trẻ cũng không già: nó không còn phải là mặt người: nó là mặt của một con vật lạ, nhìn mặt những con vật có bao giờ biết tuổi ? Cái mặt hắn vàng vàng mà lại muốn xạm màu gio; nó vằn dọc vằn ngang, không thứ tự, biết bao nhiêu là vết sẹo . Vết những mảnh chai của bao nhiêu lần ăn vạ kêu làng, bao nhiêu lần, hắn nhớ làm sao nổi ? Bao nhiêu việc ức hiếp, phá phách, đâm chém, mưu hại người ta giao cho hắn làm! Những việc ấy chính là cuộc đời của hắn; cuộc đời mà hắn cũng chả biết đã dài bao nhiêu năm rồi . Bởi vì ngay đến cái thẻ có biên tuổi hắn cũng không có, trong sổ làng người ta vẫn khai hắn vào hạng dân lưu tán, lâu năm không về làng. Hắn nhớ mang máng rằng có lần hắn hai mươi tuổi, rồi hắn đi ở tù, rồi hình như hắn hăm nhăm không biết có đúng không? Bởi từ đấy thì đối với hắn không còn ngày tháng nữa . Bởi vì từ đấy hắn bao giờ cũng say . Nhưng cơn say của hắn tràn cơn này qua cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, thức dậy vẫn còn say, đập đầu rạch mặt chửi bới, dọa nạt trong lúc say, uống rượu trong lúc say, để rồi say nữa, say vô tận. Chưa bao giờ hắn tỉnh và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ rằng có hắn ở đời . Có lẽ hắn cũng không biết rằng hắn là con quỷ dữ của làng Vũ Đại, để tác quái cho bao nhiêu dân làng. Hắn biết đâu hắn đã phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao nhiêu cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của bao nhiêu người lương thiện. Hắn biết đâu vì hắn làm tất cả những việc ấy trong khi người hắn say; hắn say thì hắn làm bất cứ cái gì người ta sai hắn làm. Tất cả dân làng đều sợ hắn và tránh mặt hắn mỗi lần hắn qua .


Így eshetett meg, hogy Chi Phéo magasra emelt fejjel térhetett vissza, olyan büszkén, mint még soha. "A falu összes hőse közül nincs egyetlenegy sem, aki a nyomomba léphetne, a bokámig sem érhetnek fől!" - gondolta. A Méltóságos is elégedetnek látszott, mivel visszakapta a pénzét anélkül, hogy a faluvezetők tanácsához fordult volna segítségért. Öt piasztert adott mindjárt új szolgájának.
- Chi, az ötven piaszter, amit visszahoztál nekem, a tied. De ha mind nálad maradna, legföljebb három napig tartana ki. Fogd ezt az ötöt, ez elég lesz arra, hogy vedelhess kedvedre, a többire én vigyázok. Eladok majd érte neked egy darab kertet. Hogyan is élhetnél föld nélkül?
És egy tisztelettudó "igenis" után Chi Phéo elment. Néhány nappal később Ong Ly Kien, cu Ba Kien szólt a fiának, hogy adja neki azt a telket, amit most foglalt le egy fizetésképtelen adózótól. A telek - néhány köböl mindössze - a folyóparton volt. Chi Phéo így egyik napról a másikra háztulajdonossá lett. És ekkor még csak huszonhét-huszonnyolc éves lehetett...
Most talán a legagyafúrtabb ember sem tudná megmondani a korát. Harmincnyolc vagy harminckilenc esztendős lenne? Esetleg negyven vagy még több? Az arcáról itélve se nem fiatal, se nem idős. Már nincs is neki emberi ábrázata. A képe leginkább valami különös, idegen állatéra emlékeztet. És ha egy állatot nézünk, vajon biztosan eltaláljuk-e a korát? A ráncok és az üvegdarabok hasította sebhelyek - mennyi botrányos verekedés bélyegei - úgy összekeristolták ezt a sárga álarcot, hogy már teljesen szürkének látszik. Hány hőzöngés tette ilyenné, hány erőszakoskodás, szabotálás, gyilkosság juttatta idáig?
Chi Phéo maga sem tudná megmondani. Hiszen ez volt eddig az élete; olyan élet, amelynek éveit képtelen összeszámolni. Még adókönyve sincs - pedig abban szerepel az adózó életkora. A falu anyakönyvében és lajstromaiban régóta "eltüntként" jegyezték. Chi Phéo homályosan emlékezik, hogy volt ő valaha húszesztendős is... aztán börtönbe került... majd egy nap huszonöt éves lett... de ebben már bizonytalan. Ettől kezdve az idő nem napokat vagy hónapokat jelentett számára. Hiszen ez idő óta sohasem józanodott ki az alkohol gőzéből. A vedelései megállás nélkül követték egymást egészen addig, amíg magába nem olvasztotta minden eszméletét egy végtelen, hatalmas részegség. Berúgott - evett; berúgott - aludt; még minig mámoros volt, amikor másnaposan fölébredt, és kínjában ököllel verte a fejét, karmolászta az arcát, szitkozódott, fenyegetőzött tehetetlenül. Kivetkőztette magából az ital, és újra csak ivott, hogy még részegebb legyen, hogy megint visszajusson a határtalan mámor birodalmába. Soha nem tért igazán magához, talán soha nem világosodott meg az elméje annyira, hogy láthassa, tudhassa: még ebben a világban él. Valószinüleg nem is tudott többet magáról, mint hogy ő az a veszett kutya, amelyik rettegésben tartja Vu Đai falut.
Hogyan is tudna hát számot vetni önmagával: hány családot tett tönkre, hány életet tört össze, mennyi örömet zúzott szét, és hány becsületes embert kényszerített sírni, vérezni? Hogyan is ébredne rá arra, hogy mit tett - hiszen mindent részegen követett el. És amikor Chi Phéo ivott - mindenre képes volt. Az egész falu félt tőle, mindenki igyekezett kitérni az útjából.


Vì thế cho nên hắn chửi hay là chẳng vì cái gì hắn cũng chửi, cứ rượu xong là hắn chửi . Hắn chửi như những người say rượu hát. Giá hắn biết hát thì có lẽ hắn không cần chửi . Khổ cho hắn và cho người hắn lại không biết hát. Thì hắn chửi, cũng như chiều nay hắn chửi ...
Hắn chửi trời và đời . Hắn chửi cả làng Vũ Đại . Hắn chửi tất cả những đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng mặc, ai mà hoài hơi, tức mình hắn chửi đứa nào đẻ ra chính hắn, lại càng không ai cần! Và hắn lấy thế làm ức lắm; bởi vì người ta không thể chửi nhau một mình; chửi nhau một mình thì còn văn vẻ gì! Thế là chắc chắn dã có một cớ để tức tối, một cớ rất chính đáng để hắn có thể hùng hổ đi báo thù . Phải, hắn phải báo thù, báo thù vào bất cứ ai . Hắn phải vào nhà nào mới được, bất cứ nhà nào . Hắn sẽ rẽ vào bất cứ ngõ nào hắn gặp để đập phá đốt nhà hay lăn ra kêu làng nước. Phải đấy, hắn sẽ rẽ vào bất cứ ngõ nào hắn gặp... Á, đâu kia rồi mau mau .


Chi Phéo meg éppen ezért ócsárolta az embereket. No meg azért is, mert örömét lelte a szitkozódásban. Attól a pillanttól kezdve, hogy fölhajtott egy pohárral, máris fröcsköltek a szájából a káromkodások. Mert amikor Chi Phéo részeg, káromkodik - míg mások... énekelnek. Lehet, hogy soha nem züllött volna idáig, ha tudott volna énekelni. De szerencsétlenségére és másokéra - nem tudott dalolni. Hát kárpótolta magát a gorombaságok ordítozásával... Ezen az estén is épp ezt teszi...
Felelőségre vonja az eget és az életet. Felelőségre vonja egész Vu Đait. Mindenkit lehord a sárga földig, aki nem utasítja vissza a szitkait. (De mit is törődnének vele az emberek?
Ki lenne az a bolond, aki szót veszteget Chi Phéo káromlásaira?) Hát Chi Phéo felbőszültségében köp azokra, akik világra segítették. De erre inkább fütyülnek az emberek. És ez a részvétlen csönd végképp kivetkőzteti önmagából Chi Phéót: hiszen annak semmi értelme, hogy egyedül szitkozódik az ember! Akkor hiányzik a dolog sava-borsa, akkor nincs a botránynak "varázsa"! Ilyenkor elönti Chi Phéo agyát a vér, és bosszúra gondol. Igen, megbosszúlja magát, meg fogja bosszúlni, teljesen mindegy, hogy kin! Csak be kell mennie egy házba találomra! Be fog fordulni az első utcácskába, hogy kiraboljon vagy fölgyújtson egy házat, esetlega földre veti magát, hogy csődület legyen!
Ez az! Be fog menni az első útjába eső közbe! Hohó! Már itt is van, na gyerünk gyorsan, gyorsan!

_________________
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 13.08.2006    Tiêu đề: Tự Lãng Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Nhưng mà mặt trăng lên, mặt trăng rằm vành vành. Và ánh trăng chảy trên đường trắng tinh. Ồ, cái gì đây, đen và méo mó trên đường trăng nhễ nhại ? Nó xệch xạc về bên trái, thu gọn vào rồi lại dài loang ra, xé rách vài chỗ . Nó cứ quần quật dưới chân Chí Phèo . Chí Phèo đứng lại và nhìn nó và hắn bỗng nghiêng ngả cười . Hắn cười ngặt nghẽo, cười rũ rượi . Giá hắn cứ chửi lại còn dễ nghe! Cái vật xệch xạc trên đường là bóng hắn. Thế là hắn cười, và hắn quên báo thù: hắn đi qua ngõ đầu tiên rồi . Bây giờ thì đến ngõ nhà tự Lãng, một anh thầy cúng có một bộ râu lờ phờ .

Mindeközben fölkelt a hold - a szép, kerek telihold. A fény szétfolyik a fehér úton. De mi ez a formátlan fekete tömeg, ami mindig elmozdul a holdvilág áztatta ösvényen? Hol jobbra, hol balra tántorodik, váratlanul összezsugorodik, hogy aztán egy pillanat múlva újra meg újra megnyúljon; néha szinte szétszakad, elormótlanodik - de soha nem tágít Chi Phéo lábától. Chi Phéo megáll, figyeli a sötét foltot, aztán hirtelen felröhög, de úgy, hogy kis híjján eldönti a röhögés. Fogja az oldalát is, mert belésajdult. (Talán rosszabb visszahallania a saját nevetését, mint a káromkodásait?!) Ez a feketeség, ami tekergőzik az úton, a tulajdon árnyéka. És Chi Phéo annyira mulat ezen, hogy közben elfeledkezik a bosszújárol is. Már túlhaladt az első utcácskán. Elérkezettt ahhoz a magaslathoz, ahonnét Tu Langhoz, a vén kecskeszakálas jóshoz vezet az út.

Chí Phèo bỗng nảy ra một ý: tạt vào đây và đập cái bàn chầu của lão tự nửa mùa này ra . Bởi vì lão tự này vừa làm thầy cúng lại vừa làm nghề hoạn lợn. Cái đàn của lão lừng phừng, nghe còn chối tai hơn là lợn kêu . Nhưng lúc vào thì lão tự lại đang uống rượu; lão uống rượu ngay ở sân, vừa uống vừa vuốt râu, vừa rung rung cái đầu . Chí Phèo đứng lại nhìn, thấy lão cũng hay hay . Rồi đột nhiên hắn khát, trời ơi sao mà khát! Khát đến như cháy họng...
Không do dự, hắn lại bên lão tự, nhắc lấy chai rượu ngửa cổ dốc vào mồm tu . Lão tự duỗi cái cổ gà vặt lông ra, trố mắt lên, nhưng không nói gì . Lưỡi lão ríu lại rồi, còn nói làm sao được? Lão đã uống hết hai phần chai . Còn một phần thì Chí Phèo tu nốt. Hắn tu có một hơi, rồi khà một cái, chép cái miệng như còn thèm. Rồi hắn nắm lấy mấy cái râu lờ phờ của lão tự, nâng soi lên trăng mà cười . Lão tự cũng cười . Hai thằng say rượu ngả vào nhau mà cười, như một đôi tri kỷ cuồng. Rồi tự Lãng vào nhà xách hai chai rượu nữa; lão còn đúng hai chai nữa, lão mời Chí Phèo uống nữa, uống thật say, không cần gì . Cứ việc uống, đừng có lo ngại gì đấy! Vợ lão chết đến bảy tám năm nay rồi, con gái lão chửa hoang bỏ lão đi, lão chỉ có một mình, không còn vợ con nào mè nheo cả, lão muốn uống đến bao giờ thì uống. Cứ uống! Cứ uống, cứ uống đi ông bạn lạc đường ở cung trăng xuống ạ! Uống thật tợn, uống đến đái ra rượu thì mới thích. Nhịn uống để làm gì ? Có giàu có sang, có làm nên ông cả bà lớn nữa, chết cũng không ai gọi là "cụ lớn mả" ! Lão sống có đến hơn năm mươi rồi mà chưa thấy một cụ lớn mả nào sống sót! Chỉ có cái mả, cái mả đất. Ai chết cũng thành cái mả, say sưa chết cũng thành cái mả, lo gì ? Cứ say !


Chi Phéónak agyába villan a gondolat: ha már erre jár, útba ejti ezt a hitvány boszorkányt, és darabokra töri a kéthúros gitátját.
Az öreg csillagjós két foglalatosságban osztja meg az idejét: elhívják, hogy áldozati adománnyal engesztelje ki a jó és gonosz szellemeket - de ugyanígy elhívják malacokat herélni is. Gitárjának a hangja kegyetlenebbül fáj az ember fülének, mint a disznók visítása.
Most azonban - hogy betért hozzá Chi Phéo - Tu Lang iddogál. Az udvar közepén ücsörög, kortyolgatja a pálinkát, s közben a fejét ingatva cirógatja a kecskeszakállát. Chi Phéónak szinte a földbe gyökerezik a lába a meghatódottságtól, olyan elbűvölőnek találja a vénembert. Chi Phéónak mindig megdobogtatja a szívét, ha valakit inni lát. És ő maga is azonnal megszomjazik. Jóságos ég! Micsoda szomjúság ez! Szinte perzseli a torkot...
Chi Phéo habozás nélkül odalép Tu Langhoz, megmarkolja a pálinkásüveget, hátra hajtja a fejét, és iszik, de úgy, mintha le akarná nyelni az üveget is. Az öregember megfeszíti a nyakát - amely olyan, akár egy kopasztott kakasé -, kimereszti a szemét, és eltátja a száját. Ellfulladnak a torkában a szavak. Az üveg tartalmának a kétharmadát már megiszogatta Chi Phéo érkezése előtt. És most ez a jövevény egy hajtásra kiissza a maradékot, böfög egy nagyot elégedetten, csettint a nyelvével, mint azok az iszákosok szoktak, akik még szomjasak maradtak. Aztán Chi Phéo megragadja a vajákost a szakálánál fogva, szemügyre veszi a holdfényben, s közben röhögcsél. Ez a röhögés meghódítja a vénembert. Egymás karjába esnek, ölelkeznek, mint két régi barát, akik a nagy örömtől szinte félbolondnak látszanak. Tu Lang aztán bemegy a házba, elővesz két teli üveget - ennyi maradt már csupán -, és kínálja Chi Phéót, hogy igyák le magukat a sárga földig! " Igyál, ne törődj semmivel! Látod, én már megvénültem, hét vagy nyolc esztendeje annak, hogy a feleségemet elvesztettem. A lányomat fölcsinálták, most lányanya, de ő is itt hagyott engem. Így aztán ihatok reggeltől estig félelem nélkül, senki sem zavarhat. Igyál hát, igyál, testvér, te, aki eltévedtél a holdfény palotájában! Igyál, akár a homok vagy a gödör, igyál, amíg pálinkát nem húgyozol, testvérem, az az igazi boldogság! Miért is vonnád meg magadtól ezt a gyönyört? Hasztalan vagy gazdag, előkelő, tisztelettel övezett, a halálodban senki sem fog Nagyméltóságú Sírhalom-nak nevezni! Látod, én már több mint ötven éve élek ebben az árnyékvilágban, de olyesmivel még sohasem találkoztam! Az egyik sír olyan, mint a másik, és mindannyian a gödörben végezzük; a részegesek éppúgy, mint a józanok. Mirevaló hát a böjtölés? Inkább vedeljünk!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 20.08.2006    Tiêu đề: sông lặng và ánh trăng Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chưa bao giờ Chí Phèo được thỏa thê đến thế! Hắn lấy làm lạ sao mãi đến hôm nay mới ngồi uống rượu với thằng cha tự này . Chúng uống với nhau rất là nhiều . Và rất là nhiều . Người ta tưởng như cả làng Vũ Đại phải nhịn uống để đủ rượu cho chúng uống.
Đến lúc hết cả hai chai thì tự Lãng đã bò ra sân. Lão bò như cua và hỏi Chí Phèo rằng: người ta đứng lên bằng cái gì ? Chí Phèo vần ngửa lão ra, vuốt cái râu lờ phờ của lão mấy cái, rồi để mặc lão thế, hắn lảo đảo ra về . Hắn vừa đi vừa phanh ngực ra mà gãi . Hắn gãi ngực rồi gãi cổ, gãi mang tai và gãi lên cả đầu . Có lúc hắn phải đứng lại giữa đường mà gãi, ghệch chân lên mà gãi, hắn bứt rứt quá, ngứa ngáy quá, và chợt nghĩ đến cái bờ sông gần nhà . Bởi vì cái vườn của hắn ở gần một con sông con, nước lặng và trong, khắp bãi trồng toàn dâu, gió đưa đẩy những thân mềm oặt ẹo, cuộn theo nhau thành làn. Duy có vườn nhà hắn trồng toàn chuối, ở một góc vườn có túp lều con.
Những đêm trăng như đêm nay, cái vườn phẳng ngổn ngang những bóng chuối đen đen như những cái áo nhuộm vắt tung trên bãi . Và những tàu chuối nằm ngửa, ưỡn cong cong lên hứng lấy trăng xanh rời rợi như là ướt nước, thỉnh thoảng bị gió lay lại giẫy lên đành đạch như là hứng tình.


Chi Phéo még soha nem oltotta a szomját ilyen derekasan. Csodálkozik is: miért nem gondolt erre már korábban, hogy összeismerkedjen ezzel az emberrel? Hiszen mind a ketten úgy tudnak inni, akár a szivacs. Elképzelhető, hogy egész Vũ Đạinak meg kell tartóztatnia magát az alkoholtól ezentúl, hogy nekik elegendő maradjon.
De egyszer ez a két üveg is kiürült -Tu Lang négykézlább mászik az udvar porában, épp, minz a tengeri rák, és kérdezgeti Chi Phéótól: "Mond meg nekem testvér, min maradhatna állva az ember?" Chi Phéo meg fellöki az öreget, megsimogatja néhányszor a szakálát, aztán támolyogva elindul. Kigombolta a zubbonyát, és ahogy dülöngél, egyre csak vakarózik: a mellét, a nyakát, a fülét, a fejét. Néha meg kell állnia, hogy könnyítsen magán; a lábát is fölemeli, hogy jobban vakarózhasson. Az egész teste viszket, mintha összemartana volna valami, és ekkor váratlanul eszébe jut a folyó, amely a háza közelében halad tova. A kertje a tiszta és nyugodt folyóvíz kanyarulatában terül el. A két meredek parton, ameddíg a szem ellát, eperfák lombja hullámzik a szélben. De Chi Phéo kertjében nincs más, csak néhány banánfa meg a kis szalmakunyhó a telek szögletében.
Ezen az estén a holdfény hatalmas, fekete árnyékokat vetít a kertre, hasonlatosakat a homokos partra frissen kiteregetett száradó ruhákhoz. A banánfák elhajló levelei - mintha nedvesek lennének az ezüstös sugárzástól - időnként megremegnek a föltámadó szélben, akár az egymást sóvárgó szerelmesek.


Chí Phèo vừa tò mò nhìn những tàu chuối vừa đi xuống vườn. Nhưng hắn không vào cái túp lều úp xúp mà ra thẳng bờ sông. Hắn định sẽ nhảy xuống tắm cho khỏi ngứa rồi lăn ngay ra vườn mà ngủ . Tội gì chui vào lều, bức đến không còn mà thở được. Một thằng như hắn, đập đầu không chết, huống hồ là gió sương... Đến bờ sông hắn dừng lại, vì hình như có người . Có người thật, và hắn ngây ra nhìn.
Hắn nhìn giữa hai lọ nước và tựa lưng vào gốc chuối, một người đàn bà ngồi tênh hênh. Chính là người đàn bà, hắn biết vậy là nhờ mái tóc dài buông xõa xuống vai trần và ngực... Hai tay trần của mụ buông xuôi, cái mồm mụ há hốc lên trăng mà ngủ hay là chết. đôi chân thì duỗi thẳng ra trước mặt, cái váy đen xộc xệch... Bên kia, có lẽ vì mụ giẫy cái yếm xẹo xọ để trật ra cái sườn nây nây . Tất cả những cái ấy phơi ra trăng, rười rượi những trăng làm trắng những cái đó có lẽ ban ngày không trắng; trăng làm đẹp lên. Chí Phèo tự nhiên thấy ứ đầy miệng bao nhiêu là nước dãi, mà cổ thì lại khô, hắn nuốt ừng ực, hắn thấy cái gì rộn rạo ran khắp người . Bỗng nhiên hắn run run. Ồ tại sao lại như thế được? Đáng nhẽ chính người đàn bà khốn nạn kia phải run mới phải, cái người đàn bà dại dột đã nằm ềnh ệch mà ngủ ngay gần nhà hắn này .


Ezt bámulja Chi Phéo, miközben egyre lassuló léptekkel megérkezik a kertjéhez. Nem megy be a piszkos kalyibába, egyenesen a folyóhoz siet. Meg akarna fürdeni, hogy csillapitsa bőrének viszketését, aztán majd elhemperedik a fűben, és ott alszik; miért is bújna el a kunyhóba, fuldokolni a hőségtől?! A fejére akármekkorát üthetnének, abba nem halna bele... akkor hát mit tehet itt vele a szabad ég alatt a szél meg a harmat... Hanem alighogy megérkezik a partra, megáll: mintha már lenne itt valaki. Valóban, most nem téved; csak bámul hitetlenül, bárgyún.
Chi Phéo nézi ezt az asszonyt, aki a hátát egy banánfának döntve, szétvetett lábbal ül két vizes vödör között. Semmi kétség: ez tényleg asszony, fölismeri a csupasz vállra hulló hajfürtről és a mellekről. Lelógó, mezítelen karral, a hold felé fordított arccal, nyitott szájjal, előrenyújtott lábbal, összegyűrődött szoknyában alszik - hacsak nem halott. De valószinű , hogy él, hiszen megmoccant, és a mellénye félrecsúszott - fölfedve így kövérkés oldalát. És itt fekszik Chi Phéo előtt a holdfényben, amely megszépíti, és fehérnek mutatja a dolgokat - amelyek talán nem is fehérek a nappali világosságban. Chi Phéo hirtelen úgy érzi, hogy kiszáradt a torka - mégis összegyülik a nyál a szájában. Különös, furcsa borzongás járja át a testét, és reszketni kezd. Mi történik vele? Ezért a szegény asszonyért remegne, ezért a meggondolatlanért, aki szemérmetlenül ledőlt ide aludni, szinte a kunyhója ajtajába?...,
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
sonhai
Quản trị
Quản trị


Ngày tham gia: Nov 16, 2005
Bài gửi: 1601
Đến từ: Hanoi, Vietnam

Bài gửigửi: 23.08.2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tác phẩm song ngữ: Chí Phèo (Phần VI)

Ghi lại để nhớ)
_________________
HƯỚNG DẪN CÁC VẤN ĐỀ VỀ ẢNH
Vẫn có thể gõ được chữ Việt có dấu nếu nhấn vào phím F8!
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 28.08.2006    Tiêu đề: Thị Nở và Chí Phèo Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 03.09.2006    Tiêu đề: A nagynéni Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Nhưng người đàn bà ấy là thị Nở, một người ngẩn ngơ như những người đần trong cổ tích và xấu ma chê quỷ hờn. Cái mặt của thị thực là một sự mỉa mai của hóa công: nó ngắn đến nỗi người ta có thể tưởng bề ngang lớn hơn bề dài, thế mà hai má nó lại hóp vào mới thật là tai hại, nếu má nó phinh phính thì mặt thị lại còn được hao hao như mặt lợn, là thứ mặt vốn nhiều hơn người ta tưởng, trên cổ người . Cái mũi thì vừa ngắn, vừa to, vừa đỏ, vừa sần sùi như vỏ cam sành, bành bạnh muốn chen lẫn nhau với những cái môi cũng cố to cho không thua cái mũi: có lẽ vì cố quá cho nên chúng nứt nở như rạn ra . Đã thế thị lại ăn trầu thuốc, hai môi dày được bồi cho dày thêm một lần, cũng may quết trầu sánh lại, che được cái màu thịt trâu xám ngoách. Đã thế những cái răng rất to lại chìa ra: ý hẳn chúng nghĩ sự cân đối chữa được một vài phần cho sự xấu . Đã thế thị lại dở hơi, đó là một ân huệ đặc biệt của Thượng đế chí công: nếu sáng suốt thì người đàn bà ấy sẽ khổ sở ngay từ khi mua cái gương thứ nhứt. Và thị lại nghèo nếu trái lại, ít nhất đã có một đàn ông khổ sở . Và thị lại là dòng giống của một nhà có mả hủi: cái này khiến không một chàng trai nào phải phân vân. Người ta tránh thị như tránh con vật nào rất tởm. Ngoài ba mươi tuổi, thị vẫn chưa có chồng.

Az asszony pedig nem más, mint Thi No, egyike a falu bolondjainak, akiről azt híresztelik, hogy rútságával elijeszti a gonosz szellemeket. Mintha belegyúrta volna tekintetébe a Teremtő minden gúnyolodását; Thi No arca olyan széles, hogy a hossza alig látszik, s hogy teljes legyen a szerencsétlensége: mind a két oldalon beesett, hogy még üregek is csúffá tegyék. De ha telt lenne az arca, talán még riasztóbb lenne Thi No feje : akár az anykocáké - elég gyakran láthat ilyet az ember, de soha nem tudja odaképzelni a koca fejét emberi nyakra. Az orra olyan lapos és behízott, vörös és rücskös, mint a narancs héja, s mintha a szájat is magának akarná bitorolni - de az ajkak ( talán így védekeznek) annyira megduzzadtak, hogy itt-ott fölrepedtek és nedveztek. A bételgyökér, amit bagóként rágcsálni szokott, még inkább megvastagította a száját a vöröses, körbeszáradt nyállal, amelynek halvány csillanása szerencsére elrejtett valamit a bőr szürkés bivalyszerűségéből. De ez még semmi, mert az otromba fogak ránőttek kidomborodva az ajkakra - pedig palástolni akarták talán ezt a förtelmet, mégis úgy meredeztek, akára hangvillák. És ez még mindíg nem minden, ennyi borzalom ellenére sem. Thi No együgyű lélek, és ezt az ég különleges kegyének kell látnunk vele szemben, ugyanis ha Thi Nónak csöppnyi ép elméje lett volna, első tükrének megvásárlása óta kegyetlenül kellett volna szenvednie. És ezenfölül még szegény is volt - ez persze végképp megakadályozta abban, hogy szerencsétlenné tehessen egy férfit asszonyaként. De ami a legrosszabb, leprás családból származott, s ez az egyetlen ok már elegendő lett volna, hogy az emberek egy pillanatig se tétovázzanak, ha Thi Nóról van szó. Úgy menekültek tőle, akár a pestisestől, ezért lehet az, hogy - noha már elmúlott harminc éves - még mindíg nem volt kérője.

Ở cái làng Vũ Đại này người ta kết bạn từ khi lên tám, và có khi có con từ lúc mười lăm; không ai đợi đến năm hai mươi đẻ đứa con thứ nhất. Cứ nhìn tình hình ấy thì ta nói quách: thị Nở không có chồng. Mà thị cũng không còn ai thân thích, trừ một người cô đã có thể gọi được là già, và đã không chồng như thị . Số trời định thế, để không ai phải trơ trọi trên đời này . Người cô làm thuê cho người đàn bà buôn chuối và trầu không xếp tàu đi Hải Phòng, có khi đi tận Hòn Gai, Cẩm Phả . Còn thị sống bằng những nghề lặt vặt ở làng. Hai cô cháu ở trong một cái nhà tre cách vườn của Chí Phèo bởi một con đê; hắn ở ngoài bãi, hai người ở trong xóm. Có lẽ chính vì thế mà thị Nở không sợ cái thằng mà cả làng sợ hắn. Gần gũi lâu cũng sinh quen, mà quen thì ít khi còn sợ . Những người trông coi vườn bách thú thường bảo răng hổ báo hiền y như mèo . Vả lại có lý nào để thị sợ hắn đâu ? Người ta không ai sợ kẻ khác phạm đến cái xấu, cái nghèo, cái ngẩn ngơ của mình, mà thị lại chỉ có ba cái ấy ... Một phần nữa cũng bởi Chí Phèo ít khi ở nhà, mà hắn ở nhà lại hiền lành, ai có thể ác trong khi ngủ ? Hắn chỉ về nhà để ngủ .

Ngày nào thị Nở cũng phải qua vườn nhà hắn hai ba lần, là vì qua vườn nhà hắn có một lối đi nhỏ ra sông; trước kia, cả xóm vẫn dùng cái ngõ ấy để ra sông tắm, giặt hay kín nước. Nhưng từ khi hắn đến người ta thôi dần, tìm một lối khác đi xa hơn. Trừ thị Nở, thì đã bảo thị là người dở hơi, thị không thích làm như kẻ khác. Quá tin ở người, quá tin ở mình liều lĩnh, bướng bỉnh hay có lẽ chỉ không chịu rời thói quen. Nhưng hãy biết thị cứ đi ngõ ấy và vẫn chẳng làm sao cả . Thế rồi quen đi . Có lần trong lúc Chí Phèo ngủ, thị lại vào cả nhà hắn để rọi nhờ lửa nữa, có lần thị xin của hắn một ít rượu về để bóp chân; hắn mải ngủ càu nhàu bảo thị rằng: ở xó nhà ấy, muốn rót bao nhiêu thì rót, để yên cho hắn ngủ . Và lắm lúc thị ngạc nhiên: sao người ta ghê hắn thế ?


Vu Dai faluban nyolcesztendősen adják férjhez a lányokat, és néha már tizenöt éves korban szülnek; még talán egy sem akadt, aki húszesztendősen hozta volna világra az első gyermekét. Hát emiatt mondhatjuk, hogy Thi No soha nem fog férjet találni magának. Nincs apja, sem anyja - egy nagynéni az egyetlen rokona, aki már igen öregecske, és ő sem kapott férfit maga mellé, akár Thi No. (Így akarja az Ég, hogy senki ne legyen egyedül ezen a földön!) A nagynéni egy banán- és bételárus szolgálatába szegődött, aki hajóval "házal" egészen Haiphongig, sőt még Hongayig és Campháig is elmegy néha. Ami Thi Nót illeti : ő a faluban vállal kisebb házi munkákat. A két nő egy bambuszviskóban lakik egészen közel Chi Phéo kertjéhez, a töltés másik oldalán. Tulajdonképpen szomszédok, jóllehet Chi Phéo a parton lakik, Thi Nóék pedig bent a tanyában. Talán ez a "szomszédság" lenne az oka annak, hogy Thi No nem fél ettől az alaktól - noha Chi Phéo rettegésben tart mindenkit. (A szomszédság előbb-utóbb megszokáshoz, elfásultsághoz vezet, s ez a közömbösség rendszerint elűzi a félelmet. Az állatkerti őrök is mind azt mondják, hogy a tigrisek és a párducok olyan szelídek, akár a macskák.) De különben is, miért félne Thi No Chi Phéótól? Semmi rettegnivalója nincs annak, aki csúnya, szegény és félkegyelmű - így hát mindez még szerencséje is Thi Nónak. És ráadásul Chi Phéo ritkán van otthon, de ha a véletlen mégis otthon marasztalja, akkor meg olyan szelíd, akár egy bárány. Hiszen senki sem gonosz, amikor alszik. És Chi Phéo csak aludni tér haza.

Thi No naponta kétszer-háromszor átmegy Chi Phéo kertjén, hogy a rövidebb úton jusson a folyóhoz. Régebben mindenki erre járt, ha az öbölbe indult fehérneműt mosni, vizet meríteni, de Chi Phéo letelepedése óta az emberek inkább a kerülő utat választották. Thi Nónak azonban túl zavaros volt az elméje ahhoz, hogy követni tudta volna a többiek példáját. Túl nagy volt a másokba vagy az önmagába vetett bizalma, vagy vakmerő, önfejű volt, esetleg - egész egyszerűen - ez nála a megszokás hatalma volt? Annyi biztos, hogy mindíg ezen az úton indult el abban a hiszemben, hogy semmi váratlan dolog nem éri őt. A megszokás végérvényesen belérögződött. Egy nap - amikor Chi Phéo épp otthon aludt - bement hozzá Thi No tüzet kérni. Egy másik alkalommal kevéske szeszt kért tőle, hogy bedörszölje vele a lábát. Chi Phéo álmából fölriadva dörmögte neki, hogy vigyen el mindent amit a kunyhó sarkában talál, csak hagyja őt békén aludni. És nemegyszer tette föl magában a kérdést Thi No azután, hogy eljött : miért félnek annyira Chi Phéótól az emberek?
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 05.09.2006    Tiêu đề: • Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chiều hôm ấy thị Nở cũng ra sông kín nước như mọi chiều . Nhưng chiều hôm ấy, trăng lại sáng hơn mọi chiều, trăng tỏa trên sông và sông gợn biết bao nhiêu gợn vàng. Những vàng ấy rung rinh mới trông thì đẹp, nhưng trông lâu mỏi mắt. Gió lại mát như quạt hầu, thị Nở thấy muốn ngáp mà mí mắt thì nặng dần, toan díp lại . Thị vốn có một cái tật không sao chữa được, có lúc đột nhiên muốn ngủ, bất cứ ở đâu hay đang làm gì . Bà cô thị bảo thị là một người vô tâm. Ngáp một cái, thị nghĩ bụng: hãy khoan kín nước, hãy để lọ xuống ngồi nghỉ đây . Bởi vì thị đã luật quật đập đất từ trưa tới giờ . Mà mấy khi được một nơi mát thế, mát rợn da rợn thịt, sung sướng quá! Mát y như quạt hầu . Thị cởi áo ra ngồi tựa vào gốc chuối, dáng ngồi không kín đáo, nhưng không bao giờ thị biết thế nào là lả lơi . Con người vô tâm, không hay nghĩ xa xôi mà . Vả lại ở đây chẳng có ai . Chí Phèo đã về đâu, mà hắn có về thì cũng say khướt đã ngủ từ nửa đường và tới nhà tức khắc chúi đầu vào ngủ nốt. Hắn ra làm gì đây, cho có ra nữa thì đã sao ? Thị không thể sợ hắn có thể phạm đến thị bởi lẽ rất giản dị là thị chưa thấy ai phạm đến thị bao giờ . Thật ra thì thị cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế . Trong óc thị đã có một bóng đen lan rồi . Thị không ngồi thì không chịu được.
Ngồi một lúc thị thấy rằng: nếu cứ ngồi mãi thì ngủ mất. Nhưng thị đã ngủ đến hai phần rồi . Và thị nghĩ: thì ngủ, ngủ thì đã làm sao! Về nhà thì cũng chỉ ngủ, ngủ ngay đây cũng vậy . Bà cô đi theo hàng ít ra cũng dăm hôm mới về . Thị cứ ngồi đây cho mát. Và thị ngủ . Thị ngủ ngon lành và say sưa .


Ezen az éjszakán is vízért ment Thi No, szokása szerint. A hold úgy ragyogott, mint talán soha, ezüstös sugarak csillogtak a folyón. A hullámok tükröző játéka egy villanás alatt elkápráztatta - és rögtön el is fárasztotta a lány szemét. A szellő olyan enyhe volt, akár a simogatás. Thi No ásítozni kezdett, szemhélyai elnehezedtek, majd lecsukódtak. Az volt az ő megbocsáthatatlan vétke, hogy azon nyomban álomba zuhant - s nem ügyelt rá, hol van, mit csinál. Pedig nagynénje sokszor mondta neki, hogy "te csak egy félkegyelmű lány vagy, csöppet sem tudsz magadra vigyázni".
Thi No ásított, és azt gondolta : semmi sem sürget, itt letehetem a vödröket, és szundítok egy kicsit. Dél óta megállás nélkül a megkeményedett rögöket tördelte. És a hőségben ritkán talál az ember olyan helyet, ahol a friss szél hűsíteni tudja a megizzadt testet. Thi No levette a kabátját, és nekidöntötte a hátát a banánfa törzsének ; a lehető legbujábban helyezkedett el - de tudhatta ő egyáltalán, milyen is lehet a buja testtartás? Hibbant volt szegény, semmi olyat nem lehetettt tőle remélni, ami távolabbra mutatott az orra hegyénél. És most különben is egyedül volt. És látta-e valaha bárki is, hogy Chi Phéo ebben az időben jár haza? De ha ilyen tájban jött volna is, már az úton , jártában elbóbiskolna, és csak azért vánszorogna el a kunyhójáig, hogy az ágyára döljön, mint egy zsák. Hát mit keresne itt kint az ösvényen? És Thi Nónak oly mindegy lenne ezentúl is, ha Chi Phéo erre mászkálna... A lány nem tartott attol, hogy Chi Phéóból hiányozna az iránta tanúsítandó tisztelet, s ennek az volt a nevetségesen egyszerű oka, hogy Thi Nót még ujjal sem éríntették soha a férfiak. Tény, hogy a lány nem töprengett sokat. Mintha árnyék borult volna az agyára. Hát le kellett ülnie. Másként nem is cselekedhetett.
Alighogy leült, muszáj volt arra gondolnia, hogy mi lesz, ha mélyen elalszik. De már ez is félálomban jutott eszébe. "Ugyan mi történhetne? Ha hazamennék, úgy is lefeküdnék. Akkor már jobb, ha itt heverek le. A nagynéni úgyse jön vissza még néhány napig. Hát többet ér, ha itt a hűvösben szunyókálok." És kellemes. mély álom örvényébe süllyedt.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 13.09.2006    Tiêu đề: ♥ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chí Phèo vẫn say say nhìn và run run. Bỗng nhiên hắn rón rén lại gần thị Nở: lần đầu tiên hắn rón rén, từ khi về làng. Thoạt tiên, hắn hãy xách cái lọ để xa xa, rồi hắn lẳng lặng ngồi xuống bên sườn thị....
Và thị Nở giật mình. Thị Nở mới kịp giật mình thì thằng đàn ông đã bám víu lấy thị.... Thị vùng vẫy đẩy ra, thị mở mắt, thị tỉnh hẳn, thị nhận ra Chí Phèo . Thị vừa thở, vừa vật nhau với hắn vừa hổn hển: "Ô hay ... Buông ra ... Tôi kêu ... Tôi kêu làng... Buông ra . Tôi kêu làng lên bây giờ!" Thằng đàn ông lại phì cười . Sao thị lại kêu làng nhỉ ? Hắn vẫn tưởng chỉ có hắn mới kêu làng thôi, người ta lại kêu tranh của hắn, bỗng nhiên hắn la lên, kêu làng. Hắn kêu như một kẻ bị đâm vừa kêu vừa dằn người đàn bà xuống. Thị Nở trố hai mắt ngây ra nhìn. Thị Nở kinh ngạc: sao hắn lại kêu làng nhỉ ? Mà hắn vẫn chưa chịu thôi kêu làng. Cũng may người quanh đây không có ai lạ gì tiếng hắn, mà khi hắn kêu làng thì không ai cần động dạng, họ lạu bạu chửi rồi lại ngủ, hắn kêu làng cũng như người khác buồn, hát ngao . đáp lại hắn chỉ có lũ chó cắn xao lên trong xóm.


Chi Phéo még mindíg ott áll, remeg az izgalomtól, és szemével falja a lányt. Aztán nem sokára, akár a farkas, közelebb oson; amióta visszaérkezett a faluba, ez az első eset, hogy lopva, csöndesen megy. Arrébb teszi a vödröket, és hangtalanul leül Thi No mellé.
Thi No fölriad - de Chi Phéo már meg is ragadta... A lány megpróbál kiszabadulni, nyitogatja a szemét, végre föleszmél álmából, és megismeri Chi Phéót. Lihegve kapálózik. "Jaj... Eressz el, kiabálok... Segítséget hívok... Eressz el... Idehívom az embereket!" Chi Phéóból kitör a nevetés. Miért akarna kiabálni ez a lány? Hiszen Chi Phéo úgy gondolja, hogy az ordítozás az ő kiváltsága. Hogyan is merészelné elvitatni ezt tőle ez a nőstény? Chi Phéo váratlanul üvölteni kezd, mint akit nyúznak - és erőszak erejével leteríti a lányt. Thi Nónak elakad a lélegzete, kikerekedik a szeme; megdöbben: miért kiabál segítségért ez az ember? És úgy látszik, hogy nem is akarja abba hagyni. Szerencsére minden szomszéd jól ismeri ezt a hangot, és senki sem mozdul, hogy a hívásra idesiessen. Az emberek csak a foguk között morognak valamit, aztán megfordulnak ágyukban, hogy újra elaludjanak. Hiszen Chi Phéo mindig akkor üvölt segítségért, amikor másoknak nótázni támad kedvük, a mámorba vesző percekben. Csupán a kutyák ugatnak - ennyi mindössze a válasz Chi Phéónak.


Thị Nở bỗng nhiên bật cười . Thị Nở vừa rủa vừa đập tay lên lưng hắn. Nhưng cái đó là cái đập yêu, bởi vì đập xong, cái tay ấy lại giúi lưng hắn xuống.... Và chúng cười với nhau ...
Bây giờ thì chúng ngủ bên nhau ... đứa bé bú no thì ngủ . Người ta ngủ say sau khi làm việc yêu . Chúng ngủ như chưa bao giờ được ngủ ... Trăng vẫn thức vẫn trong trẻo ... Trăng rắc bụi trên sông, và sông gợi biết bao nhiêu vàng. Nhưng gần đến sáng, bỗng nhiên Chí Phèo chống một tay xuống đất, ngồi lên một nửa . Hắn thấy nôn nao, chân tay bủn rủn, như đến ba ngày nhịn đói . Thế mà bụng lại phinh phính đầy, hình như bụng hơi đau . Còn hình như gì nữa, thôi đúng đau bụng rồi . đau thật, đau mỗi lúc một dữ! Nó cứ cuồn cuộn lên. À mà trời lành lạnh. Hễ có gió thì kinh kinh. Mỗi lần gió, hắn rươn rướn người . Hắn muốn đứng lên. Sao đầu nặng quá mà chân thì bẩy rẩy . Mắt hắn hoa lên. Bụng quặn lại, đau gò ngườI . Hắn oẹ. Hắn oẹ ba bốn cái . Oẹ mãi . Giá mửa ra được thì dễ chịu . Hắn cho một ngón tay vào móc họng. Hắn oẹ ra một cái to hơn, ruột hình như lộn lên. Nhưng cũng chỉ nhổ ra toàn nước dãi . Hắn nghỉ một tí rồi lại cho tay vào mồm. Lần này thì mửa được. Trời ơi! Mửa thốc, mửa tháo, mửa ồng ộc, mửa đến cả ruột. đến nỗi người đàn bà phải dậy . Thị ngồi nhỏm dậy và ngơ ngác nhìn. Cái óc nặng nề ấy phải lâu mới nhớ ra và lâu mới hiểu .


Hirtelen Thi No fölnevet. Káromkodik néhányt ocsmányul, és a férfi ágyékára üt. De ez már barátkozó legyintés inkább - hiszen nyomban magához húzza Chi Phéót. És mind a ketten kacagnak...
Most egymás mellett alszanak... Ahogy a csecsemő szoptatás után, ahogy a férfi szeretkezés után. Úgy alszanak, ahogyan még talán soha sem aludtak... Fölöttük virraszt a hold - még miníg ugyanolyan fényes, mint korábban, ezüstport szitál a folyóra, amely úgy csillog, mint a tükör...
Már hajnalodik, amikor Chi Phéo fölébred, és felkönyököl. Rosszul érzi magát, a lába erőtlen, s egész teste olyan gyönge, mintha három napig koplalt volna a hasa... Mintha görcsei lennének. Aztán az egyik pillanatról a másikra biztossá lesz a baj. A fájdalom rácsavarodok a beleire. Hirtelen rázni kezdi a hideg, minden fuvallat megreszketteti. Föl akar kelni, de nehéz a feje, és rogyadozik a lába. Megszédül. Veszettül görcsöl a gyomra, és a fájdalom belemar ágyékába. Háromszor vagy négyszer is észleli, hogy émelyeg, de nem tud hányni. Ledugja hát ujját a torkába, hogy ingerelje a nyelvcsapját. Mintha ki akarnának fordulni a belei. De csak nyál csorog a szájából. Vár egy kicsit, aztán újra kezdi. Végre sikerül hánynia. Egyszerre ad ki mindent magából, nyitott szája, mintha bővizű forrás lenne, szinte az egész belsőséget kiokádja. Akkora zajt csap, hogy fölébreszti a lányt. Thi No fölkel, megrökönyödve nézi a férfit. Időbe telik, amíg ez a lassú fölfogású elme visszaemlékezik, és megért valamit.


Bây giờ thì Chí Phèo đã mửa xong. Hắn mệt quá, lại vật người ra đất. Hắn đờ hai mắt ra khẽ rên; hắn chỉ còn đủ sức để rên khe khẽ . Từ đống mửa bay lại một mùi gì thoảng như mùi rượu, hắn bỗng nhiên rùng mình.
Thị Nở lại đặt một tay lên ngực hắn (thị suy nghĩ đến bây giờ mới xong). Thị hỏi hắn:
-- Vừa thổ hả ?
Mắt hắn đảo lên nhìn thị, nhìn một loáng rồi lại đờ ra ngay .
-- Đi vào nhà nhé ?
Hắn làm như gật đầu . Nhưng cái đầu không động đậy, chỉ có cái mí mắt là nhích thôi .
-- Thì đứng lên.
Nhưng hắn đứng lên sao được. Thị quàng tay vào nách hắn, đỡ cho hắn gượng ngồi . Rồi thị kéo hắn đứng lên. Hắn đu vào cổ thị, hai người lảo đảo rồi đi về lều .
Không có giường, chỉ có một cái chõng tre . Thị để hắn nằm lên và đi nhặt nhạnh tất cả những manh chiếu rách đắp lên cho hắn. Hắn hết rên. Hình như hắn ngủ . Thị cũng lim dim chực ngủ . Nhưng trong nhà nhiều muỗi quá . Muỗi nhắc cho thị cái áo quên ngoài vườn. Thị ra vườn. đôi lọ nhắc cho thị việc đi kín nước, thị mải mốt mặc áo, kín nước, rồi xách đôi lọ nước đi về nhà .
Trăng chưa lặn, không chừng trời còn khuya . Thị lên giường định ngủ . Nhưng lại nhớ việc lạ lùng tối qua . Thị cười . Thị thấy không buồn ngủ, và thị cứ lăn ra lăn vào .


Most már nem hány Chi Pheo. Kimerült, lerogy a földre, tekintete bárgyú - erőtlenül nyöszörög. Máshoz már nincs ereje. Zavaros szeszbűz csapja meg az orrát a hányadék felől. Hideglelősen rászkódik össze.
Thi No odalép hozzá, kezét a mellére teszi. Végre megértett mindent!
- Hánytál? - kérdezi a férfitól.
Chi Phéo a lány felé hanyatlik lecsukott szemmel. amely egy pillanatra fölcsillant, s aztán azonnal vissza ködösült a bárgyúságba.
- Menj haza!
Mintha bólintani akarna Chi Phéo. De a feje megsem mozdul, csupán a szemhéja rándul.
- Na, állj föl!
De hogyan tudna egyedül fölállni? Thi No Chi Pheo hóna alá nyúl, úgy segíti fölülni, aztán lábra álni. A férfi belekapaszkodik a lány nyakába, és így vonszolják egymást támolyogva a viskóig.
Thi No lefekteti Chi Phéót a silány bambuszágyra, és betakargatja a keze ügyébe eső gyékénydarabokkal. A férfi már nem nyöszörög, mintha aludna. Thi No is elálmosodik. A legyek azonban - tele van velük a kunyhó - eszébe juttatják, hogy a kabátját kint felejtette a kertben.. Kimegy. A vödrök meg arra emlékeztetik, hogy vízért indult. Fölveszi hát gyorsan a kabátját, megigazítja a ruháját, és megy a dolga után.
A hold még mindig fönt világol - még nem ért véget az éjszaka. Thi No már az ágyban van, de ez a váratlan kaland nem megy ki a fejéből. Mosolyog, képtelen újra elaludni, csak forgolódik a fekhelyén.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
hey_miki
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 03, 2005
Bài gửi: 1198
Đến từ: VN HÚN

Bài gửigửi: 17.09.2006    Tiêu đề: 5 xu Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Khi Chí Phèo mở mắt thì trời đã sáng lâu . Mặt trời đã cao, và nắng bên ngoài chắc là rực rỡ . Cứ nghe chim ríu rít bên ngoài đủ biết. Nhưng trong cái lều ẩm thấp vẫn chỉ hơi tờ mờ . Ở đây người ta thấy chiếu lúc xế trưa và gặp đêm thì bên ngoài vẫn sáng. Chưa bao giờ Chí Phèo nhận thấy thế bởi chưa bao giờ hết say .
Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy, hắn thấy miệng hắn đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, hay là đói rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tý . Hắn sợ rượu cũng như người ốm thường sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng nói của những người đi chợ . Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá . Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có . Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy ... Chao ôi là buồn!
-- Vải hôm nay bán mấy ?
-- Kém ba xu dì ạ!
-- Thế thì còn ăn thua gì!
-- Cố kéo co mới được một tấm năm xu
-- Thật thế đấy . Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi .
Chí Phèo đoán chắc rằng một người đàn bà hỏi một người đàn bà khác đi bán vải ở Nam Định về . Hắn nao nao buồn, là vì mẩu chuyện ấy nhắc cho hắn một cái gì rất xa xôi . Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ . Chồng cuốc mướn cầy thuê, vợ dệt vải, chúng bỏ lại một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm.
Tỉnh dậy hắn thấy già mà còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lý nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao ? Ngoài bốn mươi tuổi đầu ... Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời . Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đầy đọa cực nhọc mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều; nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông trước thấy tuổi già của hắn, đói rét ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.


Már javában délelőtt van, amikor Chi Phéo fölébred. A nap minden bizonnyal magasan ragyog - gondolja a madarak csipogásából. De a kunyhóban még félhomály van : amikor odakint dél van, bent úgy tünik, mintha már leszállt volna az este, és amikor kívül még javábban süt a nap, a kunyhóban éjjeli sötétség honol. Chi Phéo, mivel még sohasem józanodott ki, ezt nem vette észre eddig.
De ez alkalommal magához tér, megvilágosodik az elméje. Még elesettnek érzi magát, - akár a végtelennek tűnő részegségek reggelén -, a szája keserű és cserepes, a lelke zavaros bánattal teli, a teste üres, a lába erőtlen. Talán pálinka kellene neki? Már a puszta gondolatra kiveri a víz, és émelyeg. Most ugyanaz az undor fogja el a pálinkára gondolva, mint ami a betegeket, ha rizst látnak.
De kint milyen vidám a madarak csivitelése! Chi Phéo hallja, hogy nevetgélnek a piacozó emberek. Egy halász evezőit a ladik oldalához ütögetve hajtja a halakat a varsa felé. Chi Phéo mindezt ma hallja először - pedig ezek a leghétköznapi zajok. Egészen ellágyul a szíve.
- Mennyiért árulta ma a szövetet?
- Három szuval olcsóbban méterét, mint tegnap.
- De hát akkor nem nyert rajta semmit!
- Öt szut végenként, nem többet.
- Csak ennyit? Persze még mindig jobb, mint a semmi...
Egy asszony Nam Dinh-i vásárból visszatérő takácsnéval beszélget. Chi Phéo füleli őket, s a beszélgetés kicsit elszomorítja, mert azokra a rég volt időkre emlékezteti, amikor - vajon jól emlékezik? - egy kis családi fészekről álmodozott. A férj földművesnek szegődött volna, az asszony szőni. s együtt nevelgettek volna egy malacot. S amikor már valamennyire összeszedték volna magukat, vásároltak volna néhány köböl rizsföldet.
Chi Phéónak szembe kellett néznie önmagával : öreg és magányos. Milyen kegyetlen az élet! Hogyan juthatott idáig? Valóban megöregedett volna már? Elmúlt negyven éves.... Mindenesetre ez már nem az a kor, amikor valaki a családalapításra gondolhatna. Fél lábbal már kilépett az életből. Az olyan embereknél, mint ő is - akik sohasem voltak betegek a rengeteg méreg és nélkülözés ellenére sem -, egy rosszullét az első fenyegető jelzés, ami azt kongatja, hogy nagyon elhasználódott már a test és a lélek. Ez már az a bizonyos őszi zápor, ami a hideg tél közeledtét mutatja. Chi Phéo önmagát látja ezeken a megvénült napokon - körülvéve éhséggel, hideggel, betegséggel, és ami mindenél rosszabb : egyedülléttel.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Website của thành viên này AIM Address Yahoo Messenger MSN Messenger
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Trang văn nghệ của VNKATONÁK Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Trang kế
Trang 8 trong tổng số 10 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser