vnkatonakPetofi Laktanya, Budapest 112 PF 90K
VNKATONÁK FORUMS :: Xem chủ đề - Tản mạn .......
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Nhóm làm việcNhóm làm việc   Thông tin cá nhânThông tin cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

Tản mạn .......
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 95, 96, 97 ... 100, 101, 102  Trang kế
 
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
vulong
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 1863

Bài gửigửi: 11.03.2012    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Trích dẫn:
T-Szilvi đã viết: Lúc bé mình học tiếng Nga giỏi nhất nhì lớp nhưng giờ quên u hết rồi.
Cãi nhau tiếng Nga với họ Phan (Phan Hồng, Phan Bích Thiện, Phan KC …) thì không chết cũng hy sinh. Thôi iem chả dại.
„magyarul” cho dễ hơn

Hỏi:
- Nếu ông PH ứng cử và thắng cử thủ tướng nước CHXHCNVN, có người trước đại sứ quán Việt nam tại Budapest hô to:
- SZERETLEK PHAN PHAN HONG !
Như thế có đúng chính tả không ?

"Я люблю Владимир Владимирович Путин" chia đuôi theo tiếng Hung tương ứng sẽ là "SZERETLEK PHAN PHAN-ék HONG !" vagy "SZERETLEK PHAN PHAN-ék MẬN !" big grin
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
sanyi
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Aug 16, 2006
Bài gửi: 341

Bài gửigửi: 12.03.2012    Tiêu đề: Olga Beggolz Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

.


Tác phẩm thơ dịch "Olga Berggoltz của tôi" của dịch giả Thụy Anh, mới đây vừa được trao giải thưởng Hội nhà văn Hà nội 2011 ( trên 4rum có lần Sanyi đã chia xẻ cùng bác Binhdi_beke về dịch giả này ). Đây cũng là tác phẩm duy nhất dành được số phiếu bầu chọn tuyệt đối của Hội đồng trong kỳ giải thưởng này.


Ngày tác phẩm thơ dịch ra đời, Sanyi đã viểt vài dòng cảm xúc cho tác giả

"" Anh biết đến Olga Berggoltz lần đầu tiên vào mùa Thu 1977 khi người chị gái trên đường đi tàu từ Hà nội sang Leipzig - chuyển tàu ở Moszkva, một mình sách va li ra ga - đã viết thư về trích những dòng tâm sự trong " Mùa lá rụng ".
Bài thơ đến ở tuổi 15 mơ mộng, trắng trong ngỡ tưởng tác giả của nó đầy đặn và ngập tràn hạnh phúc. Và tâm trạng mùa Thu chỉ là nhất thời !
Anh đã thực sự xúc động khi đọc " Olga Berggoltz của tôi ". Vâng, đấy mới là cuộc đời đích thực. Cuộc đời mà số phận không thể tách khỏi nước Nga của thế kỷ 20 mà anh khi học ở Hungary, rồi chứng kiến những năm đổi thay " long trời lở đất " của những năm 89,90 . Ai đó có nói đến Xuân Quỳnh của VN, vâng có một cái gì đó nhưng không là tất cả. Cuộc đời và thơ ca của Olga dữ dội hơn và bi kịch lẫn vinh quang của bà cũng đẩy lên đến độ cao trào như tiểu thuyết.
Anh thích những bài thơ viết trong biệt giam của bà. Như dao động của quả lắc, nếu " Mùa lá rụng " là thăng hoa dịu êm thì " Hồi tưởng " là quả lắc bật lên ở bình diện đối lập. Đọc khổ thơ đầu tiên anh gợi nhớ đến Sương trong phim " Cánh đồng bất tận ", bị đánh đến bầm dập, và trong tiếng rên tuyệt vọng là lời gọi mẹ như là phản xạ tự vệ đương nhiên của một con người. Và Olga cũng vậy
" Và mẹ ta đây đang ngồi cạnh canh chừng "
rồi " Và bàn tay của mẹ hiền thân thiết.
" Gỡ chiếc lòng lọng trắng này ra khỏi cổ của tôi "
Thụy Anh, anh chỉ viết vội vài dòng chia xẻ . Nếu có dịp nào hay ho nhớ a lô cho anh nhé.
Chào em và hẹn một ngày gặp lại ""


Và nhận lại những dòng thư chia xẻ của tác giả

" " Anh Sơn kính mến,
Em không ngờ cuốn sách được anh đọc với sự đồng cảm sâu sắc như vậy. Em, với tư cách là một trong những người đã dịch thơ của Olga, thấy thật cảm động và hạnh phúc. Khi quyết định làm cuốn sách này, em cũng không nghĩ có được những người đọc tuyệt vời như anh. Xin anh đừng nghĩ đây là "sáo ngữ" nhé.
Em cảm ơn anh lần nữa và cũng mong được gặp lại anh vào dịp nào đó.
Vừa rồi được đi Hung 1 tuần, em thấy cũng có nhiều tình cảm với miền đất này, tuy là dừng ở mức độ cảm tình, xao xuyến thôi hi hi.
Em Thụy Anh ""

Người yêu thơ Việt Nam nếu đã biết và yêu mến Olga Berggoltz thì thường qua những bản dịch ngọt ngào của nhà thơ Bằng Việt, nhớ đến những bài thơ tình mơ mộng đầy nữ tính của bà. Mấy ai biết rằng, chặng đường đời của Olga không chỉ có những mối tình. Bà đã trải qua rất nhiều thử thách của số phận: sự ghẻ lạnh, hắt hủi của người đời, sự phản bội của bạn bè, những tháng ngày tủi nhục trong tù ngục, sự đau đớn khi mất đứa con còn là một bào thai....

Đắm chìm trong những vần thơ của Olga Berggoltz, người ta như đang hòa nhập vào một Tình yêu vĩnh cửu, một Tình yêu vô bờ bến như sóng nước biển Đen vẫn đang dào dạt chảy. Một bản trường ca tuyệt đẹp về Tình yêu.


Tự hát
(Thụy Anh dịch)

Tôi một mình ngồi lại lắng nghe tôi
trong không gian lặng im thời hậu chiến
.....
Trái tim nào trong lồng ngực tôi đây
đập những nhịp tử tế hơn hay xấu xa hơn? - tôi nào biết:
Bên ngọn lửa thời bình chẳng ấm mềm thương mến
cũng chẳng nguội đi trong băng giá ghê người.

Từ những chòm sao bắt lửa chiến tranh bùng cháy trên trời
vào thời khắc điêu tàn đen tối ấy,
để rồi chẳng dịu sáng đi, chẳng thể nào thôi rực cháy
cho đến những câu thơ nghiệt ngã cũng mang âm vận chẳng đàn bà!

Nhưng người đàn bà trong tôi không thể buông tha
những kẻ định xóa sạch trơn mọi người trong ký ức nhạt mờ phẳng lặng,
không để họ quên hình ảnh người dân thường Leningrad
gục trên những quảng trường hoang tuyết ngả màu vàng.

Giống như hai thân cây đứng sát nhau trên mảnh đất tàn
rễ bện chặt vào đất sâu ngột ngạt,
vươn tán thẳng lên tầng cao trong sáng,
tặng người qua đường hơi mát rượi tuyệt vời:
Chính là niềm đau và hạnh phúc trong tôi
cùng mọc lên từ cội nguồn bi thương của Leningrad,
chung bóng rợp nơi đáy lòng nhức nhối...

Và lớn dần tình phóng khoáng trái tim tôi,
vẫn cuồng si điên rồ cùng năm tháng,
vẫn hướng về phía tột cùng say đắm -
tự do của con tim là duy nhất ở trên đời!

(Năm 1946)

- Leningrad với 900 ngày bị bao vây trong thế chiến thứ hai đã còn được bà tái hiện lại sinh động , hào hùng trong tùy bút " Những ngôi sao ban ngày ".

Những bài ca yêu đương, bài ca ly biệt...
(Thụy Anh dịch)

Những bài ca yêu đương, bài ca ly biệt
hẳn tôi đã hát đến tận cùng
Các cô bé nghe đến thuộc lòng
không chỉ một, mà rất nhiều cô gái bé.

Những cô gái Nga của chúng ta
khóc cho mình bằng những bài ca của tôi buồn tủi
mà sướng vui, mà say đắm yêu người

Sẽ không kìm lòng được đâu, tôi sẽ mỉm cười
nếu được nghe giọng các cô hạnh phúc
Sẽ không kìm lòng được đâu, tôi sẽ ngoảnh lại nhìn đời
cả tuổi thanh xuân mến thương, thương mến

Đâu rồi, tuổi trẻ thân yêu, tuổi đẹp nhất trên đời
đôi má ửng, mùa xuân, tháng Sáu!
Tuổi thanh xuân sẽ đáp lại lời
bằng bài ca của tôi, bài ca ly biệt....

(Năm 1937)

Và một bài thơ không thể thiếu đưa Sanyi trở về những ngày Thu qua Mátxcova trên đường đến Bp tháng 9/1980

Mùa lá rụng
(Bằng Việt dịch)

* Mùa thu ở Mátxcơva
người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ,
với dòng chữ: "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Ôi trái tim, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời chớp loá...
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ nhỏ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
"Tránh đừng động vào cây,
mùa lá rụng..."

(Năm 1938)
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Website của thành viên này
T-Szilvi
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Jan 21, 2006
Bài gửi: 1172

Bài gửigửi: 25.03.2012    Tiêu đề: Nước hoa Pháp Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Thúy Nga con gái thầy Trịnh Thế Vinh dạy lớp chuyên toán CVA, mới cùng chồng đi Nga về. Thúy Nga thông báo có mua tặng mấy bạn gái cùng lớp, trong đó có tôi mỗi người một hộp nước hoa Siren. Về Hà nội mà nhận !
Cảm động quá, không biết nước hoa Siren nó ra làm sao, nhưng cứ nghĩ đến Thúy Nga và nước hoa làm tôi lại phì cười nhớ chuyện ngày xưa.

Ta chuộng nước hoa và ta có một kỷ niệm vui với Thúy Nga về nước hoa.

ĐỒ HỚT LẺO

Về Hà nội, ta ở 44B phố Hàng Tre học trường cấp 2 Nguyễn Huệ nằm trên đường Trần Quang Khải nhìn ra đê. Giọng của ta phai giọng „nhà quê”, bạn học ta con dân lao động. Toàn là: - Đứa bố đạp xích lô, đứa thì mẹ bán ve chai, bán kem Hàng Vôi, cao nhất là công nhân nhà máy nước đá… nhà ở khu tập thể Bờ Sông.
Tuy ở cùng nhà, ngủ chung một gường nhưng Thúy Nga là gái Tràng An gốc, dân phố cổ, học Trưng Vương, trường „điểm” của Hà nội, bố mẹ chúng là cán bộ nhà nước.
Thúy Nga biết bố mẹ cưng ta, không bao giờ đánh mắng, tuy hơi „ghen” nhưng nàng cũng biết xử dụng tối đa lợi thế này. Hễ có việc gì không vừa ý bố mẹ, không đổ thừa nhưng Nga hay ngó ta ra điều : „Tại nó”. Thế là không thấy ai rầy rà gì nữa, khuyết điểm nặng thì cũng chỉ nhắc nhở sơ sơ.
Có lần soạn quần áo, Thúy Nga nhìn thấy một lọ nước hoa Pháp của mẹ Tâm cất sâu trong góc tủ. Nàng lôi ra bôi xức tùm lum, thấy ta đứng gần với vẻ mặt rất thèm tuồng, Nàng „ban phước” quẹt cho mấy nhát vào đầu vào cổ và nhắc:
- Không được mách mẹ!
Tối ngồi ăn cơm, mẹ Tâm nghiêm mặt hỏi:
- Nga lấy nước hoa của mẹ chơi phải không ?
Chị Nga thay vì trả lời cứ nhìn ta lom lom. Mẹ quay lại nhẹ nhàng căn dặn ta :
- Nước hoa dành khi nào đi đâu mới xức, con đừng nghịch, mở ra mở vào bay hết mùi.
Khuya nằm trong màn, Nga thì thầm:
- Không hiểu làm sao mẹ lại biết ? Mày lại hớt lẻo có phải không ?
Hihi

Hai cô con gái bên mộ bố Vinh - Hà nội, ngày 25/8/1998




_________________

Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
T-Szilvi
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Jan 21, 2006
Bài gửi: 1172

Bài gửigửi: 31.03.2012    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TỚI TRẠM KHÔNG XUỐNG

Hơn hai năm nay mình di chuyển trong thành phố bằng phương tiện công cộng. Đi mãi vẫn không hết tật „giật mình nhảy phắt xuống xe”.
Hôm thì tới trạm quên xuống, lúc thì chưa tới nơi, giật mình nhảy xuống sớm rồi lại phải đứng đợi chuyến xe sau. Tất cả đều do cái tội mải đọc truyện hoặc ngủ quên, vài hôm lại bị một lần.
Thứ 4 tuần trước (14/3) ngồi trên xe điện, chăm chú đọc mẩu tin vịt trên một tờ lá cải thì giật bắn mình vì có người chạm vào vai, ngẩng lên hóa ra chị soát vé. Mình đi vé tháng, có gì mà lo, tay thò vào giỏ xách lôi cái vé tháng ra trình nhưng mắt vẫn dán vào tờ báo. Chị soát vé nhắc :
- Vé tháng vừa hết hạn từ sáng nay nên tôi không phạt, đề nghị bà xuống xe ngay.
Bừng tỉnh, ui ui, quê xệ, vứt tờ báo nhảy bổ xuống, mình nói vọng lên:
- Cám ơn bà đã nhắc, chậm mấy giây là … lại đi quá trạm.
Chiều thứ 2 tuần sau (19/3) đi làm về, ngồi trên xe điện, mở sách tính đọc, nhưng rồi cũng chỉ để trước mặt, thật ra nàng bắt đầu lim dim ngủ gật.
Lại giật mình vì có người chạm vai, ngẩng lên, lại vẫn chị soát vé. Lại thò tay vào túi lôi vé ra trình. Chị soát vé tươi cười chào hỏi:
- Vé bà hết hạn từ ngày 14/3 sao hôm nay mới mua vé mới.
- À vì tôi nghỉ lễ từ 15/3, hôm nay mới đi làm lại. Bà có trí nhớ tốt quá. Làm sao bà có thể nhớ nổi từng hành khách cũng như thời hạn vé của họ ?
- Không, tôi không nhớ mặt hành khách nào hay thời hạn vé của ai. Nhưng tôi nhận ra bà vì bà có một đặc điểm riêng, thỉnh thoảng mới gặp tôi vẫn nhớ.
- Thế tôi có đặc điểm gì vậy ?
- Cả tuyến xe này chỉ có một phụ nữ Trung quốc lớn tuổi chuyên đeo kính dâm đen đọc sách tiếng Hung.
Hehe
_________________

Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
nqbinhdi-beke
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Sep 02, 2006
Bài gửi: 685

Bài gửigửi: 01.04.2012    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Người đâu mà tiết kiệm thế chứ. Ai cũng như iêm Mận thì bọn bán kính chợ Bốn con hổ có mà ngồi vêu ra cả ngày sao?

Là từ năm 1998 tới nay vưỡn dùng một cái kính đen đó hả? Từ bài trên xuống bài dưới, tưởng gần mà hóa ra là từ năm 1998 tới tận 2012 lận.

Nói xong là té gấp.
_________________
Amikor hazamentem a szívemet orokre Budapesten hagytam.
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
T-Szilvi
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Jan 21, 2006
Bài gửi: 1172

Bài gửigửi: 01.04.2012    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Chuyện nhỏ mà !

@ Anh Binhdi: Nếu kính em dùng từ 1998 tới nay, như vậy mới chỉ ngót nghét 15 năm. Đã ăn nhằm gì so với các bạn của em ?

Mấy năm trước có cô bạn thời sinh viên cùng chồng sang London dự hội nghị khoa học. Nàng gởi khoe một tấm hình hai vợ chồng „hiên ngang” trước lâu đài Buckingham.
Ta viết thư hỏi :
- Cái quần nhung mua từ năm thứ 2, mày còn mặc vừa à ?
Thư trả lời:
- Lâu thế rồi cơ à ? Vậy mà tao tưởng quần này chồng tặng hồi mới cưới (1982)
_________________

Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
T-Szilvi
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Jan 21, 2006
Bài gửi: 1172

Bài gửigửi: 10.04.2012    Tiêu đề: KỶ NIỆM THỜI SƠ TÁN Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

04/04/2012 lớp 10C khóa 1971 – 1974 Trường PTTH Chu Văn An họp kỷ niệm 40 ngày theo trường đi sơ tán.

Điển hình của 10C là nhiều con bộ đội: - Con tướng to vài đứa – Văn Việt Hoa con gái tướng Văn Tiến Dũng – Nguyễn Thiện Hòa con tướng Nguyễn Đôn ... – còn cỡ bố đại tá, trung tá thì đầy đàn - Có mẹ cấp tá, kể cả đại tá cũng 4-5 đứa...

Nhờ họp lớp, tôi mới biết rõ, cô bạn ngày nào cùng đi sơ tán bị bạo bệnh mới mất (Mộng Dung – lớp A7 - trước học điện ảnh ở Moszkva) và lớp mình có một bạn nữ là tướng (Hồ Thủy – thiếu tướng QĐNDVN)
Nhân dịp này, xin gửi tặng người CVA và các bạn cùng thời bài viết sau:

KỂ CHUYỆN CVA ĐI SƠ TÁN

Thầy Trịnh Thế Vinh xách ba cô con gái : Trịnh Thúy Nga, Nguyễn Thị Mộng Dung và Trần Ngọc Điệp theo CVA về Hà tây sơ tán. Các lớp của Chu Văn An về một làng cạnh sông Đáy. Ba cô con gái ở chung một nhà, bố Vinh ở nhà khác. Nhà đối diện có 5 em gái lớp 8I: - Kim Dung, Bảo Khanh, Chi Mai, Hương, Thủy. Hai bạn nữ lớp 9I : - Thanh Hà (con) - Phương Lan ở gần đó. Chiều chiều cả lũ kéo nhau ra cái giếng làng khênh nước về rồi cùng đi tắm sông. Ta còn nhớ mùa đông gió lạnh ù ù nhưng lội xuống nước ấm hơn đứng trên bờ.
Ở chỗ sơ tán thầy Vinh dạy toán liền mấy lớp. Dạy luôn cả 9C của tụi mình. Sau giờ học, thầy Vinh hay kèm thêm toán lớp 9I và thường bắt cả Nga- Dung- Điệp vào học cùng. Ta chỉ quen hai bạn nữ còn nam thì „chả biết thằng nào vào thằng nào” nhưng còn nhớ chú hay ngồi cạnh là Chính tõn vì sau này ông Chính cũng đi Hung (vnkatona) học cùng khoa Điện – ĐHBK Budapest, khác ngành.
Điểm danh bạn Chính 10I ra đây vì ta đã từng làm „giao liên” cho ông Nguyễn Hữu Chính.
Ở chỗ sơ tán, sau giờ học, buổi trua thầy Vinh giữ lớp 9I ở lại học thêm toán.
Sau khi giảng giải ngắn gọn, ông Vinh thường ra bài bắt cả bọn ngồi làm. Ai xong trước thì về trước. Rất nhiều cái lớp chuyên toán học kỹ hơn lớp thường nên thầy Vinh dặn Dung – Nga – Điệp:
- Cái gì chưa biết thì hỏi bạn Chính.
Có lẽ khi đó bạn Chính học toán khá nhất ?
Không nhớ Nga Dung làm thế nào, chỉ biết ta hay hỏi bài chú Chính. Lúc đầu chàng còn kiên nhẫn giảng giải về sau chỉ chìa vở cho mình chép không bảo ban gì hết.
Một hôm, sau khi làm bài xong, chú Chính đứng dậy về. Trước khi đi, chú ấy đưa cuốn vở dặn ta:
- Tôi giải xong hết rồi. Bài nào không làm được thì nhìn vào đây mà chép.
Thế là ổn rồi, bài nào chưa làm thì ta sẽ copy. Vậy là nàng cũng chuồn về sớm luôn. Ăn trưa xong lăn quay ra ngủ, chiều đem vở của bạn Chính tõn ra tính chép thì thấy một phong bì mầu xanh, dán kín, trên có hàng chữ:
- Thân gửi MD.
Kèm theo là một tờ giấy nhỏ :
- Ngọc Điệp chuyển giùm nhé !
Vậy là rõ nhiệm vụ, với người thông minh không cần giảng giải nhiều ta đưa ngay thư cho Mộng Dung.
Mộng Dung là gái Tràng An gốc, da trắng mắt to, cao ráo, bằng tuổi, học cùng lớp nhưng đã dậy thì, trổ mã ra dáng thiếu nữ, tính tình chững chạc người lớn, còn ta và Thúy Nga khi đó vẫn còn còi dí, loắt choắt như con nít. Mộng Dung cầm phong bì ngẫm nghĩ :
- Dung không quen với thằng này, thư này không phải gửi cho Dung. Ngọc Điệp đem trả lại nó đi.
Thúy Nga vồ ngay lấy:
- Đưa đây cho tao.
Nàng thản nhiên bóc, cả ba đứa xúm vào đọc và bình lọan. Cả ba đứa cùng „chuẩn đoán” :
- Đúng, thư này không phải của Mộng Dung.
Ta mất công liếm cơm nguội dán lại phong bì tính đem trả thì Thúy Nga lại ồ lên:
- Tao biết rồi, thằng Chính nhờ mày chuyển thư cho cái Dung lớp 8I
Thế là hai chị bùng ngay qua hàng xóm, cả năm em lớp 8I xúm vào. Dung 8I cầm phong bì nghĩ ngợi:
- Em không phải là MD vì tên em là Đinh Thị Kim Dung.
Nói là nói vậy thôi chứ mấy „thầy dùi” cùng lớp vẫn „tư vấn” em Dung mở thư ra đọc xong mới trả lại. Bắt tội „anh Kim Đồng” lại phải một lần nữa vê cơm nguội dán lại phong bì.
Sáng hôm sau, trước giờ vào lớp, cầm cuốn vở, trong có chiếc phong bì mầu xanh, ta đưa lại tận tay ông Chính tõn. Buổi trua, chàng vẫn bình thản ngồi cạnh ta học thêm, không hỏi han tra khảo gì.
Về sau này, chàng còn nhờ ta làm „giao liên” hai lần nữa, chàng học cùng ta tới hết đại học. Bao giờ cũng thế - Chưa khi nào hai „thằng” nói chuyện với nhau - Gặp nhau hai bên „tỉnh bơ” như chưa từng quen biết.

Mới đó mà đã 40 năm – Thầy Vinh, Mộng Dung đã thành người thiên cổ - Thúy Nga và ta có rất nhiều kỷ niệm chung – Và không còn „từ từ rồi khoai sẽ nhừ” được nữa – Ta xin mở màn, nhờ Trịnh Thúy Nga viết tiếp.

Budapest, ngày 04/04/2012
TNĐ
(Bài đã đăng trên FB - 10C CVA)
_________________

Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
HUUAI
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Nov 27, 2005
Bài gửi: 862

Bài gửigửi: 11.04.2012    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Gừng càng già càng cay! Mận nói cũng lắm mà viết cũng nhiều chuyện ngắn nhỉ. Thế ngày xưa giỏi toán hay giỏi văn hơn ? Chắc là VĂN - ốc mò ko bt đúng ko . big grin big grin
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn Yahoo Messenger
T-Szilvi
Thành viên
Thành viên


Ngày tham gia: Jan 21, 2006
Bài gửi: 1172

Bài gửigửi: 12.04.2012    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

Trích dẫn:

HUUAI đã viết:

Gừng càng già càng cay! Mận nói cũng lắm mà viết cũng nhiều chuyện ngắn nhỉ. Thế ngày xưa giỏi toán hay giỏi văn hơn ? Chắc là VĂN - ốc mò ko bt đúng ko . big grin big grin


@HA:
Bác là người khôn ăn nói nửa chừng, để cho thằng dại nửa mừng nửa lo.
Đọc xong không biết bác khen iem chăm viết hay chê iem „lói” nhiều.
Chán !
Tự nhủ: - Mai mốt rảnh sẽ „sáng tác” chuyện ngày xưa của ông HA.
Biết đâu mình có tài bịa chuyện, viết ra khối thằng tin sái cổ.
HA không ăn ốc mà đoán nhầm:
Hồi nhỏ iem học hành „tài tử” , không giỏi văn và toán không quá tệ.
Nói chung là vừa đủ điểm lên lớp. Hehe
Cái này thì thật lòng:
Năm cuối PT nghe lỏm người lớn nói chuyện với nhau :
- Nhà mình Việt gian, mang danh „phản động” đã kinh nhà ta có thêm „phản bội” thì giỏi hay dở đều được „miễn” học đại học.
Vì vậy học hành thì lèng phèng nhưng chủ trương ghi nguyện vọng vào những trường „oai nhất” miền Bắc như Bách khoa – Tổng hợp để : „Rớt không quê” Hihi
_________________

Ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình
Chuyển lên trên
Xem thông tin cá nhân của thành viên gửi tin nhắn
Trình bày bài viết theo thời gian:   
gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    VNKATONÁK FORUMS -> Những bài viết gợi về ký ức một thời Thời gian được tính theo giờ [GMT+7giờ]
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2, 3 ... 95, 96, 97 ... 100, 101, 102  Trang kế
Trang 96 trong tổng số 102 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Trang chính  | Diễn đàn  | Gửi bài viết  | Hiệp Hội Doanh Nghiệp  | Hội Hữu Nghị  |
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Copy Right© VNKATONÁK
Design by VietCom™ SC, 9/37 Tạ Quang Bửu, Hanoi.
MB: +84983019375, E-mail: sonhai937@gmail.com
Using PHP-Nuke and phpBB engine code
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Best with Mozilla's Firefox Web Browser