vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K
VNKATONÁK FORUMS :: Xem chủ đề - Tản mạn .......
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Tản mạn .......
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 100, 101, 102  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 878
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 08.05.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này


Tôi đọc trên mạng thấy bài viết này của ông Đào Tiến Thi, Uỷ viên Ban chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam với tiêu đề “BÀI HỌC ĐỔI MỚI ĐẤT NƯỚC, ĐỔI MỚI CHÍNH MÌNH TỪ CÁC SỸ PHU NHO HỌC ĐẦU THẾ KỶ XX” dưới dạng Thư ngỏ gửi BCHTƯ Đảng nhân Hội nghị TƯ 7 khoá XI. Thấy hay xin bề về trang nhà ta. Nếu ông Tổng thấy “nhạy cảm” thì cho tút xuống.


BÀI HỌC ĐỔI MỚI ĐẤT NƯỚC, ĐỔI MỚI CHÍNH MÌNH TỪ CÁC SỸ PHU NHO HỌC ĐẦU THẾ KỶ XX

(Thư ngỏ gửi BCHTƯ Đảng nhân Hội nghị TƯ 7 khoá XI)
Đào Tiến Thi




Kính gửi Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

Tôi là Đào Tiến Thi, thường trú tại 113E Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội, chứng minh nhân dân số 013060932; là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam (thẻ Đảng số 97 003164); lĩnh vực hoạt động: biên tập sách, nghiên cứu văn học (hiện là hội viên Hội Văn học nghệ thuật Vĩnh Phúc), nghiên cứu ngôn ngữ (hiện là Uỷ viên Ban chấp hành Hội Ngôn ngữ học Việt Nam).

Với ý thức trách nhiệm trước vận mệnh đất nước, tôi trân trọng gửi đến BCH Trung ương một số ý kiến về bài học có thể rút ra từ cuộc vận động canh tân của các sỹ phu Nho học đầu thế kỷ XX.

Thưa quý vị Trung ương

Dân tộc Việt Nam cũng như Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay đang đứng trước tình thế buộc phải lựa chọn con đường tồn tại và phát triển của mình, nếu không muốn bị diệt vong.

Qua nghiên cứu lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX, chúng tôi nhận thấy đây là giai đoạn dân tộc ta đột nhiên thức tỉnh và hội nhập với thế giới hiện đại, mà người khai sáng lại chính là những con người thế giới cũ: tầng lớp sỹ phu Nho học cuối cùng của chế độ phong kiến thời kỳ suy tàn. Họ là những nhà cách mạng, nhà văn như
Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Ngô Đức Kế, Nguyễn Thượng Hiền, Lương Văn Can, Nguyễn Quyền,… Họ có thể đứng chân ở những tổ chức khác nhau (Đông du, Duy Tân, Đông Kinh nghĩa thục,…), hoạt động trên những lĩnh vực khác nhau nhưng đều chung một chí hướng: quyết tâm canh tân đất nước, đồng thời “thay máu” chính mình.

Để làm được điều đó, các cụ thời ấy đã phải phá lệ, cụ thể đã phải làm ít nhất ba việc “phản lại” truyền thống sau đây:

a) Kịch liệt phê phán ý thức hệ Nho giáo, đề cao dân quyền, coi dân quyền là cội nguồn của quốc gia thịnh trị;
b) Từ bỏ đặc quyền đặc lợi của chính mình – một giai cấp đã ăn trên ngồi trốc một nghìn năm;
c) Đón nhận những yếu tố tiến bộ từ phía kẻ thù với một tinh thần cầu thị cao.

Chúng tôi thấy những điều này là bài học rất hay cho Đảng Cộng sản Việt Nam hôm nay. Dưới đây xin phân tích cụ thể hơn.

1. Kịch liệt phê phán ý thức hệ Nho giáo, đề cao dân quyền, coi dân quyền là cội nguồn của quốc gia thịnh trị

Nho giáo là một hệ tư tưởng – chính trị – đạo đức có ảnh hưởng sâu sắc đến Việt Nam. Trong suốt một nghìn năm dưới chế độ phong kiến, Nho giáo chi phối toàn bộ đời sống xã hội, đặc biệt là đối với giai cấp phong kiến. Theo chúng tôi, Nho giáo có ba phần: phần tư tưởng (triết học), phần học thuyết chính trị và phần đạo đức. Ở đây xin chỉ bàn phần học thuyết chính trị (cũng là phần chủ yếu của Nho giáo) trong quan hệ với tầng lớp sỹ phu nói trên. Chúng tôi tạm dùng thuật ngữ ý thức hệ Nho giáo thay vì học thuyết chính trị Nho giáo để nó tương ứng với các thuật ngữ hiện nay thường dùng như ý thức hệ Mác – Lênin, ý thức hệ tư sản, tức là tạm tách chúng ra khỏi các bình diện tư tưởng và đạo đức trong các học thuyết đó.

Nho giáo đặt ra những tam cương, ngũ thường, ngũ luân,… để tạo ra các rường mối xã hội chặt chẽ mà thực chất cuối cùng chỉ để đặt ông vua làm chủ nhân của đất nước. Các quan chỉ tuân theo lệnh vua, còn “thần dân” thì tuân lệnh các quan. Nói cách khác, chỉ có nhà vua là “công dân đích thực”, còn tất cả đều là nô lệ. Trong xã hội ấy, quyền (cũng như ơn huệ) đều từ trên ban xuống và người dưới chỉ có thực hiện, chứ không có chiều ngược lại. Cho nên nếu may mắn gặp được “vua thánh tôi hiền”, biết “chăn dân” (tương tự như chăn đàn cừu) thì dân được nhờ, còn nếu vua quan bạo ngược thì dân cũng không có quyền chống lại.




Các triều đại phong kiến thường tuyên truyền rằng xã tắc là của “tiền vương”, “tiền triều” của họ để lại. Đó chẳng qua là một cách đánh tráo. Các sỹ phu Nho học đầu thế kỷ XX đã đặt ngược lại: người dân mới chính là chủ nhân của đất nước. Bởi vì chính nhân dân là người xây đắp nên đất nước.
Phan Bội Châu viết: “Phát cây bụi lá gai góc, khó nhọc để mở ra thế giới này, không phải là tay chân của hàng nghìn vạn người chúng ta chăng? Sớm chuyên chở, chiều chuyên chở đất cát để lấp kín khe núi kia, không phải là máu mỡ mồ hôi của tổ tiên hàng nghìn vạn người chúng ta chăng? Tổ tiên ta đem nước để lại cho con cháu. Ta là con cháu, ta nhận nước ở tổ tiên ta. Nước vốn là gia tài của dân ta”.

Các sỹ phu cũng thấy rõ nền chính trị toàn trị của nhà nước phong kiến là nguyên nhân của mọi thối nát, từ cung đình cho đến dân gian. Con người quen sống trong phục tùng và sự sợ hãi, trở nên ngu hèn, mất cả khả năng nhận thức:

Quyền dân chủ trên đầu ức chế
Trải nghìn năm dân trí còn gì.

(Phan Bội Châu)



Vì dân không có quyền gì trên chính đất nước của mình cho nên tất nhiên cũng thờ ơ với vận mệnh đất nước; chưa kể, còn quay lại xâu xé nhau vì những cái lợi nhỏ nhen: “Suốt cả thành thị cho đến hương thôn, đứa gian giảo thì như ma, như quỷ, lường gạt, bóc lột, cái gì mà chẳng dám làm; đứa hèn yếu thì như lợn như bò, giẫm cổ đè đầu cũng không dám ho he một tiếng. Cả mấy mươi triệu người như một đàn ruồi lũ kiến, không còn chút nhân cách nào”
(Phan Châu Trinh).

Ngày nay ta đưa khẩu hiệu “dân giàu, nước mạnh”, còn các chí sỹ thời ấy dùng “dân mạnh”, “dân khôn”, thiết nghĩ là chính xác hơn. Dân giàu chưa chắc đã là “dân mạnh” và dân giàu chưa chắc đã làm cho nước mạnh (nếu ý thức công dân kém, nếu sống bo bo, ích kỷ thì chỉ có hại cho đất nước). “Dân mạnh” trước hết là mạnh về ý chí, mạnh về tri thức, mạnh về nghề nghiệp, sau đó mới là mạnh về sản nghiệp. Quan hệ dân – nước là quan hệ:

Nước muốn mạnh thời dân phải mạnh
Dân có khôn thời nước mới khôn.

(Thơ Đông Kinh nghĩa thục)

Nếu công cuộc duy tân thắng lợi thì hình ảnh đất nước ta sẽ là hình ảnh một xã hội dân trị (chữ thời đó thường dùng để phân biệt với quân trị).
Phan Bội Châu viết: “Sau khi đã duy tân rồi thì dân trí sẽ được mở mang, dân khí sẽ lớn mạnh, dân quyền sẽ phát đạt, vận mệnh nước ta do dân ta nắm giữ. Giữa đô thành nước ta đặt một toà nghị viện lớn. Bao nhiêu việc chính trị đều do công chúng quyết định. Thượng nghị viện phải đợi trung nghị viện đồng ý, trung nghị viện phải đợi hạ nghị viện đồng ý mới được thi hành. Hạ nghị viện là nơi đa số dân chúng có quyền tài phán việc của trung nghị viện và thượng nghị viện. Phàm là dân nước ta, không cứ sang hèn, giàu nghèo, lớn bé đều có quyền bỏ phiếu bầu cử. Trên là vua nên để hay truất, dưới là quan nên thăng hay giáng, dân ta đều có quyền quyết đoán cả”.

2. Từ bỏ đặc quyền đặc lợi của chính mình – một giai cấp đã từng “ăn trên ngồi trốc” suốt một nghìn năm



Bác bỏ ý thức hệ Nho giáo, đề cao dân quyền, các sỹ phu Nho học thời đó cũng đương nhiên tự tước đi quyền và lợi của mình. Bởi vì cho đến lúc đó, tuy chủ quyền quốc gia đã mất nhưng bộ máy phong kiến vẫn được duy trì. Các sỹ phu thời ấy vẫn thoải mái ăn trên ngồi trốc, vinh thân phì gia nếu muốn. Thực tế trong số họ cũng đã có người đỗ đạt cao, có thể nhận lấy sắc phong của vua (hay của quan toàn quyền, thống sứ) để ra làm quan (một số đã từng ra làm quan như
Nguyễn Thượng Hiền, Phan Châu Trinh,…) nhưng họ đã chọn con đường dấn thân vì đất nước. Những hoạt động cách mạng của họ, chưa kể nỗi nguy hiểm do chính sách đàn áp của thực dân và phong kiến (hàng loạt chí sỹ đã bị giết hoặc bị tù đày), mà nếu thành công thì cũng không phải để họ “được làm vua”, mà để xây dựng một chế độ xã hội hoàn toàn khác: chế độ dân trị (dân chủ). Người nhà nước, theo quan niệm của các sỹ phu, chẳng qua là những người được nhân dân thuê mướn để quản lý xã hội: “Than ôi, nước không phải là gia tài tổ nghiệp của dân ta hay sao? Dân nước ta không phải là chủ nhân đời đời giữ gia tài tổ nghiệp này chăng? Sao dân ta lại bỏ cái quyền làm chủ nhân, bỏ cái chức trách làm chủ nhân của mình? Đem sự mất còn hưng phế của cái gia tài tổ nghiệp gửi cho bọn nhân công được thuê mướn để trông nom, không những không thể khiến gia tài tổ nghiệp mãi mãi do mình thừa kế, mà lại còn không cả gia tài tổ nghiệp này phải thuộc về mình” (Phan Bội Châu).

Dân quyền như vậy là một quyền hết sức tự nhiên, không phải do giai cấp thống trị ban phát. Xem thế thì các cụ đã “phản bội” lại quyền lợi của giai cấp của mình, nhưng đó là sự “phản bội” vĩ đại, là “cái gì của Xê-da trả lại cho Xê-da”.



Một loại đặc quyền khác của nho sỹ trong chế độ quân trị là danh vọng, mà thực ra phần nhiều là hư danh. Các sỹ phu đương thời cũng ném con mắt khinh bỉ vào các thứ hư danh đó: “Người trong nước (quân trị) không cần nhân cách, không cần học thức, không cần làm sự nghiệp gì, chỉ tính sao mua được chút quan, nho nhỏ cũng được chút phẩm hàm (…). Những nước ấy thì trong nước nó chỉ lủng củng có quan với phẩm hàm thôi, chứ có nhân vật gì nữa đâu, nước nó thường bị mất trước hơn mọi nước”
(Ngô Đức Kế).

Còn có một thứ đặc quyền nữa cũng bị các cụ lên án gay gắt là đặc quyền “yêu nước”. Chế độ quân chủ “cấm học trò và dân không được nói đến chính trị”, vì “biết chính trị nhiều thì sinh ra cách mạng” (Phan Châu Trinh). Nhưng hậu quả là đặc quyền ấy quay trở lại tiêu diệt chính nó: “Có hay đâu giữ khéo quá thì dân trong nước nó ngu, không động đến ngôi vua thật, mà các nước ngoài họ tới họ lấy thì dễ như chơi, nghĩa là dân nó ngu, nó không biết nước là cái gì nữa cả. Ta thử xem gương nhà Tống trước thì mất với Liêu, sau mất với Kim, rồi sau mất với Mông Cổ; còn nhà Minh thì lại mất với Mãn Châu, Cao Ly thì mất với Nhựt Bổn, An Nam thì mất với Tây”
(Phan Châu Trinh).

3. Đón nhận những gì tiến bộ đến từ phía kẻ thù với một tinh thần cầu thị cao

Ban đầu, người phương Tây đến nước ta để buôn bán, chưa phải là kẻ thù. Nhưng vua quan nhà Nguyễn theo thói quen kỳ thị của Nho giáo hủ lậu và cũng học đòi các vua chúa Trung Hoa, tự coi mình là “văn minh” mà miệt thị người Tây là “di”, “rợ”, nên đã thi hành chính sách “bế quan toả cảng” với họ. Thậm chí khoa học, kỹ nghệ, máy móc của phương Tây cũng bị coi là là thứ “quỷ thuật”, “cơ xảo”, có thể làm hỏng đạo Thánh hiền! Về sau, phải đương đầu với sức mạnh của họ thì lại quá sợ hãi, vào trận chưa đánh đã bỏ chạy, cuối cùng triều đình bó tay đầu hàng (khi chưa đến mức phải đầu hàng). Và khi thua rồi thì không tìm căn nguyên, lại đổ cho “mệnh trời”, cho “khí số” đã hết.

Nhưng đến thế hệ các sỹ phu đầu thế kỷ XX, nhờ đọc tân thư, nhờ độc lập suy nghĩ, họ hiểu ra căn nguyên vì sao mà Tây thắng ta thua. Ấy là chỉ bởi cái nguyên lý “ưu thắng liệt bại” (mạnh được yếu thua) của cuộc cạnh tranh sinh tồn tất yếu này. Nhưng vì sao người Âu mạnh giỏi mà ta yếu hèn? Văn minh tân học sách (một bài trong sách giáo khoa của Đông Kinh nghĩa thục thời đó) cắt nghĩa (tóm tắt) như sau:

Thứ nhất, về tư tưởng, văn minh châu Âu lấy nguyên lý động làm nguyên lý tồn tại và phát triển. Muốn động thì phải khuyến khích sự tương phản (đối lập): “Thế nào là ảnh hưởng tương phản? Xét ra các nước châu Âu, trên có nghị viện duy trì quốc thị, dưới có báo quán để đạo đạt hạ tình. Đại trước tác thì có Dân ướccủa Lư Thoa (Khế ước xã hội của Rousseau), Tiến hoá luận của Tư Tân Đắc (Spencer), Dân quyền thiên của Mạnh Đức Tư Cưu (Bàn về tinh thần pháp luật của Montesquieu). Suy rộng ra, nào diễn thuyết, nào thi ca, đều cốt để phát huy cái chủ nghĩa yêu nước, yêu nòi giống. Nước ta có thế không? Làm văn sách thì chỉ sợ phạm huý, dâng thơ cho người trên thì chỉ e phạm tội vượt phận nói leo, chỉ chừng đó là đã khác hẳn (các nước) không cấm (nhân dân) bàn bạc”.

Thứ hai, về chính trị, “Người châu Âu họ tổ chức chính quyền trong nước có chính thể lập hiến, có chính thể quân dân cộng hoà. Có số bao nhiêu người đấy thì cử một người làm nghị viên. Hễ bàn đến một việc gì thì trước phải khai hội, kẻ bàn người nói, sớm sửa đi chiều sửa lại, cốt làm cho đúng chân lý, hợp với tình hình. Nước ta có thế không? Hành chính thì cấm thay đổi, sửa sang; dùng người thì quý sự im lìm, lặng lẽ; chiếu theo lệ cũ, nhưng lệ không nhất định; luật cũng có ban bố đấy, nhưng dân gian không được đọc luật”.

Thứ ba, về văn hoá – tinh thần, “Người Âu cho nước và dân là có quan hệ mật thiết với nhau. Cho nên có chính thể cộng hoà, mà quốc thể tức là gia thể; có tục thượng võ mà quốc hồn tức là gia hồn; có lệ hỗ trái (cho vay), mà quốc mạnh tức là gia mạnh; có lối kiêm biện (công chức được giao phụ trách một số công việc nhất định), mà quốc sự tức là gia sự; có phái tự do, mà quốc quyền tức là gia quyền. Nước ta có thế không? Ngoài văn chương, không có gì là quý; ngoài áp chế không có gì là tôn chỉ; ngoài phục tòng không có gì là nghĩ xa”.

Trên nguyên lý đó, các sỹ phu Nho học kiên quyết đoạn tuyệt với nền học “chi hồ giả dã”, cái nền học đã làm cho “người ngu nước yếu”, và họ ra sức cổ vũ học theo văn minh phương Tây:

Văn minh ta phải học khôn
Theo thầy Anh, Pháp, noi gương Hoa Kỳ
Trăm nghề học, học chi cũng học
Học thiên văn rồi học địa dư
Học toán pháp, học binh thư…
(Khuyết danh, Quảng học vấn)


Và trước ta, những nước học theo phương Tây đều trở nên văn minh:

Xiêm La trước thiệt là ngu dại
Rước thầy Anh học mãi mà khôn
Bây giờ dân đã tỉnh hồn
Lá cờ độc lập, gió còn phất phơ
Nhật Bổn nọ thuở vừa ngu nhược
Kén người đi các nước học hành
Bây giờ dân đã văn minh
Tiếng anh hùng đứng một mình cõi Đông…
(Khuyết danh, Quảng học vấn)


Thực ra để đoạn tuyệt cái quá khứ vàng son của mình, các cụ cũng đầy trăn trở, thậm chí đau đớn. Trước đó chưa lâu (cuối thế kỷ XIX), các cụ Nho học của ta còn tẩy chay tất cả những gì thuộc về “Tây dương”: không cho con đến trường Tây, không dùng dầu tây (dầu hoả), mạt sát những công chức làm cho sở Tây dám cả gan “vứt bút lông đi giắt bút chì”,…

Ngoài ra, những con người vốn nhiều đời lặn lội trong “rừng Nho biển Thánh” (Rừng Nho biển Thánh mênh mông/ Dễ ai lặn lội cho cùng vậy vay
Nguyễn Đình Chiểu”, nay đến với nền tư tưởng và học thuật mới, cũng chẳng dễ gì tiếp thu. Thế nhưng để cứu nước cứu đời, các cụ đã phải chấp nhận những cái vốn không thể chấp nhận. Ngoài chấp nhận những điều nói trên, có thể còn phải kể cái khó chấp nhận nữa là chấp nhận quy luật cạnh tranh, vì nó rất “nghịch” với đạo Thánh hiền. Văn minh tân học sách viết: “Văn minh (hay phát triển) không phải chỉ có thể mua bằng giá trị mà thôi, mà còn phải mua bằng đau khổ nữa. Giá trị là gì? Tức là tư tưởng. Đau khổ là gì? Là cạnh tranh. Càng tư tưởng thì càng cạnh tranh, càng cạnh tranh thì càng tư tưởng. Rồi do đấy, hết thảy các khoa thanh học, quang học, trọng học, điện học (…) không môn học nào là không phừng phực nảy ra. Lý do để đi tới chỗ cực điểm của văn minh là như thế đó”.

Nếu xét một cách cục bộ thì các phong trào vận động canh tân đất nước đầu thế kỷ XX đều thất bại. Tuy nhiên, xét đóng góp của nó trong tiến trình lịch sử Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX, thậm chí đến tận thời điểm này, thì không hẳn là thất bại, mà có lẽ chỉ nên nói là thành công không mỹ mãn. Có thể nói như vậy, vì các phong trào ấy đã tạo ra cơ sở và lực đẩy để xã hội Việt Nam bước vào thời kỳ hiện đại, hội nhập với thế giới văn minh. Thực tế ta thấy từ những năm sau Thế chiến thứ nhất, tận dụng chính sách khai thác thuộc địa, tận dụng sách lược “hợp tác với người bản xứ” (tức “Pháp Việt đề huề”) của người Pháp, người Việt Nam, mà tiên phong là đội ngũ trí thức cũ nói trên (sỹ phu Nho học, sau này gọi là cựu học) cùng với các trí thức mới (tân học) đã chủ động nắm lấy cơ hội này để phát triển. Đường sắt, bưu điện, ngân hàng, trạm khí tượng, nhà máy, hải cảng, báo chí, trường đại học, viện nghiên cứu,…. ra đời và từ đó kéo theo sự ra đời của nhà tư sản (bây giờ gọi là doanh nhân); ra đời các ông phán, ông ký, ông thông; các bác sỹ, luật sư, kỹ sư, nhà báo, nhà văn, nhà giáo,… Nếu cứ nhất nhất tẩy chay người Pháp hoặc ngược lại, chỉ biết cúi đầu làm cu-li cho họ thì chắc cho đến năm 1945, đất nước ta vẫn không có gì. Nhưng dân tộc ta, dẫn đầu là tầng lớp trí thức, vừa vẫn tiếp tục chống thực dân Pháp lại vừa chủ động nắm lấy văn minh Pháp, hợp tác với những người Pháp tiến bộ và kết quả là đẩy xã hội Việt Nam phát triển hết sức mau lẹ. Lòng yêu nước, tinh thần dân tộc cũng theo đó mà trưởng thành. Các yếu tố này đóng góp quan trọng vào thắng lợi của cuộc Tổng khởi nghĩa tháng 8-1945. Chưa kể, khi vừa giành chính quyền, ta có ngay những cơ sở vật chất cần thiết cùng đội ngũ các nhà chuyên môn làm rường cột cho đất nước những năm đầu độc lập và kháng chiến chống Pháp.

Thưa quý vị Trung ương

Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng là ngọn cờ tiên phong trong phong trào giải phóng dân tộc và giải phóng giai cấp cần lao. Trong quá trình ấy, Đảng có lúc phải tận dụng ngọn cờ chủ nghĩa Mác – Lênin và CNXH. Đến nay những thứ này đã tỏ ra sai lầm và bất cập và do đó, đặt Đảng vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Chúng tôi thực sự thông cảm điều đó. Nhưng nếu cứ tiếp tục độc tôn chủ nghĩa Mác – Lênin (một thứ học thuyết nhiều sai lầm, hoang tưởng), nếu cứ tiếp tục xây dựng CNXH (một mô hình đầy phi lý, trái quy luật), nếu cứ tiếp tục tẩy chay thế giới phương Tây (một chủ trương đi ngược thời đại, vì thực chất thế giới phương Tây là những mô hình xã hội dân chủ, chí ít cũng văn minh, tiến bộ hơn ta nhiều lần) thì chỉ tiếp tục đưa dân tộc – và cả Đảng – vào chỗ bế tắc. Trước mắt, sự suy yếu của nước ta thực sự đang trở thành miếng mồi ngon cho một đế quốc đang trỗi dậy đầy tham vọng: đế quốc Trung Hoa. Nước mất thì Đảng cũng không còn, hoặc may mắn lắm thì cũng chỉ được cái hư vị như triều đình nhà Nguyễn dưới thời cai trị của thực dân Pháp mà thôi. Chúng tôi nói “may mắn lắm”, vì khả năng được như triều Nguyễn cũng khó. Người Pháp chiếm Việt Nam không cần tiêu diệt văn hoá Việt Nam; trái lại, còn giúp người Việt Nam bảo tồn văn hoá (trước Cách mạng có Viện Viễn Đông Bác cổ ở Hà Nội, có Hội Đô thành Hiếu cổ ở Huế,…) như muốn tăng sự đa dạng văn hoá cho chính quốc. Còn người Trung Quốc là hàng xóm của Việt Nam; họ không chỉ muốn nô dịch dân ta mà còn muốn thôn tính lãnh thổ nước ta, biến nước ta thành quân huyện của Trung Quốc. Bởi vậy, trong lịch sử, mỗi khi chiếm được nước ta, họ đều thi hành chính sách đồng hóa dã man và thâm độc nhằm xoá bỏ văn hoá, lịch sử và giống nòi dân tộc Việt Nam. Chính sách này cũng đã từng áp dụng đối với nhiều nước bị họ thôn tính.

Thiết tưởng nhân dân Việt Nam sẵn sàng ủng hộ Đảng tiếp tục lãnh đạo đất nước, nếu Đảng tự “lột xác”, tự “thay máu” để trở về với nhân dân, với dân tộc. Thực chất thì Đảng cũng đã từ bỏ một nửa chủ nghĩa Mác – Lênin và CNXH khi chấp nhận kinh tế thị trường. Chấp nhận kinh tế thị trường cũng là chấp nhận dân chủ trong kinh tế, nay chỉ còn một nửa còn lại là chấp nhận dân chủ trong chính trị. Nhưng chính sự nửa vời này đã dẫn đến tình trạng “đầu Ngô mình Sở”: kinh tế thị trường, vận hành theo nguyên lý thị trường nhưng bên trên lại là nhà nước XHCN, vận hành theo nguyên lý XHCN. Điều đó trái hẳn với nguyên lý của chủ nghĩa Mác – Lênin: thượng tầng kiến trúc (chính trị) phải phù hợp với hạ tầng cơ sở (kinh tế). Cốt lõi của kinh tế thị trường là tự do cạnh tranh, lẽ ra nó phải đi kèm với nhà nước pháp quyền, xã hội dân sự và tự do báo chí, tự do ngôn luận để đặt nền kinh tế tự do cạnh tranh trong vòng kiểm soát của pháp luật và công luận. Thế nhưng trong thể chế “Đảng lãnh đạo”, thực chất là Đảng toàn trị, đã làm cho các yếu tố sau không thể nào có được (hoặc có một cách hình thức). Kẻ có tiền và kẻ có quyền tất nhiên sẽ “đi đêm” (và cả “đi ngày”) với nhau mà không ai làm gì được. Đó là cội nguồn của tham nhũng, của lạm quyền, của tội ác và của tất cả các tệ nạn xã hội. Tất nhiên xã hội nào cũng có các hiện tượng này, nhưng ở ta khác họ ở chỗ là nó gần như vô phương cứu chữa.

Vừa qua chúng tôi đã thất vọng qua các Hội nghị BCH Trung ương 4, 5, 6; mới đây, lại thêm thất vọng qua phát biểu khai mạc của ông Tổng bí thư tại Hội nghị BCH Trung ương 7 khi thấy chủ trương vẫn giữ nguyên tinh thần cũ, chỉ có điều chỉnh nhỏ. Tuy vậy chúng tôi vẫn hy vọng vào trí tuệ của đông đảo Ban Chấp hành Trung ương, ở đó có nhiều vị sống gần dân hơn, thực tế hơn; ở đó, vẫn còn nhiều vị có trình độ và có trách nhiệm. Lịch sử mấy chục năm qua đã chứng minh, nếu ở trên thượng tầng có ông Trường Chinh bảo thủ, cứng nhắc, thì ở tỉnh vẫn có ông Kim Ngọc thương dân, dám vượt rào. Và ngày nay vẫn thấp thoáng những Kim Ngọc ở các ông (bà) Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Văn An, Nguyễn Minh Nhị,…

Đề cập lớp nhà Nho tiên phong đầu thế kỷ XX làm bài học cho Đảng CSVN hôm nay, chúng tôi cũng mới chỉ đề cập tinh thần đổi mới nói chung, còn về cách cách thức đổi mới, nếu Đảng chấp nhận, tôi nghĩ sẽ có những chuyên gia vạch ra lộ trình cụ thể. Tinh thần đổi mới tóm lại là tinh thần cầu thị, sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì cũ nát, bảo thủ, hoang tưởng, đặc biệt, dám từ bỏ những đặc quyền đặc lợi phi lý của mình. Nếu đặt Tổ quốc và nhân dân lên trên hết thì không có gì không thể vượt qua. Nếu làm được điều đó, Đảng không những vẫn tiếp nối được sự nghiệp cao cả của thế hệ các nhà cách mạng cộng sản đầu tiên mà còn cứu được nguy cơ Đảng sụp đổ.

Do khuôn khổ một bức thư, chúng tôi không thể phân tích và biện luận đầy đủ, mà chủ yếu nêu lên vấn đề. Hy vọng sẽ được trao đổi dân chủ và cởi mở.
Đào Tiến Thi
(Ngọc Hà, đầu tháng 5-2013)
Nơi gửi:
- Văn phòng Trung ương Đảng, số 1 Hùng Vương
- Báo Nhân dân điện tử
- Trang mạng Ba Sàm

…………………………………………..


Xin post tiếp một số chân dung các các nhà sĩ phu yêu nước Huỳnh Thúc Kháng (1876–1947); Lương Văn Can (1854 – 1927); Nguyễn Quyền (1869 – 1941)







Theo xuandienhannom
(tôi chèn thêm vào 7 bức ảnh của các Nhà sĩ phu Nho học)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
nquan
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 1361
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 15.07.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TÁN NHẢM ĐẦU TUẦN …



Facebook kết nối mọi người và nhiều cái hay nữa thì chắc mình khỏi phải dài dòng. Riêng cái này mình thấy nó cũng hay mà chắc ít người để ý . Lúc nào vào FB cũng thấy trên cùng có dòng chữ : Bạn đang nghĩ gì…? Tất nhiên là với giao diện tiếng Việt.

Mọi người hẳn cũng đang nghĩ gì đó nhưng đa phần không viết ra hoặc do không thích, không muốn….ngại này ngại kia.
Hôm rồi đọc được qua báo mạng thấy có vấn đề nổi cộm là Bộ Giáo dục (Bộ hẳn hoi nhé) có ra một cái văn bản gì đó cộng điểm cho những người hoạt động CM trước năm…, cho bà mẹ VN anh hùng…… Ngồi nói chuyện với bà xã lại tưởng cộng điểm cho con cháu họ, ai ngờ cho chính họ. Qua chuyện này thấy Cán bộ nước mình đúng là “Uống nước nhớ nguồn” thật. Trong lúc ngồi phòng máy lạnh vẫn không quên những người đã bỏ xương máu cho Độc lập dân tộc nay mắt mờ chân chậm nhưng ….hiếu học.

Hôm nay mở FB thấy dòng chữ : Bạn đang nghĩ gì …Ôi dào chả lẽ lại viết tôi …éo nghĩ gì (với tư duy của các ông này) thì chả hóa ra mình không tồn tại (bạn tư duy tức là bạn tồn tại) . Thôi thì cũng có vài dòng tán nhảm với thông tư này.

Phải góp ý thêm vì thấy văn bản đó chưa bao quát hết mọi thành phần…
- Những người tham gia phong trào Xô viết Nghệ tĩnh mà thi trung cấp cộng 25 điểm, thi cao đẳng cộng 20 điểm, thi đại học cộng 15 điểm.
- Những người tham gia đội Việt nam tuyên truyền giải phóng quân nếu có nguyện vọng thi trung cấp cộng 20 điểm, cao đẳng 15 điểm, đại học cộng 10 điểm.
- Những người tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ có nguyện vọng thi Trung cấp cộng 15 điểm, Cao đẳng cộng 10 điểm, Đại học cộng 5 điểm…


Mình cứ đề xuất thế chắc cũng chưa đầy đủ mong mọi người đóng góp thêm (khó vạn lần dân liệu cũng xong – nhời Bác Hồ dạy)

Thấy mấy người bạn ở các nước Liên xô cũ thông báo về là Họ (cộng đồng các Quốc gia độc lập) bảo phải học tập Việt nam (lá cờ đầu ở Đông nam Á xa xôi nhưng là bạn cũ của Liên xô), đất nước có nhiều ý tưởng hay. Nghe đâu Bộ giáo dục của Nga theo chỉ đạo của Tổng thống Putin (một người bạn của nhân dân VN) cũng đang soạn thảo văn bản tương tự nhưng mạnh mẽ hơn , nghe đâu (dự thảo) là :
- Những người tham gia cách mạng tháng 10 có nguyện vọng học (con cháu …không …cháu của cháu …chỉ cần nghe được tiếng phều phào là muốn học tự nhiên hay xã hội ) lập tức Hiệu trưởng các trường tương ứng thỏa thuận với nhau cấp danh hiệu Giáo sư….
- Những người tham gia Chiến tranh Vệ Quốc vĩ đại có nguyện vọng học lên (cháu hoặc chắt nghe được họ thều thào) Các trường tương ứng phải thỏa thuận (có thể bốc thăm) cấp bằng Tiến sĩ ( Dr chứ không phải Ph.D)….

Văn bản còn nêu rõ cấp bằng chính thức chứ không phải bằng danh dự.

Ngoài ra theo văn bản đó còn quy định những người tham gia các “chiến dịch” dẹp loạn ở Hungary 1956 hay Tiệp khắc cũ 1969….không nên đăng ký học đại học ở các nước này do nhà nước Nga không bảo đảm tính mạng của họ trong thời gian học tại các nước trên. Không những thế biện pháp cụ thể được đưa ra là : cựu chiến binh (1956) đăng ký học ở Hung sẽ bị trừ 15 điểm, cựu chiến binh(1969) đăng ký học ở Séc sẽ bị trừ 15 điểm, học ở Slovakia trừ 10 điểm….

Còn nhiều quy định (cộng trừ điểm) cho các cựu chiến binh khi đăng ký học ở nhiều nước như VN, Cuba, Mông cổ, TQ, Apganítan……Tôi không nhớ hết…..

Mọi người thế nào chả thắc mắc thế thì bằng cấp loạn và không có giá trị . Xin thưa tại hội thảo bên Liên xô họ cũng đã giải đáp : Bằng cấp thật nhưng những người này không thể dùng bằng này làm hại xã hội được. Có chăng là vào ngày Chiến thắng (9-5) họ có đến được Quảng trường Đỏ (hay Hồng trường cũng vậy) thì mang ra khoe với bạn bè là cùng…chứ họ không dùng để đi ...xin việc. Những trường có Giáo sư hoặc Dr tham gia những sự kiện vĩ đại như vậy lại thêm tự hào…Tóm lại không ai bị thiệt. Xã hội cũng không sao, vẫn ổn định.

Đọc báo thấy ông nghị Hoàng Hữu Phước nói dân mình dân trí thấp cũng có cái lý của ổng. Hẳn là ổng không thèm cãi nhau với dân rồi. Có cãi nhau …à quên …có tranh luận thì cũng tranh luận với những quan chức các bộ bằng cấp đầy người , tiến sĩ , thạc sĩ hẳn hoi (thi và học thời không được cộng điểm đâu nhé , thời đó chỉ có ….chạy điểm ). Dân đen làm sao nghĩ ra được văn bản đền ơn đáp nghĩa “hay” như vậy….Theo tôi nó “hay” ở chỗ có được TIẾNG là “uống nước nhớ nguồn” mà trên thực tế chẳng phải áp dụng cho ai (thế mới tài, mới cao siêu).

Những người thích mạo hiểm thì sang du lịch VN . Thích cảm giác hồi hộp mà không cần xem phim Mẽo trên kênh Cinemax thì trở thành công dân VN. Sáng ra đọc báo là hồi hộp chết bà luôn, không hiểu hôm nay có chính sách hay quy địch mới nào “bóp cổ” mình đây .

Đúng là đất nước nhiều ý tưởng – Quê ta vạn tuế…
_________________
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 878
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 15.07.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Cái anh @Nquan này viết lách hay quá! Tài, tài thật!thumbs up

Trình độ các công chức VN nó vậy, bằng cấp đầy mình nên "vận dụng" nhầm chăng? Tôi sẽ tìm hiểu thêm cái Thông tư mà anh Quân giới thiệu. Mấy hôm cũng có nghe qua trên TV, radio, nhưng chưa quan tâm đối tượng được hưởng ưu đãi.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 878
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 15.07.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Đây rồi, Cộng điểm cho bà mẹ Việt Nam anh hùng thi đại học đăng trên Vnexpress, ngày 10/7/2013
xem tại đây

Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
Haidq
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 08, 2012
Bài gửi: 878
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 17.07.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Bỏ ưu tiên cộng điểm cho mẹ Việt Nam anh hung


Chiều 16/7, Bộ GD&ĐT công bố thông tư 28, trong đó bãi bỏ diện ưu tiên cộng 2 điểm thi đại học cho mẹ Việt Nam anh hùng, người hoạt động cách mạng trước ngày 1/1/1945.


12 ngày sau khi công bố quyết định cộng điểm cho mẹ Việt Nam anh hùng dự thi đại học, Bộ trưởng GD&ĐT Phạm Vũ Luận ban hành thông tư bãi bỏ ưu tiên này. Theo đó, bà mẹ Việt Nam anh hùng, người hoạt động cách mạng trước ngày 1/1/1945, người hoạt động cách mạng từ ngày 1/1/1945 đến ngày khởi nghĩa tháng Tám năm 1945 sẽ không thuộc diện đối tượng ưu tiên được cộng 2 điểm khi dự thi đại học nữa. Thông tư 28 có hiệu lực thi hành kể từ ngày 30/8.

Trước đó, Bộ GD&ĐT ban hành thông tư 24 sửa đổi, bổ sung đối tượng ưu tiên của Quy chế tuyển sinh đại học, cao đẳng hệ chính quy, cụ thể hóa pháp lệnh người công và Nghị định số 31 của Chính phủ đã có hiệu lực trước đó.


Mẹ Việt Nam anh hùng tại TP HCM. Ảnh: Tá Lâm.

Thông từ 24 bổ sung những người sau được cộng 2 điểm khi thi đại học, cao đẳng gồm: bà mẹ Việt Nam anh hùng, người hoạt động cách mạng trước ngày 1/1/1945, người hoạt động cách mạng từ ngày 1/1/1945 đến ngày khởi nghĩa tháng Tám năm 1945, người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hoá học, người hoạt động cách mạng, hoạt động kháng chiến bị địch bắt tù đày, người hoạt động kháng chiến giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế, người có công giúp đỡ cách mạng.

Ngay sau đó, quy định này vấp phải phản ứng của dư luận, cho rằng rập khuôn, máy móc và không thực tế bởi mẹ Việt Nam anh hùng, người hoạt động cách mạng trước ngày 1/1/1945... nếu còn sống cũng đã ở tuổi 80-90.

Thứ trưởng Giáo dục Bùi Văn Ga cho rằng việc bổ sung mẹ Việt Nam Anh hùng vào diện ưu tiên là phù hợp với quy định của Chính phủ và để đảm bảo quyền lợi chính đáng của người có công khi tham gia tuyển sinh cao đẳng, đại học, thể hiện đạo lý uống nước nhớ nguồn, tinh thần trách nhiệm của xã hội đối với những người có công với nước.

Hoàng Thùy


Theo vnexpress
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn gửi email Yahoo Messenger
nquan
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 1361
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 26.07.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Trích dẫn:
Haidq đã viết: Cái anh @Nquan này viết lách hay quá! Tài, tài thật!thumbs up


Bác Haidq ơi ! em viết mà không phải lách bác ạ, bác cứ hỏi bác TBT thì biết, để phòng hờ mấy lần em đều ghi :” Nếu có gì bác TBT cứ xóa không phải báo cho em” mà chưa bị xóa lần nào...hehe...




CHÉM GIÓ CUỐI TUẦN …..


• Ở mấy nước Tư bản giãy chết người tiêu dùng chắc chắn không thể thông minh bằng dân An nam mình. Đơn giản vì mọi thứ về hàng hóa , dịch vụ đều phải công khai thông tin về chất lượng và xuất xứ . Bị người tiêu dùng phản ảnh là ….tiêu, các cơ quan quản lý họ thông minh , thông thái nên người tiêu dùng có mỗi việc là phản ánh. Xứ ta họ (cơ quan quản lý) chuyền bóng cho NTD bằng cách khuyến khích :”Hãy là người tiêu dùng thông minh”, “người tiêu dùng thông thái”..v.v… trang bị cho người tiêu dùng kiến thức cách nhận biết hàng giả, nhái, thực phẩm nhiễm chất này chất kia….Ai không biết ráng chịu, thậm chí còn bị công an phạt (như là đội mũ bảo hiểm rỏm chẳng hạn…)…chán chuyện…

• Trên tinh thần đó vừa rồi Bộ Y tế (không ai từ chức sau vụ 3 đứa trẻ chết oan uổng) cũng có ra một khẩu hiệu “Hãy là các sản phụ thông thái” khuyến cáo các sản phụ đừng đưa con cho các nữ hộ sinh mang đi tắm mà có vẻ mặt “không đáng tin” . Nếu vẫn phải đưa cho nữ hộ sinh "không đáng tin" mang con cháu mình đi tắm thì bố trí 4 người nhà mình đi theo để đỡ nữ hộ sinh này nếu xảy ra chuyện (4 phương 8 hướng nhưng theo Bộ Y tế qua 5 lần hội thảo thì 4 là đủ)….Nếu nhìn thấy các Y tá kinh nghiệm trên 20 năm nhưng khi tiêm phòng cho trẻ em mà có dáng “nghi nghi” thì đừng cho con em mình vô đó …(Theo kinh nghiệm truyền miệng hiện nay thì số vaccine của công ty VN gì đó sản xuất mà Bộ Y tế bao tiêu thì đừng tiêm vì không sản xuất đúng quy trình chuẩn quốc tế ) Ai không đọc các khuyến cáo để xảy ra chuyện với con cháu mình đề nghị về địa phương kiểm điểm (học Bộ công an phạt đội mũ rỏm).

Cho nên có một ngày nào đó bạn thức dậy bỗng nhiên thấy mình trở thành người An nam (như một người nước ngoài dở hơi nào đó “ước mơ”) thì hãy trang bị cho mình thêm các kiến thức để trở thành “người tiêu dùng thông minh “ , “ công dân thông thái” hòng có cơ hội sống sót cao nhất.

• Thông tư 24 của Bộ giáo dục đã bị thông tư 28 (không biết ai ký 2 thông tư này) vô hiệu hóa làm mấy người cùng uống cà phê thở dài :”Tội nghiệp các bà mẹ VNAH , thế là từ nay thi đại học lại không được cộng điểm “.

Tuy nhiên “Hiệu ứng xã hội” mà thông tư 24 này mang lại là không hề nhỏ. Tuy nó chỉ tồn tại khoảng chục ngày (người ta gọi là chết yểu, chỉ có người sinh ra những thông tư kiểu này là sống dai) nhưng tiếng vang mà nó mang lại đáng để các Bộ khác học tập . Các bộ âm thầm khuyến khích các chuyên viên (bằng cấp đầy người), các doanh nghiệp trong ngành nghề mà Bộ quản lý cho ra các chủ trương, chính sách học tập Thông tư 24 của Bộ giáo dục.

Học tập gì ở thông tư 24, chủ yếu là học cái gọi là “tinh thần” của nó : có tiếng Đền ơn đáp nghĩa nhưng trên thực tế không áp dụng cho ai hoặc có áp dụng cũng cho một con số không thể ít hơn.

Mới phát động đã thấy hồi đáp :

* Bộ Giao thông vận tải :

- Hãng Sorry airline tài trợ miễn phí cho các cán bộ tham gia phong trào Xô viêt Nghệ tĩnh nếu sử dụng dịch vụ của hãng . Đặc biệt với những người bị tim mạch hay huyết áp cao sẽ miễn phí thêm cho 3 người nhà đi cùng.

- Hãng xe dù TOTAPHANHA (Tồn tại phải nhanh) có phong cách chạy xe như uống thuốc lắc của bến xe Miền Đông, miền Tây đi các tỉnh trên toàn quốc, cùng Công ty dịch vụ tàu cánh ngầm SG-VT đều miễn phí cho các cán bộ tham gia phong trào XVNT và giảm 95% giá vé cho những người tham gia CM trước năm 1945 và các bà mẹ VNAH.

* Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch kết hợp với Bộ Y tế :

- Công ty Du lịch Lào cai : Tài trợ 80% chi phí ăn ở đi lại cho các cán bộ thuộc diện trên nếu tham gia và có cam kết leo lên đến đỉnh Phan Xi păng.

- Thể thao : Sở TDTT tỉnh Điện biên kết hợp cơ sở sản xuất dịch truyền của Bộ Y tế tài trợ tòan bộ chi phí đi lại ăn ở (khách sạn 4 sao) cho các cán bộ trên cộng thêm 15 ngày ăn ở luyện tập nếu đăng ký tham gia (phải về đến đích) cuộc thi Maraton mà đích đến là Tp. Điện Biên Phủ vào năm sau nhân dịp 60 năm chiến thắng Lịch sử này.

- Miễn phí trồng răng nếu đăng ký thi “Người già thanh lịch” (cơ sở trồng răng TOÀN LỢI …tài trợ)

- Trung tâm Chấn thương chỉnh hình tài trợ toàn bộ chi phí khi tham gia “Bước nhảy hoàn vũ” và 20 % cuộc thi leo đỉnh Phan xi păng

...v.v....

***************

- Mấy ông bà của mấy Bộ này không hiểu có ăn chuối bao giờ không nhỉ ?
- Chắc có chứ , ở xứ mình có ai là không ăn chuối.
- Ăn nhưng chắc gì đã hiểu từ “củ chuối” là gì ?
- Có liên quan gì không ?
- Sao lại không ? khắp nơi người ta nói :”Làm ăn củ chuối thế mà không xuống đi cho dân nhờ …”
- Củ chuối chỗ nào ?
- Bộ giáo dục , nơi soạn ra những Sách giáo khoa (chuẩn mực để dạy người, cái gì hay lắm người ta mới đưa vào SGK) mà ra văn bản “củ chuối” thế ….Bộ Y tế chăm lo sức khỏe cho dân mà để chết oan 3 mạng người do lỗi chủ quan , mặc dù trên báo đăng phải một tháng nữa mới có kết luận (để bàn mưu tính kế dẹp dư luận, tìm mọi cách đổ cho khách quan cho mà xem) chứ dân người ta biết thừa do cái gì rồi….
- Oan cho chuối quá nhỉ …?
- Thế dùng từ thế nào mới đúng …?
- Như trên phim Mỹ ấy : Oh shit…
_________________
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
sapa
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 28, 2009
Bài gửi: 357
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh

Bài gửigửi: 27.07.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thưa anh @nquan, Chị em thăng (long ra) để lại cơ quan cũ thành tựu là 2 bài "viện ca", 1 bài thuê, 1 bài ông GĐBV rồ Biên Hòa tặng, ai tham gia hát đồng ca, quay vi déo có phong bì (em bị khàn tiếng ko đi hát được bị mất quền lợi). Anh có tành tựu gì mà cạnh khóe chị em. Chị BS.Nquan chỉ học sau 1 lớp thôi mà có nhiều quần áo tươi đẹp như chị em ko? Chị em hồi đầu năm hay năm ngoái đã về Vĩnh Phú phát động "Vệ sinh là yêu nước" trên toàn quốc, mấy cái ý tưởng của anh đề nghị các hãng học tập khuyến mãi á, Muỗi !
_________________
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
sapa
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Dec 28, 2009
Bài gửi: 357
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh

Bài gửigửi: 28.07.2013    Tiêu đề: "Bộ y tệ" Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

"Bộ y tệ"

Đó là tên mà các thầy đầu ngành của mình gọi bộ chủ quản nơi mình làm việc.



Mình biết bà bộ trưởng là người đề cao tâm linh và có nhu cầu tâm linh mãnh liệt. Suốt từ hồi bà lên làm bộ trưởng đến giờ chả biết bà đã làm lễ tế Trời Đất chưa mà từ hồi bắt đầu nhiệm kỳ của bà dân đen lăn ra chết nhiều thế.

Lớp thì chết vì dịch tay chân miệng, chỉ riêng 2011 đã gần 200 con đỏ chết vì bệnh này

Lớp thì vì "Bệnh lạ", lúc thì Hòa bình, nay thì Quảng Ngãi, Ba Tơ. Ở Hòa Bình thì đã biết nguyên nhân. Còn Quảng Ngãi từ năm ngoái đến giờ đã chết rồi, bệnh vẫn chưa biết đàng nào mà lần, nay lại chết tiếp. Nghe nói phải nhờ nước ngoài. Nếu chết lặng lẽ thì cũng xong cái làng ấy như làng ung thư Phú Thọ khi xưa.

Mấy ngày qua, mấy cặp mẹ con sản phụ chết oan uổng. Khi mình còn là sinh viên năm tư thực tập khoa sản mình đã biết sản phụ đã vỡ ối, sản phụ chuyển dạ lâu là phải "đẻ chỉ huy" kịp thời nếu không con chết trước, mẹ chết theo.

Chả lẽ vì tiền?

Ở cơ quan mình thì mở các khóa "thử nghiệm lâm sàng" toàn diện. Bất kỳ nhân viên có nhu cầu đều được đáp ứng, kể cả chả hiểu lâm sàng là cái chi chi.

Viện mình còn nghiên cứu giúp cả cho bên thú y theo kiểu lổn nhổn. Mấy túp (lều nát) khoa học bên mình hiểu lỗ mỗ bên thú y gặp đâu chầu đấy. Đáng thương cho cả người và chó, gà và vịt.

Còn mình thì có quyển sách hơn 500 trang dịch giúp cho các cháu tiêm chủng thì cứ nghĩ tới nghĩ lui như mấy năm trước tự nguyện cắm mặt lật từng tế bào xơ cơ delta- chim sệ cánh trên trang web nước ngoài cho các cháu, hàng triệu tiền in báo cáo hơn 100 trang, in màu, gửi đi khắp lượt các vị chức sắc mà chẳng hiệu quả gì, không làm ai nhíu mày ngoài 2 giáo sư bác sĩ đã nghỉ hưu-bật bãi là nguyên thứ trưởng GS.TS. Phạm Mạnh Hùng và nguyên vụ trưởng vụ khoa học và đào tạo GS.TS. Nguyễn Văn Dịp. Dù có hết mực quan tâm thì nó (nghiên cứu tự nguyện ấy) cũng chỉ ra đến HNKH Y tế dự phòng tháng 4/2011. Nó được xếp chót trong danh sách báo cáo. Khi lên báo cáo chỉ còn toàn các vị đương chức lo phần "nghị" còn ngồi lại (khoảng trên 10 vị) còn số "Hội" và "nghị hội" thì biến sạch sẽ rồi.

Vậy có nên dịch tiếp trên 500 trang chuyên môn, tài liệu mà hàng trăm nhà khoa học, y tế, vắc xin học, miễn dịch học của các viện Hoa Kỳ cùng nhiều triệu usd đổ vào để giúp trẻ con Mỹ và châu Âu được an toàn không?

Một vị GS.TS. BS đầu ngành đã nghỉ hưu bảo rằng bây giờ có đứa nào nó đọc sách đâu. Đồng nghiệp của mình cũng bảo thế.

Mỗi trang sách trong tài liệu này là ngôn ngữ xác định phán quyết của y khoa, khoa học và luật pháp Hoa Kỳ tuyên bố khi tiêm vắc-xin, với từng loại, từng thành phần vắc xin ấy, các em có phải đã bị phản ứng bất lợi xảy ra khi tiêm chủng vắc-xin hay không và các em sẽ nhận được sự bồi thường gì nếu tiêm chủng có phản ứng bất lợi, chết, hay bị các tổn thương như ngã, ngất... khi tiêm.

Có lẽ những quyền lợi căn bản này là còn xa vời lắm với dân Việt Nam.

Lẽ ra dân Việt hiện tại được nhiều hơn rất nhiều nếu có một cơ chế đúng đắn.

------
Bài này Sapa viết trong blog của mình từ - Chủ nhật, ngày 22 tháng tư năm 2012 Đến nay cuốn sách "Phản ứng bất lợi của vắc xin " này của Viện Hàn lâm Y học Hoa Kỳ đã xuất bản lần 2 , cập nhật, số trang đã lên tới 894 trang rồi. sad whew!
_________________
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
nquan
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 1361
Đến từ: Việt Nam

Bài gửigửi: 12.10.2013    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Tản mạn về một con người VĨ ĐẠI….

Mấy ngày hôm nay hình ảnh của bác Giáp tràn ngập các trang báo, đài và Tivi cũng vậy, mình cũng có đôi dòng về con người vĩ đại này. Chỉ là phó thường dân , chưa bao giờ gặp Bác nên viết với tư cách người dân bình thường tỏ lòng cảm phục Bác thay một nén hương tiễn Bác đi xa….

Khi mới cắp sách đến trường thì Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp đã mặc nhiên là thần tượng của học sinh rồi vì được học vỡ lòng Hồ Chí Minh là người đem lại độc lập, Võ Nguyên Giáp gắn với chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng . Mấy chục năm ở Hà nội, thời thơ ấu mùa hè suốt ngày đi qua đường Hoàng Diệu để vào CLB quân nhân (hồi đó gọi thế - nay gọi là CLB quân đội) để đá bóng, bơi , bóng bàn…Tối thứ 7 thì lũ lượt vào xem phim. Đường Hoàng Diệu thì cũng biết biệt thự này của Bác Giáp, Biệt thự kia của bác Văn Tiến Dũng, Biệt thự nọ của LD…nhưng cả ngần ấy năm cũng có nhìn thấy Bác lúc nào đâu. Các biệt thự thì có bảo vệ gác nên thấy lãnh tụ rất gần mà cũng rất xa…. Học phổ thông cùng một đ/c con một bác là Trưởng BTCTW nhà biệt thự trên đường Phan Đình Phùng một lần được đến nhà mà choáng vì dãy nhà cho quản gia (thời Pháp) đã rộng bằng mấy nhà mình (ở khu TT Quân đội K93). Để thấy rằng nhìn thấy đã khó , còn được gặp thì không có trong ý nghĩ…

Năm 1969 cụ thân sinh ra tôi mới là thiếu tá, 43 tuổi một hôm về thấy lũ trẻ con bọn tôi cười đùa ầm ỹ thì mắng “ Bác Hồ mới mất không được ầm ỹ như thế…” rồi thấy bố tôi thỉnh thoảng lấy mù xoa chấm nước mắt, một việc rất hiếm thấy, mình cũng phần nào hình dung tầm quan trọng của sự việc cũng như lãnh tụ là như thế nào với những người lớn khi đó…

Sau này lớn lên đọc nhiều, nghe nhiều mới thấy sự vĩ đại của những con người vĩ đại . Đặc biệt với bác Giáp lại còn phải vượt qua nhiều sóng gió cuộc đời mà không phải do kẻ thù mang lại. Chính điều này lại làm tăng sự cảm phục của nhân dân với Bác.

Khi truyền thông chỉ có một chiều do các báo “lề phải” mang lại thì những lãnh tụ (sau Bác Hồ) được báo “lề phải” ca ngợi hết lời cũng không có người dân nào đến nhà đưa tiễn khi họ mất. Nay nhờ có mạng Internet mọi người có thể đọc cả báo “lề phải” và “lề trái” họ vẫn xếp hàng vào viếng Bác ….nên có thể nói chẳng cái gì qua mắt được nhân dân.

Khi con gái Bác có nói đại ý “ Thấy nhiều người đứng ngoài hàng rào tối 4-10 thắp nến cầu nguyện cho Bác nên mới mở cửa mời họ vào…”. Có nghĩa là gia đình không dự định đón nhân dân, đón ở nhà cũng chỉ dành cho Bạn bè, Họ hàng… (Vì cho rằng chỉ viếng ở 5 Trần Thánh Tông là đủ và cũng không nghĩ nhân dân lại đến nhà Bác). …

Về câu phát biểu của con trai Bác là “ Gia đình từ trước đến nay không yêu cầu tổ chức điều gì chỉ có một yêu cầu được an táng ở quê nhà và là yêu cầu duy nhất”. Mình có thể hiểu được điều này và tin những gì đọc ở báo “lề phải” là đúng vì lẽ : Cái “tổ chức” được đề cập ở đây thực ra cũng rất vô tổ chức . Trước đây bác Hồ (vị cha già dân tộc) đã có di chúc rõ ràng về việc sau khi Người qua đời nhưng cái “Tổ chức” này vẫn nhân danh “theo nguyện vọng của nhân dân” để xây một cái lăng cho Người to đến độ phải có hẳn một BTL bảo vệ lăng Bác tương đương với một Binh chủng trong quân đội. (Có thăm dò ý kiến dân bao giờ đâu – Nếu có thăm dò lại thăm dò theo kiểu : Bạn có đồng ý xây Lăng để ghi ơn Bác Hồ không? - Hỏi ai không dám. Nó sẽ rất khác với thăm dò : Theo bạn nên : 1. Làm theo di chúc Bác 2. Xây lăng cho Bác). Theo dân gian khi con không làm theo lời cha thì họ gọi là gì…..chắc không phải giải thích thêm. Hay tại đám tang bác Trần độ cái “Tổ chức” này cũng đứng ra tổ chức , nhưng tổ chức không theo luân thường đạo lý của Người Việt nam ta “Nghĩa tử là nghĩa tận”, bắt gỡ bỏ hết các chữ cần bày tỏ trên vòng hoa của mọi người đến viếng . Đến nỗi đại diện gia đình là con trai bác Độ , anh Thắng khi phát biểu sau cùng đã phản bác những điều đọc trong lời điếu về bác….vậy có cần “Tổ chức” này không….?

Chớ trêu là tôi lại phải đọc tìm hiểu về đám tang bác Trần Độ , bởi sau khi có một công văn của Trung ương Đảng gửi xuống từng chi bộ “quán triệt” về sự việc này. Không có công văn thì ai biết đến chuyện đó đâu…(đúng là lợi bất cập hại)… Mọi thứ trên báo “lề trái” tôi đọc đều được xác nhận bởi người nhà có đi dự đám tang bác Trần Độ.

Bác và gia đình lo cũng phải nhưng hãy yên tâm, với hàng triệu người đang xếp hàng viếng anh linh của Bác, việc không thực hiện nguyện vọng của Bác thì không có “Tổ chức” nào dám làm vào lúc này …

Hồi mới về nước (1983) thấy mấy năm liền khi kỷ niệm chiến thắng Điện Biên không hề thấy nói đến tên bác Võ Nguyên Giáp, làm mình cứ băn khoăn. Một lần gặp một bác cán bộ cao cấp hỏi thì được trả lời Trung ương quán triệt không sùng bái cá nhân , đề cao công lao tập thể. Thực ra lúc này là lúc Bác đã bị bọn tiểu nhân gian thần vô hiệu hóa, đưa ra khỏi các chức vụ quan trọng, kể cả các chức vụ mang tính hạ nhục là phụ trách về kế hoạch hóa gia đình. Như chống tiêu cực hiện nay, người chống tiêu cực sẽ bị cô lập, những người tiếp xúc với người chống tiêu cực sẽ bị theo dõi gây khó dễ….. Bác lại ở tầm quốc gia nên lại càng khó tiếp xúc. Những năm tháng đó quả thực nếu không phải là Võ Nguyên Giáp hẳn nhiều người đã quỵ từ lâu. Nhưng đằng sau đó còn rất nhiều người dù “bị theo dõi” nhưng vẫn bằng cách này cách khác giúp Bác. Cụ thân sinh ra tôi khi đó là cán bộ lãnh đạo Binh chủng TT có kể chỉ những dịp chính thức (22-12, 2-9, 7-5, sinh nhật…) mới được vào thăm Bác, thấy Bác sống không phải chỉ giản dị mà là cả thiếu thốn nữa. Bộ tư lệnh TT nhiều lần cho anh em kỹ thuật lấy lý do vào kiểm tra đường dây điện thoại để sửa chữa những vật dụng cho Bác, mang thêm cho bác cân thịt, hộp sữa…..Bây giờ nói lại nghe khó tin nhưng giai đoạn cả nước khó khăn đó lại hết sức bình thường….Tôi không nhớ chính xác cũng khoảng những năm đó Binh chủng TT có kỷ niệm ngày thành lập (năm chẵn) kết hợp đón Huân chương gì đó. Đồng chí Tư lệnh phải đón các ông lớn là LĐT, TH….theo nghi lễ nhà nước, Cụ thân sinh ra tôi và một số đ/c Phó Tư lệnh khác đi đón bác Giáp đến dự mặc dù lúc này bác không còn chức vụ gì hết. Mấy hôm trước đó ban lãnh đạo Bộ tư lệnh phải họp bàn cách để các đoàn không đụng độ nhau…sẽ phiền cho Đại tướng cũng như cho chính BTL…..

Theo phép quy nạp trong toán học thì suy ra toàn quân ở đâu cũng có rất nhiều cán bộ chiến sĩ yêu quý Đại tướng chứ không phải ai cũng cơ hội, hèn nhát mà quên mất công ơn người sáng lập và rèn luyện ra quân đội…

Có đọc bài báo nói về Tổng thống Putin muốn học tập Mỹ là chọn Bộ trưởng Bộ Quốc phòng từ giới dân sự vì “Quân nhân khi làm Bộ trưởng Quốc phòng luôn có xu hướng giải quyết vấn đề bằng vũ lực”. Người không phải quân nhân nhìn vấn đề khách quan và bao quát hơn.

Nhưng với bác Giáp thì không cần, đang trên đường đi học một trường quân sự bên Tàu do tình hình mới Bác Hồ gọi về nên có được học đâu. Bác từ thực tiễn mà thành lập nên quân đội và dẫn dắt đội quân ấy chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng (vai trò cá nhân của bác Giáp trong trận này có yếu tố quyết định) Không có chiến tranh thì Bác là thày giáo dạy sử, đúc kết từ lịch sử ra cách đánh không có trong sách vở dạy nhưng tất nhiên với khả năng thiên bẩm của Bác . (Dù rằng đời chỉ thích hoa hồng …kẻ thù buộc ta ôm cây súng….) . Với người hiểu sâu biết rộng có tầm nhìn hơn người (Trong thể thao gọi là đọc và xử lý tình huống) thì Bác thừa biết khi nào mới cần chiến tranh và giải quyết bằng cách nào. Bác Hồ chọn Bác là người đứng đầu quân đội là cực kỳ sáng suốt…

Tài năng, đức độ, chiến công của Bác thì những người đã cùng làm việc, đã gặp Bác viết rất nhiều rồi chỉ có một điều nữa mà tôi không thể không nhắc, chỉ để khâm phục chứ khó có ai mà học được. Bác là người sáng lập ra quân đội (năm 33 tuổi) đứng đầu quân đội năm 37 tuổi cho đến lúc nghỉ hẳn khoảng 80 tuổi nghĩa là khả năng lao động trí óc với cường độ cao từ rất sớm và kéo dài gần 50 năm nhưng là người thọ nhất , quan trọng hơn cả là vẫn tỉnh táo đến lúc 100 tuổi . Mấy ngày hôm nay xem lại các bộ phim tài liệu về Đại tướng mới thấy Đại tướng có một sức khỏe đáng nể . Năm 1972 (Bác 61 tuổi) vẫn đi lại thoăn thoắt thăm bộ đội tên lửa , năm 2004 lên thăm lại Điện biên Phủ (93 tuổi) vẫn còn sức lên thăm các nơi, vẫn nhận ra những người làm việc với mình cách đây 50 năm, vẫn nói chuyện với đồng bào….Xưa đọc Tam Quốc thấy Triệu Tử Long, Hoàng Trung trên 70 tuổi vẫn ra trận….xem ra so với Bác cũng không là gì…Báo chí (nước ngoài) viết về thiên tài quân sự Võ Nguyên Giáp là vượt trội ở thế hệ của mình, nhưng cả về sức khỏe Võ Nguyên Giáp cũng là vô địch.

Những người thày thuốc và cả những người dạy thiền cũng phải nghên cứu từ Bác xem bí quyết ờ đâu ?

Để hình dung ra mức độ căng thẳng khi chiến tranh như thế nào , qua lời kể của cụ Phi Long - Nguyên Cục phó Cục tác chiến - thân sinh ra Bs Dung : khi Bác Giáp còn làm Bộ trưởng Quốc phòng, giao ban cực kỳ nghiêm túc các cán bộ đi giao ban không chuẩn bị kỹ tài liệu báo cáo sẽ bị phê bình ngay lập tức vì Bộ trưởng nắm rất vững mọi vấn đề . Năm 1973 cụ Phi Long khi đó chỉ là trung tá cán bộ trong Cục Tác chiến phụ trách một mũi tiến quân. Sau mấy tuần làm việc căng thẳng cho chiến dịch Cửa Việt, Quảng Trị bị tai biến và liệt nửa người , may mà sang Trung quốc chữa trị kịp thời (châm cứu) nên không bị di chứng. Vậy cấp Cục, Bộ Tổng tham mưu, Bộ trưởng Quốc phòng mức độ căng thẳng đến đâu…

Qua những bài báo của những người gần gũi với Bác cũng chỉ biết sống điều độ chế độ ăn nghiêm ngặt….nhưng đó cũng chỉ là một phần. Khỏe không phải chỉ kéo tay xà đơn hơn 100 cái hay nâng tạ gấp rưỡi trọng lượng cơ thể mình. Theo Tổ chức Y tế thế giới định nghĩa thì : ” Sức khoẻ là một trạng thái hoàn toàn thoải mái cả về thể chất, tâm thần và xã hội, chứ không phải là chỉ là không có bệnh tật hay tàn phế”.

Để khỏe và thọ như Bác cả 2 thứ thể chất và tinh thần đều khỏe mạnh (song hành) . Về mặt tinh thần ngoài làm việc căng thẳng do công việc , còn do gian thần (GATO ở cấp độ triều đình) hãm hại, Bác vừa phải rũ bỏ những căng thẳng vừa phải cảnh giác ….Là người dạy sử hẳn Bác biết cách không lặp lại bài học của Nguyễn Trãi. Cụ thân sinh ra tôi kể lại Bác rất cẩn thận và nguyên tắc, nhất là những gì liên quan đến bút tích và cá nhân Bác, mọi thứ đều được thông qua thư ký và Văn phòng Bộ ….. Có lẽ vì thế dù có dựng lên các “vụ Năm Châu - Sáu sứ…” "Con nuôi mật thám Pháp"..gì đó nhưng bọn gian thần vẫn không làm gì được Bác.

Theo nhà sử học DTQ thì phải có độ lùi lịch sử mới thấy tầm vóc vĩ đại của các nhân vật lịch sử. Nhưng ngay từ bây giờ người ta đã thấy Bác vĩ đại lắm rồi.

Gian thần cứ nghĩ rằng làm giảm uy tín của Bác thì bọn chúng sẽ tỏa hào quang nhưng đâu có dễ thế. Quân tử là ở cốt cách không phải ở bề ngoài, quyền cao chức trọng cũng không bắt nhân dân yêu quý được. (Bác là danh nhân thế giới nên Bác không chấp bọn này nhưng cháu thì khác, việc của cháu là “chém gió chửi chó mắng mèo”, phải cho mọi người thấy những hành động hèn hạ với Bác)

Nghiệm thấy những người sợ và nịnh cấp trên thường hay nạt nộ cấp dưới, Những người trí tuệ học rộng biết nhiều đã theo cách mạng thì triệt để, tôn trọng mọi người dù họ ở địa vị nào và chỉ sợ lẽ phải , phú quý cũng không làm họ quên mục tiêu lý tưởng ban đầu. Những kẻ trình độ có chút ít nhưng “nhiệt tình cách mạng” lại (ra vẻ) cao, có quyền hành rất hay quên mục tiêu ban đầu và ham mê quyền lực đến cực đoan…

“Tổ chức” có thể lấy quy định này, nghị định kia để tổ chức ở nơi này mà không phải nơi kia (cho xứng tầm vĩ đại của Bác), không bắn đại bác, và có thể còn vài thứ không nữa…(cho hợp ý "Tổ chức" , nhưng không hợp lòng dân). Chỉ có hình ảnh Bác trong tim người dân Việt thì họ không có cách gì che lấp được.

Nên chăng sau này chỉ có chức Bộ trưởng Quốc phòng mà không có chức Tổng tư lệnh nữa vì Đại tướng Tổng tư lệnh gắn liền với bác Giáp rồi.

Đại tướng sau này cũng sẽ có nhiều nhưng họ chỉ dừng ở mức “Một người làm quan cả họ được nhờ” chứ “ Võ Nguyên Giáp làm quan cả nước được nhờ” như Bác chắc chỉ có một mà thôi. Mọi thứ đã được Bác tiên liệu trước , Bác chỉ không tiên liệu được người dân yêu quý Bác nhiều như thế nào ....

Thay lời kết nhắc lại lời một bài báo :

Dân tộc này không cúi đầu trước bất cứ kẻ thù nào nhưng tất cả đều nghiêng mình trước một nhân cách lớn, Đại tướng của nhân dân : VÕ NGUYÊN GIÁP



-------------------------------



Được sửa chữa bởi nquan ngày 26.11.2013, sửa lần 1
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... , 100, 101, 102  Trang kế
Trang 101 trong tổng số 102 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser