vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K
VNKATONÁK FORUMS :: Xem chủ đề - Tham lai Hungary sau 30 nam xa cach (Phan I)
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Tham lai Hungary sau 30 nam xa cach (Phan I)
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 28.11.2005    Tiêu đề: Tham lai Hungary sau 30 nam xa cach (Phan I) Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thăm lại Hungary sau 30 năm xa cách

BT: Cảm ơn Phan Hồng đã lại một lần nữa giúp chúng ta ôn lại những kỷ niệm xưa rất sống động, chi tiết và đầy hấp dẫn. Mong rằng, ngoài Phan Hồng, các anh em đi đợt này hãy dành thời gian kể lại cho chúng tôi -những người chưa đủ may mắn để có mặt trong đợt "đi thăm lại" này- những câu chuyện, những hình ảnh về "quê hương thứ hai" của chúng mình.

Công tác chuẩn bị

Vài ngày trước khi bay, Ái "tầu" nhắn tin cho anh em: "Mời các anh em trong đoàn đến quán bia Hải Xồm trên đường Giảng Võ họp bàn kế hoạch". Y hẹn, anh em lũ lượt kéo tới tầng 3, kể cả một số anh em không chính thức bay. Trước tiên, các anh em cùng nhau ghép các mảng kế hoạch vào nhau để tạo thành một bản kế hoạch hoàn chỉnh: Tuấn Anh mail về sẽ có một buổi hội ngộ tại nhà nghỉ cuối tuần của một chiến sĩ nào đó vào ngày 19/8, đề nghị đoàn confirm (xác nhận lại). Phía Hội hữu nghị Việt Hung thông báo sẽ có buổi đi chơi thành Éger (sáng), sau đó xem pháo hoa trên sông Đa-nuýp (tối) ngày 20/8. Võ Mai thông báo các doanh nghiệp Hung mời đi thuyền buồm (vitorlás) ở Balaton vào sáng 21/8. Anh em đề nghị phải có một buổi vào thăm doanh trại Petofi, một buổi thăm lại các trường đại học Muegyetem và ELTE, một buổi du lịch tàu thủy Dunakanyar (hajózás). Việt Trung đề nghị phải có một buổi ra chợ 4 con hổ gặp gỡ các anh chị em trong và ngoài quân đội, vì nơi đó là đầu mối kết nối đủ mọi chủng loại các mối quan hệ. Tuấn Bụng mới ở Hung về đang có mặt ở Việt nam sốt sắng đề nghị có một buổi giao lưu biểu diễn văn nghệ cho cộng đồng người Việt xem, vì nghe nói sẽ có đoàn nghệ sĩ múa, hát của Bộ Văn hóa thông tin bay cùng chuyến. Hắn còn định bay về Hung để tổ chức "cho nó chu đáo", song lại tiếc hùi hụi vì hiện nay "kế hoạch của em ở Việt Nam đang hay". Anh Sơn, Phó chủ tịch Hội hữu nghị Việt nam-Hungari cũng đến, ngoài chuyện đưa cho mấy băng video về Budapest, Balaton để làm đĩa CD phục vụ buổi gặp mặt 28-8 ở Quảng Bá sắp tới, còn thông báo, tiếp sau đoàn này, anh Sơn sẽ dẫn một đoàn sang Hung vào 9-2005. Vân vân.

Chuyến bay đêm

11 giờ đêm máy bay mới cất cánh, nhưng 10 người trong đoàn đi đã có mặt đầy đủ ở sân bay từ lúc 9 giờ 30. Dễ thường, ai cũng sợ máy bay bay mất. Hành trình của chuyến bay là Hà Nội-Paris-Budapest. Sân bay đông nghẹt người làm thủ tục và người đi tiễn. Mr Quân cười toe toét san sẻ hơn 10 gói sấu xanh cho các đồng đội. Đây là món quà quý cho các bạn Việt Nam đang sống ở Hung.

10 giờ hôm sau, cả đoàn tới sân bay Charle De Gaulle (Sác Đờ-gôn). Cảnh sát Pháp xem giấy tờ, vé máy bay, hỏi bằng giọng Việt lơ lớ: "Đi giống nhau à, có mấy đứa?". Nghe cứ như mấy bác Tây nguyên nói giọng người Kinh. Nhảy lên xe buýt để tìm đến Terminal 2B, nơi transit đi Hung. Xe chạy vòng vèo một lúc thì đến.

Một cảm giác lạ thường lan tỏa khắp người: sắp về tới nhà rồi! Cảm giác này trong đời đôi ba lần mới gặp lại. Ngồi uống cà-phê capuchino ở sân bay Pa-ri trong lúc chờ chuyển máy bay, cả bọn nói chuyện râm ran. Chung gù phone cho Phúc, nghe lõm bõm câu trả lời: Phúc đang đi Praha bán hàng.

12 giờ 35 phút lên máy bay bay sang Hung, 14 giờ 30 thì tới nơi. Mọi người đều khỏe mạnh, tươi tỉnh. Có hai cán bộ sứ quán ra đón "đoàn doanh nghiệp". Sở dĩ có chuyện này là vì đoàn đi kiêm thêm nhiệm vụ ghép vào với đoàn của Bộ Văn hóa Thông tin tham dự "Những ngày văn hóa Việt Nam" diễn ra tại Trung tâm thương mại Châu Á (Asia Center) từ ngày 19/8 đến ngày 23/8 ở Budapest. Anh Quang, Chủ tịch hội hữu nghị Việt nam- Hungary giao nhiệm vụ cho Võ Mai ra đi đợt này cố "lùa" vài ba chú vào rọ. Anh Sơn, Phó Chủ tịch hội, đã chính thức điện sang Sứ quán nên "Sứ" đã "lệnh" cho người ra đón.

Đoàn trưởng Ái "tầu" chạy loăng quăng trong sân bay, hể hả thông báo đã nhìn thấy Hòa "vịt" (tên do anh Khôi đặt) thấp thoáng bên ngoài cửa kính. Thì ra, Hòa đã nhận được e-mail của đoàn trưởng Ái "tầu" và lấy vé bay từ Ba Lan sang Hung vào lúc 10 h 30 sáng để nhập đoàn. Qua biên giới Hung rất dễ dàng, bộ đội biên phòng kiểm tra nhanh gọn, không gây khó khăn gì. Hải quan không thèm liếc hàng họ. Có lẽ, hải quan Hung hoàn toàn đặt niềm tin vào hải quan Pháp. Nếu có thuốc nổ hay thuốc phiện trong hàng hóa thì làm sao mà "qua mặt" thoát khỏi sự kiểm tra ở sân bay Pa-ri?. Thời gian lấy đồ gửi kéo dài, vì tìm mãi không thấy 3 gói tranh thêu quà tặng. Về sau, ra chỗ "Tìm đồ thất lạc" thì thấy. Lý do là vì các bức tranh đó có kích cỡ hơi quá khổ nên sân bay không để chúng vào băng chuyền hàng hóa. Công nhân bốc xếp không cẩn thận, làm vỡ mất mặt kính của 2 bức tranh thêu.
Đội quân ra đón đoàn hùng hậu: Misike, Tuấn Anh, Tuấn tồ, Mrs Điệp, Dương, Phương (hai bạn này chắc nhận được tin từ Tuấn Bụng), mỗi vị một xe ô tô. Mọi người nhận được e-mail từ mấy hôm trước nên hỏi thăm túi bụi: anh Diễn đâu, Cường trố đâu, Nam đâu, anh Vũ Văn An đâu... làm anh em trong đoàn tha hồ giải thích sự vắng mặt của những elvtársak đó. Hai cán bộ sứ quán mang theo một xe ca to 50 chỗ để đưa đoàn về AsiaCenter gặp đại diện của bạn lên kế hoạch làm việc và ăn trưa.

Trên đường từ sân bay về, đã có những cảm nhận đầu tiên về nước Hung sau hơn 20 năm xa cách. Đường sá bỏ bễ đã lâu không sửa chữa, nhiều vết rạn nứt. Đường hẹp chứ không phải xa lộ nhiều làn xe. Các thiết chế giao thông như đèn xanh đèn đỏ, vỉa hè... không "sáng choang" như tưởng tượng. Nhà cửa hai bên đường "phình phường", những khu rừng thưa, lá xanh chen lá vàng không có bàn tay chăm sóc, bị bỏ lại phía sau cửa sổ xe ca. Nước Hung đây ư?

Một lát sau, xe tiến vào Trung tâm thương mại Châu Á. Người Hung phát âm là á-gio-xen-te, nghe ngồ ngộ, chứ không dịch ra thành "Ázsiai Kereskedelmi Kozpont". Dưới tầng 1 của trung tâm lác đác các cửa hàng bán quần áo của người Việt (cũng có thể đấy là người Trung Quốc, nhưng mình cứ nhận xằng như thế). Tuấn tồ (còn có biệt hiệu là Tuấn kều, Tuấn to, song về sau kiderult là còn có một biệt hiệu khác chính xác hơn, đố anh em nào nghĩ ra?) giới thiệu có một cửa hàng của vợ chồng Tuấn ở đấy, "lúc nào rỗi rãi mời các bác ghé thăm". Cả đoàn leo thang máy lên tầng gặp đại diện Trung tâm để nhận quầy giới thiệu sản phẩm (pavillon) và ăn trưa. Đoàn thống nhất với Tham tán thương mại (tên anh là Thế, học chế tạo máy gépész, sang Hung 1977) là sẽ không "xài" pavillon nào cả. Nói chung, điều đó hơi khó hiểu vì các doanh nghiệp định trưng bày hàng hóa gì đây? Trên thực tế, chúng tôi buôn bán chất xám!.

An tọa trong phòng họp xong, một "néni" bước vào chào mừng cả đoàn. Bà rất mừng vì anh em ta nghe-hiểu-nói, dẫu còn lõm bõm, thủng được cái món tiếng Hung lủng cà lủng củng (cha mẹ ơi, bà này nói khá nhanh), khỏi qua phiên dịch lằng nhằng. Theo kế hoạch, đoàn sẽ nghỉ ngơi tại khách sạn 3 sao do AsiaCenter thuê, ăn sáng và ăn tối tại khách sạn, ăn trưa tại Trung tâm, đi đâu có xe ca đưa đón. Đoàn cảm ơn về sự đón tiếp nồng nhiệt của bạn và từng người nhận vé ăn trưa (ebéd jegyzet), cho nó chắc, kẻo chẳng may ai bị lạc đoàn và bị bọn cigány móc mất ví tiền, không biết bấu víu vào đâu. Đoàn cũng mạnh dạn thông báo sẽ không ăn tối ở khách sạn và không sử dụng xe ca của bạn, vì tự lo liệu được. Không phải kiêu, xe ca đó có phục vụ riêng một mình "đoàn doanh nghiệp" đâu, còn phục vụ "văn công" nữa chứ.

Bù lại, hôm 23/8, đoàn Bộ Văn hóa Thông tin lên đường về nước (một bộ phận bay đi Hà Lan), nhưng đoàn ta nán lại thêm 1 ngày (vé về của 4 người trong đoàn đã chốt là ngày 24/8 ) , nên đoàn đề nghị bạn thương lượng ngay với khách sạn để dãn thêm 1 ngày. Martin "néni" rút điện thoại di động ra tác nghiệp ("Egy pillanat") (xin chờ một phút), một lát sau hớn hở nói: "El van intézve" (mọi việc đã được giải quyết xong). Như vậy, sau ngày 24/8, các chiến sĩ ở lại thêm sẽ "tùy nghi di tản".

Martin "néni" đề nghị mọi người rửa chân tay mặt mũi đi dùng bữa trưa, nhưng Tuấn Anh idegesen xem đồng hồ và bảo đã hẹn doanh trại Petofi lúc 16 giờ, nếu ăn trưa thì muộn mất. Anh em nhất trí bỏ ăn trưa (đã ăn nhẹ trên máy bay, no rồi), về nhận phòng ở khách sạn để vứt đồ đạc, sau đó hành quân thẳng đến doanh trại Petofi cho kịp giờ.

Xe con Misike đi tiên phong thẳng tiến đến doanh trại trước, xe ca chậm chạp lò dò bò đến sau. Ngồi trên xe ca chầm chậm dạo qua các con phố, mọi người bồi hồi nhìn ra xung quanh để đoán nhận đây là đâu, phố này tên là gì, cửa hàng Corvin kia phải không, ga nào đấy nhỉ, con đường này dẫn tới cầu Erzsébed hay cầu Lánchíd... Những cảm giác sâu lắng này được máy quay phim của Mr Quân thu lại hết ("câu chuyện được kể lại bằng hình ảnh").

Lối cũ doanh trại, ta về

Từ Pest, lướt qua Népstadion, sượt qua ga Keleti, vút qua cầu Erzsébed, ô tô vòng bên phải núi Gellért và lượn trái quặt về Budaorsi út. Đến ngã ba có con phố nhỏ đâm ra quảng trường Tròn, anh em băn khoăn hỏi: "Phố này có phải là Kálonia út không nhỉ?". Ngần ngừ một lát, mọi người đều đồng thanh công nhận "đúng là Kálonia út". Một cảm giác xốn xang ùa tới: bến ô-tô 40 quen thuộc kia rồi, bờ tường doanh trại Petofi kia rồi, đường sắt phía sau bến ô-tô 40 với con tàu màu xanh lơ tróc sơn loang lổ đang hồng hộc chạy từ Balaton về, những tòa nhà màu xám xấu xí nhưng gắn bó xiết bao, gần gũi biết bao... Ô-tô ca đến trước cửa chính doanh trại Petofi thì dừng lại. Cổng đóng im ỉm. Lối lên phòng trực ban không còn nữa. Tuấn Anh nhảy xuống thám thính.

Anh em chĩa ống kính máy ảnh và máy quay phim lên dòng chữ cong cong bằng sắt, gỉ hoen gỉ hoét, nâu sì treo ngay phía trên cổng chính: "Petofi Laktanya". Tuổi thọ của tấm bảng này ít nhất cũng ngót ngét 40-50 năm. Sĩ quan trực ban chạy ra thông báo với Tuấn Anh cổng này đã bỏ từ lâu, các ngài phải đi cổng "mới" ở phía bên hông, sát với tòa nhà của Viện nghiên cứu trước mặt bến ô-tô 40. Ô-tô ca không thể vòng lại được (đường đôi mà), anh em hăng hái xung phong đi bộ ngược lại một quãng, vừa đi vừa chạy việt dã "nhẹ nhàng" kẻo hết mất giờ. Hồi trước, đôi chân chạy mãi từ bến ô tô 40 về doanh trại cho kịp giờ điểm danh 9 giờ tối rồi, nên khoảng cách ấy là chuyện nhỏ!

Quả là ngang hông tòa nhà của Viện hàn lâm khoa học Hung-ga-ri (MTA kutatóház) đã trổ một con đường nhựa ngược lên núi, dài khoảng 500 mét. Anh em tập trung đông đủ trước cổng doanh trại xong, một básci dắt cả hội vào. Đi được 100 mét, một sĩ quan trực ban tay đeo băng đỏ có dòng chữ ugyeletes (trực ban) tiến ra, ra hiệu cho mọi người dừng lại. Anh ta nói, anh ta đã biết tin đoàn sẽ đến thăm từ trước, và được giao trách nhiệm hộ tống (kisér) đoàn đi thăm lại doanh trại. Các máy quay phim sè sè, các máy ảnh loạch xoạch bị anh ta nghiêm khắc lên án, ngăn cấm ngay, vì đây là khu vực quân sự. Anh em mình vốn con nhà lính nên nhanh nhẹn hiểu ra vấn đề, stop ngay, cho dù tâm lý hơi bị bức xúc. Ai đó nói với chú lính, 30 năm trước đây, chúng tôi (hiểu là chúng tao cũng được) sống ở doanh trại này. Chú lính nói, 30 năm trước đây "mégnem szulettem" (cháu chưa đẻ).

Mọi người chầm chậm dạo bước trên con đường nhựa, không đến nỗi trầm ngâm (trầm lặng) như những người Mỹ, cũng không đến nỗi sôi nổi bàn tán ầm ĩ như những cổ động viên bóng đá nhiệt thành Bra-xin. Lớp học dự bị tiếng Hung, đến cả nền nhà, không còn nữa. Cạnh đó, hồi xưa có một vài cây keo hoa màu trắng đục, cũng không còn nữa. Sân bóng đá còn nguyên. Trên tường có vẽ các tư thế hình mẫu nghiêm nghỉ, quay phải quay trái cho các chú lính mới tập đội ngũ. Một ai đó xông tới đứng cạnh tấm biển đề "Nhà giam" để anh em khác chụp ảnh lén bằng điện thoại di động. Anh lính trực ban người Hung phì cười. Hàng cây cao bên lề đường ngày nào véo von tiếng chim hót đã bị đốn đi để mở đường rộng hơn, sát vào phía các tòa nhà. Vài ba cây thông xanh trồng mới ven đường thấp lè tè.

Mấy ngôi nhà xám chưa bị phá, mặc dù bên ngoài, tường vôi ố vàng đã bong lả tả, chả ai thèm tu bổ. Ban công sắt tầng 2 bị gỉ ăn nham nhở, các cánh cửa ra ban công bị khóa chặt, vì bước ra đó có đầy những nguy hiểm đang rình rập không lường trước được. Không thấy các thùng rác bằng nhựa màu xám đậm, mùa đông đông nghịt quạ và chim bồ câu đến ăn vụn bánh mì. Mọi thứ sạch sẽ, gọn gàng. Chúng tôi hít thở bầu không khí sâu vào lồng ngực, như muốn tìm lại hơi thở gần gũi 20-30 năm về trước. Có lẽ, tất cả các giác quan trên thân mình đều làm việc hết cỡ, cốt để cảm nhận lại những gì gọi là hồi xưa.

Tôi đưa tay mở cánh cửa tòa nhà "của chúng ta" và chậm rãi bước xuống cầu thang dẫn lối tới tấng hầm của ngôi nhà. Tất nhiên, buồng bảo vệ bé nhỏ ngày nào không còn nữa. Phía dưới ẩm thấp. Phòng bóng bàn, bếp ăn Việt Nam, nhà ăn kiêm phòng chiếu phim đều không còn. Ai đó dẫm phải vũng nước lạnh ngắt lênh láng trên sàn nhà, kêu lên thảng thốt. Chúng tôi lộn lại, ngoái nhìn chú lính trực ban dò hỏi xem có được lên tầng không. Chú lính gật đầu. Tầng trên đã có sự sửa sang lại, cầu thang dường như rộng hơn. Các cửa ra vào vẫn thế, sơn màu trắng, có một tay cầm đơn giản ở giữa. Nơi chiếu nghỉ có lò sưởi ruột gà sơn màu ngà, cuộn ba vòng. Các cửa sổ vẫn vậy, có nhiều lớp, khung trông thật vững chắc, phía trên có thêm 2 ô cửa sổ nhỏ để dễ bề hé mở đón không khí trong lành từ bên ngoài vào. Cả đoàn tập trung "làm một kiểu ảnh kỷ niệm", vì e rằng 5 năm nữa, chắc họ phá tòa nhà này mất. Lại đi lên tầng ba. Có thay đổi, nhưng không phải là những thay đổi căn bản. Bịt mắt lại, chả ai bị lạc đường. Tôi hiểu, trong lòng tất cả mọi người đều đang trào dâng nỗi niềm lâng lâng và rưng rưng.

Rời toà nhà, chúng tôi đi lên sân thể thao phía trên đồi. Lúc đi ngang qua kho để đồ, Tuấn tồ hét tướng lên: "Ê, kho đồ kìa!". Ngày xưa, chiều chiều các anh lớn tuổi vẫn hay lấy xe Mô-kích ra tập đi trên sân xi-măng. Khu thể thao trên đồi không thay đổi mấy. Ai đó nhớ là lúc trước không có đường pitch (đường chạy). Tôi nhớ là vẫn có. Bãi cát tập nhảy xa, xà đơn xà kép đã dời ra phía đầu bên kia của sân cỏ. Đứng trên lưng chừng đồi nhìn xuống, thấy tòa nhà chung cư cao tầng và tòa nhà của Intézet vẫn thế. Các vườn mận, vườn đào vàng không thay đổi. Tuấn tồ kể, có một hồi, cứ chiều đến Tuấn tồ lại mang quả bóng lên đây cắn răng tập đá một mình hàng tiếng đồng hồ. Mọi người râm ran bàn tán. Ai đó bảo, doanh trại sắp được bán cho nước ngoài làm Trường đại học. Địa điểm quá đẹp. Ai đó lại bảo, hay là Hội hữu nghị Việt Hung (thậm chí, anh em bộ đội doanh trại Petofi hò nhau lại?) bỏ tiền ra mua béng mảnh đất này đi. Ui cha cha!.

Lúc quay trở ra, mọi người hớn hở thông báo với nhau đã chụp trộm được rất nhiều ảnh. Chú lính trực ban đâu phải loại ba đầu sáu tay, ngăn thế nào được. Vả lại, Tuấn Anh đã cẩn thận liên hệ với Bộ quốc phòng Hung từ trước, nên nếu trong doanh trại có vũ khí súng đạn gì bí mật thì người Hung cũng đã cất hết đi rồi. Khi đi ngang nhà ăn của lính, anh em mới nhận ra bụng đang đói cồn cào. Tuấn Anh nửa đùa nửa thật hỏi chú lính trực ban: "Itt lehet étkezni?" (Có thể ăn ở đây được không?). Chú lính hốt hoảng xua tay từ chối: "Nem, nem". Mọi người cùng cười ồ. Ồ, nếu nhà ăn lính mở cửa và đang bán kolbász chấm với mustár thì ăn đại đi chứ, ngại cái gì!.

Chú lính đưa ngón tay lẩm nhẩm đếm số người trong đoàn. Thì ra, chú ta đang kiểm tra xem có "anh hùng Núp" nào nấp lại trong doanh trại không. Đoàn ta tặng doanh trại tấm tranh thêu in hình Hồ Gươm. Chú lính lí nhí cảm ơn và đỏ mặt sung sướng bắt tay từng người.
Viszontlátásra!

Anh em bảo, thế là mới sang Hung nhưng đã làm được một việc "đạt 50% toàn bộ kế hoạch đề ra", và nhất trí bình bầu cho Tuấn Anh công đầu.

***

Ra khỏi doanh trại, mọi người đói ngấu, anh em đề nghị đi ra đâu đó ăn tạm. Chỉ cần kenyér, kolbász chấm với mustár, dưa chuột muối là đủ. Nhưng các thổ dân không đồng ý. Hội ý một lúc, mọi người được các tài xế đưa đến một quán ăn hội đủ các tiêu chuẩn: có chỗ đỗ xe rộng rãi, thuận tiện lối đi, có đồ ăn "được", và có rượu Hung. Thì ra, anh em thổ dân muốn kéo cả các anh em Petofi cũ (lúc nãy bận công chuyện, không vào thăm doanh trại được) đến đó nữa. Mọi người đề nghị chủ quán bố trí một bàn ăn rộng cho 20 người trong một phòng riêng để có thể cười nói thoải mái, không ảnh hưởng tới các thực khách bên cạnh. Y lệnh, chúng tôi được dẫn vào một phòng ăn rộng rãi, trên tường treo lỉnh kỉnh các loại gươm giáo thời Trung cổ, có cả hình nộm các kỵ sĩ mặc áo giáp sáng loáng đứng hầu. Chủ quán được lệnh mang tất cả các loại rượu házi bor mà chủ quán cho là ngon nhất lên, đoàn chúng tôi sẽ cử chuyên gia nếm rượu và sẽ quyết định dùng loại rượu nào. Nói cho oai vậy thôi, chứ bụng đang đói mà nốc rượu vào là vô cùng nguy hiểm.

Anh em yêu cầu halászlé (súp cá) ăn cho bõ nhớ, song đây tỏ ra là bài toán đau đầu đối với bản quán, trông mặt anh chàng chủ quán nghệt ra, lúng túng như gà mắc tóc. Thế là đành chuyển phương án khác, khả thi hơn. Một lúc sau, súp gà được bưng lên (tyúk-leves). Mấy thổ dân tíu tít điện thoại, gọi được Cường lủi, anh Quang (đoàn 1972, sau về công tác ở B14- Viện kỹ thuật quân sự), Thỉnh, Mệnh, Chính (học Tổng hợp ELTE), Tuấn còi (ban chiều bận trông thợ làm nhà mới không ra sân bay đón đoàn được)... lần lượt tới, tay bắt mặt mừng. Mở ngoặc bình luận thêm: Tuấn còi giờ mang tên mới, ghép với tên của vợ là Tuấn-Hồng, Tuấn tồ "bị" gọi là Tuấn-Hoa, Cường lủi "biến" thành Cường-Thủy. Hay thật, ở bên Hung đàn bà con gái khi xuất giá tòng phu phải lấy tên chồng, đằng này ngược lại... Đợi khá lâu, nhà bếp dọn ra 4-5 mâm thịnh soạn, tưởng là có thể ăn hết bay, nhưng đúng là "con mắt to hơn cái bụng". Đang ăn, Chung gù chợt nhớ ra "bây giờ Ác-hen-ti-na đang đá với Hung ở Népstadion đấy", song chả mấy ai hưởng ứng, không phải vì anh em mải ăn (oan quá!), mà một phần vì anh em giải nghệ (cả nghệ "chơi" lẫn nghệ "xem") đã lâu rồi, một phần vì đây chỉ là trận cầu giao hữu. Nhìn xung quanh cũng không thấy ti-vi ở đâu để bật. Vả lại, đến trẻ con hay cụ già cũng dễ dàng đoán ra kết quả thắng thua, đặc biệt là 2 "cụ lão thành" Nyilasi và Torokcsik thuở nào. Hajrá, magyarok, muốn lắm, nhưng lực bất tòng tâm! Về sau, báo đăng tin Hung thua 2-1, một kết quả không gây sốc cho bất cứ ai. Riêng về trận MU đá với Debrecen vào thứ tư tới, Chung gù và Thắng nhất quyết phải ra sân cho bằng được (Tuấn còi nhận trách nhiệm xoay vé), vì theo Chung gù thổ lộ "đây là cơ hội duy nhất, vô cùng hiếm hoi được chiêm ngưỡng đội MU đá trực tiếp của đời em".
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06.05.2006    Tiêu đề: Thăm lại Doanh trại Petofi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thăm lại Doanh trại Petofi











Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06.05.2006    Tiêu đề: Cổng Doanh trại Petofi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cổng Doanh trại Petofi









Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06.05.2006    Tiêu đề: Một số cảnh cũ trong Doanh trại Petofi Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Một số cảnh cũ trong Doanh trại Petofi



Bến ô-tô 40.




Lối cũ ta về.




Đường lên sân vận động trên đồi.




Buồng 15. Tầng 2. Doanh trại Petofi. Năm 1978.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 06.05.2006    Tiêu đề: Những giây phút đầu tiên xuống sân bay và về k Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Những giây phút đầu tiên xuống sân bay và về khách sạn




Đón đoàn tại sân bay Ferihegy II.



Hạ cánh an toàn.



Về khách sạn.



Khách sạn 3 sao Lucky (2 ô-tô con của các cựu chiến binh Petofi).



Oregem, az a kérdésem, hogy ở Hung có cho phép lái xe bằng... 2 ngón chân cái không?



Ugye, cầu thang ở đây talán to đẹp hơn trong Doanh trại Petofi ?



- Báscikám, hány pohár sort birhatsz?
- Csak néhányat !

--------------------------------------------------------------
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 08.05.2006    Tiêu đề: Thăm lại Hung-ga-ri Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thăm lại Hung-ga-ri



Gặp gỡ tại Trung tâm thương mại Châu Á.




Đoàn Doanh nghiệp xem mô hình Trung tâm thương mại Châu Á.




Mốt, hai, mốt ! Đi đều, bước !





Tại bến thuyền buồm Tihany.




Ước gì cuối đời có một ngôi nhà nhỏ để vui thú điền viên !




Thăm lại hồ Balaton.





Sau bữa ăn trưa, Việt Trungvà Võ Mai chuẩn bị đi ngủ.



Được sửa chữa bởi PhanHong ngày 10.05.2006, sửa lần 2
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 08.05.2006    Tiêu đề: Giao lưu và gặp gỡ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Giao lưu và gặp gỡ




Trước thềm... quán ăn ở Tihany.




Trong quán ăn Lancelot Lovagi Étterem (Budapest).





A-lô em ơi, tối nay anh không về ăn tối đâu?





Trong quán rượu "Hiệp sĩ" ở Budapest.





Cuộc gặp gỡ của các tài tử điện ảnh.


Được sửa chữa bởi PhanHong ngày 09.05.2006, sửa lần 2
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Khac_Cuong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 875
Đến từ: Thanh pho Ho Chi Minh

Bài gửigửi: 08.05.2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Xem chùm ảnh về Doanh trại Petofi tôi thấy rất xúc động. Cảm ơn anh Phan Hồng !
Thế tòa nhà mình ở xưa bây giờ ai ở? và những bức ảnh của các vnkatonak?
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Yahoo Messenger
PhanHong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 2855
Đến từ: Hà Nội

Bài gửigửi: 09.05.2006    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

@Khac_Cuong:

1- Tòa nhà mình ở bây giờ biến thành văn phòng của đơn vị bộ đội đóng trong Doanh trại Petofi. Chú lính đi cùng đoàn vnkatonak là trực ban hôm đó. Chú ta không cho vào bên trong các phòng ở cũ, chỉ cho anh em đi lại loanh quanh ở ngoài hành lang và ngó đầu vào một vài phòng.

2- Các ảnh trên đều là ảnh của vnkatonak chụp (trộm).

Kính báo.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang 1, 2  Trang kế
Trang 1 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser